Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 2

phương: 【Mỗi tháng ai cũng có giai đoạn hormone trỗi dậy, hiểu mà.】

 【… Ngoài ra, đính chính , là hai tiếng nhé, ơn.】

Tuy tôi không hiểu vụ hormone gì cho lắm, cuối thì tôi hiểu, nên lập tức khen lấy khen để: 【Bạn siêu thật ! Bạn là người kiên trì nhất tôi từng luôn!】

【Bạn còn thử người khác nữa ?】

nghe mà là lạ.

Tôi trả lời thật thà: 【Không có , bạn , bạn là người đầu tiên.】

【Trần Khinh , trái một bạn , phải một bạn , có phải em quên tôi không?】

Quá xấu hổ… phát hiện .

tôi thật sự không nhớ gì về anh ta .

Với lại, chỉ là nhờ chạy hộ thôi mà, nhất thiết phải nhớ

Đúng lúc tôi đang cố moi lại ký ức, phương chủ động nhắn: 【Tôi là Tống Hàn Dự.】

Tôi thấy cái quen quen, nghĩ mãi vẫn không nhớ nổi là

Cuối cùng tôi lịch sự gửi lại sticker đầu mèo: 【 hay lắm…】

Việc chạy bộ trong trường đã được giải quyết, tôi đang hài lòng chuẩn nghỉ.
Thì phương lại gửi tin nhắn mới:

 【Tôi không biết em thích gì, có cần tôi ăn thêm dứa không?】

tin nhắn rất nhanh thu hồi.

Thay vào là: 【Chúc ngủ ngon.】

……

Ngủ đã đời xong, bạn cùng phòng diện vừa mua đồ ăn sáng về, quan tâm hỏi:

, , tìm được người chạy hộ chưa?” Tôi gật đầu: “Anh là Tống Hàn Dự, giác rất lợi hại…”

“Ai cơ? Tống Hàn Dự á!” – bạn cùng phòng diện bất ngờ cao , “ bảo bối , đỉnh quá nha, nhờ được nam thần trường chạy hộ cơ đấy!”

Được bạn cùng phòng nhắc nhở, Tôi cũng sực nhớ ra vì cái lại quen thuộc .

Tống Hàn Dự, là đàn anh trực hệ của tôi.

Lâu nay luôn giữ vị trí số một trong bảng xếp hạng “nam thần H Đại” do sinh viên tự lập, là gương mặt quen thuộc của tường confession.

tôi – một người vô danh tiểu tốt – thường hoàn toàn không có bất kỳ giao lưu gì với anh .

nhờ làm nhiếp ảnh viên cho báo trường, tôi từng lén chụp được một tấm ảnh cực phẩm của anh.

Trong ảnh, chàng trai vừa ném trúng một cú ba điểm, tóc được nhuộm highlight lấp lánh dưới nắng, ngũ quan sắc sảo, mắt vô tình hướng về phía tôi.

Đẹp mức nhân vật bước ra từ truyện tranh.

Bạn cùng phòng lẩm bẩm: “Anh Tống thường toàn đồ hàng hiệu, ăn rất thời thượng, có vẻ gì là thiếu tiền. Bây giờ lại phải nhận chạy thuê, chắc gia đình khó khăn …”

“Bảo mấy hôm nay thấy ảnh chẳng tới căn-tin, chẳng lẽ cơm cũng không đủ ăn …”

Nghe đây, tôi bỗng thấy hơi hối hận.

Biết lúc đầu tôi đã không keo kiệt , phải chi đưa thêm tiền cho anh

3
Thầy giáo đột ngột thông báo dời buổi thực hành tuần sau sang hôm nay.

Tôi phải mang điện thoại theo ngày.

Chỉ đành dời cuộc hẹn chạy cùng Tống Hàn Dự sang ngày mai.

trưa tan , nghĩ hoàn cảnh khó khăn hiện tại của anh , tôi chuẩn tâm lý thật lâu, lấy hết can đảm chủ động nhắn WeChat mời anh ăn trưa.

Sau giả vờ mua dư một phần, nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt anh: “Anh Tống, em lỡ mua dư, bỏ thì phí quá, hay là hôm nay anh đừng mua nữa, ăn phần của em nha.”

Có lẽ vì nói dối, cũng có thể vì hồi hộp, nên chỉ một thôi mà tôi lắp bắp nói mãi.

Tống Hàn Dự thì vẻ mặt rất thản: “ ơn.”

“Không có gì.” Tôi cắn đầu đũa, hơi ngại nên cúi đầu.

Từ lúc tôi bước vào căn-tin, mắt của Tống Hàn Dự vẫn dán chặt lên người tôi.

Làm tôi có không dám nhìn lại.

Mà xung quanh cũng có không ít người lén liếc nhìn tụi tôi, xì xào bàn tán về mối quan hệ giữa tôi và anh .

“Anh Tống, anh ăn nhiều một .”

Tôi khẽ lên tiếng, phá tan sự im lặng gượng gạo.

“Cái đùi gà để anh nha, còn miếng cá nữa…”

nói của Tống Hàn Dự cũng lạnh lùng ngoại hình của anh , khóe môi cong nhẹ, cười có bất lực: “Em sợ mai tôi không còn sức ?”

“A… không ,” tôi cúi đầu xúc cơm qua loa: “Em tin anh mà.”

Tống Hàn Dự ăn uống vô cùng tao nhã, chậm rãi, ngón tay thon dài, các khớp hồng hồng.

Khoảnh khắc , tôi cuối cùng cũng hiểu ra “sắc đẹp có thể ăn được” là thế nào.

“Đặt khách sạn chưa?”

Tống Hàn Dự đặt đũa xuống, vừa hay mắt anh bắt nhìn lén lút của tôi.

Tôi hơi ngơ ngác lắc đầu.

Chạy bộ phải tới khách sạn?

Đây là kiểu chạy thuê mới ? tôi chưa nghe bao giờ.

Tống Hàn Dự hạ : “Không khách sạn, em định ?”

Làm chuyện gian dối rốt cuộc cũng không phải điều hay ho.

Tôi cũng trở nên thận trọng, nhìn quanh một lượt rướn người tới gần Tống Hàn Dự, khẽ nói: “Sân vận động của trường.”

Gương mặt lúc nào cũng tĩnh của anh bỗng hiện lên vẻ bối rối.

Đôi tai nhanh chóng nhuộm sắc đỏ, đáy mắt tràn ngập đủ loại xúc phức tạp.

“Em… chắc chắn muốn làm ở ngoài trời ?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương