Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Mẹ chồng tôi – tuy tức giận quá mà ngất – nhưng không gì nghiêm trọng.
Chỉ là lúc ngã thì chấn thương xương, cần nằm viện và hạn chế vận động.
“Nhớ chăm nhân cẩn thận. Không thì này dễ có di chứng.”
Trong phòng , nhà họ Dư nhau đầy bối rối.
Tôi không nhịn được, “phụt” một tiếng cười khẽ:
“ thế? Không có ô-sin miễn phí, không quen à?”
Tôi quay sang mẹ chồng, đang nằm trên giường :
“Mẹ à, mẹ từng rồi mà – ‘Cha mẹ nếu trở thành gánh nặng cho con cái, thì nên đập đầu chết cho xong, đúng không?’”
Nhớ lại…
tôi mới cưới được tháng, mẹ ruột tôi trật chân.
Tôi chỉ chăm , nhưng mẹ chồng kiên quyết không cho.
Vừa đánh mạt chược, vừa lạnh lùng bảo:
“Con đã gả vào nhà này thì là người nhà này.”
“Bố mẹ ruột con vô dụng, không đẻ được con trai, không cưới được con dâu, thì là do họ kém cỏi.”
“Thời nay con cái áp lực lắm. Làm cha mẹ phải điều. Nếu này tôi mà làm gánh nặng, tôi sẽ đập đầu chết cho xong!”
Vậy mà bây , chính nằm liệt một chỗ, không được những lời đó nữa.
Chỉ còn trông mong vào hai đứa con ruột mình.
“Mẹ chỉ nằm viện… cùng lắm mười nửa tháng là khỏi thôi mà.”
Dư vội lên tiếng:
“Em vừa mới khai giảng, lịch học kín mít. Em nghỉ làm được?”
rồi, cô ta liếc phía tôi:
“Chị dâu à, này chị sinh con, chẳng phải cần bố mẹ giúp đỡ ?
không chăm mẹ, chị không thấy cắn rứt lương tâm à?”
Tôi nhún vai, nhàn nhạt đáp:
“ tôi chăm mẹ chồng à? Được thôi.”
5
Mọi người lập tức mừng rỡ. Tôi thong thả mở miệng: “Hệ thống đã rất rõ ràng: hiếu thảo chia đôi. tôi chăm thì chỉ cần trả tôi lần thù lao là được.”
“Cô không có lương tâm à? Chăm mẹ chồng mà đòi ?”
“ thế? Ngoại giao hiếu thảo quen rồi, các người thật nghĩ tôi là con ruột chắc? Mẹ tôi còn chưa từng khổ đến vậy.”
Tôi liếc mắt bố chồng: “Nhà tôi không có kiểu đàn ông lười, ngồi rung đùi chờ con dâu hầu hạ. Lớn tuổi rồi mà ngay tất với quần lót không tự giặt.”
Tôi lại sang Dư Hậu và Dư : “Nhà tôi không có kiểu con cái bất hiếu, đột nhiên mọc ra ‘lòng hiếu thảo’, rồi bắt con dâu mới cưới hầu hạ như trâu như ngựa.”
xong, tôi quay người rời khỏi viện không thèm ngoái lại.
người nhà họ Dư đến tận nửa đêm mới lủi thủi nhà. bếp lạnh tanh, bố chồng vừa định nổi giận thì Dư Hậu vội ngăn lại:
“Bố, con bố đấy, đừng kiếm chuyện nữa. Tề Nam mà nấu cơm, con lại phải trả đấy.”
Tôi trong phòng ngủ nghe mà chỉ bật cười. Việc nhà vốn là chuyện tất mọi người.
Nếu tôi nấu cơm, còn Dư Hậu rửa bát thì hệ thống sẽ không trừ . Chỉ tiếc là ai quen làm ông lớn rồi!
Bên ngoài, Dư Hậu đang cố thỏa hiệp với bố mình:
“Bố, dạo này con bận chết được, hay ban bố và Dư đến chăm mẹ, tối con trực. Được không?”
“Bố à, mẹ chăm bố bao nhiêu năm, bố vất vả hôm là lẽ phải mà.”
Rồi rầm một tiếng. Không bố chồng lại đập vỡ thứ gì.
“ già rồi mà còn phải chăm mẹ mày? nuôi hai đứa chúng mày đúng là công cốc! cao huyết áp, còn bắt chăm ấy?
Chúng mày chết luôn chắc? Đồ vô lương tâm!”
Không còn cách nào, Dư Hậu lại quay sang cầu Dư : “Em báo với giáo vụ nghỉ chăm mẹ . Em là con gái, chăm mẹ tiện hơn.”
“ đùa à? Em chưa từng làm việc nhà, chăm người là việc em chắc?”
“Dư , em không có lương tâm à? mùa hè em ở nhà làm gì thì làm, cực hôm thì làm ?”
“Em được nuông chiều thì gọi là tác oai tác quái à? là con trai, việc chăm bố mẹ là trách nhiệm .”
Cãi nhau một hồi, nhà tan đàn xẻ nghé.
Dư Hậu cuối cùng đành xách theo mấy món đồ sinh hoạt cá nhân, hấp tấp vào viện trực đêm.
Trước , ta đứng trước mặt tôi, mặt mày giận dữ, mà như nuốt lời: “ có thể chăm.”
Tôi lại giơ ngón tay lên.
Dư Hậu giận dữ bỏ , nhưng tôi thừa – nhà họ Dư sẽ không để yên chuyện này.
Quả nhiên, chỉ nghỉ chăm mẹ, Dư Hậu đã đuối sức. Điện thoại công ty gọi tới liên tục, cuối cùng ta phải thuê y tá chuyên chăm .
số lại vơi , Dư Hậu xót đến mức như rỉ máu trong tim. Phải rồi, trước đây dùng người miễn phí quen rồi, thấy dễ quá còn gì.
Có lẽ rủa tôi trăm lần trong đầu, Dư Hậu bắt đầu có “sáng kiến”.
“Tề Nam , mấy loại thực phẩm bổ dưỡng với rượu thuốc này là em gửi nhà à?”
Tôi nhận được điện thoại từ mẹ mình mà còn ngơ ngác: “Không phải đâu ạ. Con bố không hút thuốc mà.”
“Ơ? Không phải con thì ai gửi? Toàn đồ tốt, chắc tốn khối đấy. Mà địa chỉ gửi hàng lại là nhà các con.”
Tôi bỗng hiểu ra mọi chuyện.
ĐỌC TIẾP :