Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

1

Điện thoại reo vang, phá tan sự yên tĩnh phòng làm việc của tôi.

màn hình hiện lên hai chữ “Chồng cũ”, tên tôi vừa đổi danh bạ sáng nay.

Tôi nhấp một ngụm cà phê, thong thả bắt máy, mở loa ngoài.

hét thất thanh của Giang Triết vang lên, xen lẫn còi xe cảnh sát hú inh ỏi.

“Vãn Ý! Cứu anh! Thanh Thanh gây họa rồi!”

Tôi mỉm , ngón gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sồi, điệu hờ hững như đang nghe dự báo thời tiết.

“Ồ? Cô thư ký bé bỏng của anh làm vỡ cốc nào à? Hay là đổ cà phê lên hợp ?”

“Không phải! Cô ấy chiếc Bugatti của em đâm nát rồi! Đang ở đường vành đai 3!”

run rẩy, lạc vì sợ hãi.

“Vãn Ý, em mau đây ngay! Nói với cảnh sát là em xe! Thanh Thanh không có bằng , uống chút rượu. Nếu bị bắt, cô ấy sẽ tù đấy! Anh xin em, nể tình vợ chồng ba năm…”

Tôi bật thành .

lạnh lẽo khiến đầu dây bên kia im bặt.

“Giang Triết, chiếc Bugatti Veyron giá 40 tỷ. Anh bảo tôi nhận tội thay cho tình nhân của anh, để bảo hiểm chối bồi thường, tôi thì vướng vòng lao lý sao?”

“Anh sẽ bù đắp cho em! Cổ phần công ty, anh sẽ chuyển thêm cho em 5%! Vãn Ý, mạng người quan trọng hơn tiền bạc!”

Mạng người?

lo cho mạng của con hồ ly tinh kia, hay lo cho ghế Tổng giám đốc của sẽ lung lay nếu vụ bê bối này lộ ?

Tôi đứng dậy, khoác chiếc áo trench coat lên người, soi mình gương.

Thần thái sắc sảo, không một chút bi lụy.

“Được, gửi định vị . Tôi thu dọn tàn cuộc cho các người.”

Hiện trường vụ t / a / i n / ạ / n hỗn loạn hơn tôi tưởng.

Chiếc siêu xe phiên bản giới hạn giờ chỉ là một đống sắt vụn bẹp dúm đầu.

Khói bốc lên nghi ngút.

Cạnh , Giang Triết đang ôm chặt lấy Thanh.

Cô ả mặc chiếc váy dạ hội Haute Couture mà tôi đặt may riêng Paris , chưa kịp mặc lần nào.

Giờ đây, chiếc váy rách tươm, lấm lem bùn đất vết m / á / u.

cổ đeo chiếc hồ Patek Philippe của tôi.

Vừa thấy tôi xuống chiếc Maybach đen bóng, Giang Triết như nhìn thấy chúa cứu thế, lao định nắm tôi.

Tôi lùi một , ánh ghê tởm như nhìn thấy rác rưởi.

“Đừng chạm vào tôi. Bẩn.”

Giang Triết khựng , mặt đỏ gay nhưng không dám nổi giận.

“Vãn Ý, giờ không phải lúc giận dỗi. Cảnh sát đang lập biên bản kia kìa. Em mau qua nhận là em xe ! Thanh Thanh hoảng loạn lắm rồi, cô ấy trẻ, không thể có vết nhơ được.”

Thanh nép vào ngực , ngước đôi ầng ậc nước lên nhìn tôi, run rẩy đầy vẻ đáng thương nhưng đáy lóe lên tia đắc ý.

“Chị Vãn Ý, em xin lỗi. Em chỉ thấy xe đẹp quá, muốn mượn thử một chút. Em không cố ý. Chị giàu có như vậy, chắc chị sẽ không chấp nhặt với em đâu nhỉ?”

đang đánh cược.

Cược rằng tôi vì giữ thể diện cho Giang gia mà phải nuốt giận.

Cược rằng tôi vẫn là Lâm Vãn Ý nhu nhược, yêu chồng mù quáng của ba năm qua.

Tôi nhìn lướt qua cô , rồi nhìn thẳng vào Giang Triết, nhếch môi.

“Anh xác định muốn tôi qua nói chuyện với cảnh sát?”

“Đương nhiên! Chỉ cần em nhận, mọi chuyện êm đẹp. nhà anh sẽ chiều em mọi thứ.”

Tôi gật đầu.

Tôi thẳng phía viên cảnh sát giao thông đang đứng ghi chép, dáng kiêu hãnh như nữ hoàng lên ngai vàng.

Giang Triết Thanh thở phào nhẹ nhõm, ánh trao nhau nhìn thắng cuộc.

Viên cảnh sát nhìn tôi.

“Cô là chủ xe Lâm Vãn Ý?”

“Phải, là tôi.”

Giang Triết đứng bên cạnh vội chen vào.

chí công an, vợ tôi rồi. Lúc nãy cô ấy xe, do tránh con chó nên mất . Cô ấy hoảng quá nên tôi bảo xe khác ngồi nghỉ. Giờ cô ấy sẽ ký biên bản.”

Viên cảnh sát nhíu mày nhìn tôi.

“Có đúng như lời anh nói không?”

Không gian chìm vào tĩnh lặng.

Thanh nắm chặt vạt áo Giang Triết, nín thở chờ đợi.

Tôi nhìn hai kẻ , nụ môi tắt ngấm, thay vào là sự lạnh lùng tàn nhẫn.

“Không đúng.”

Sắc mặt Giang Triết trắng bệch.

“Vãn Ý! Em nói gì vậy?”

Tôi không thèm nhìn , rút túi xách một tờ giấy A4 đã được đóng dấu đỏ chót, đưa cho viên cảnh sát.

“Thưa anh, tôi đây để xác nhận hiện trường vụ trộm cắp .”

Cả đám đông xôn xao.

Giang Triết trố .

“Trộm gì? Vãn Ý, em điên rồi à?”

Tôi quay sang nhìn , ánh sắc như dao.

“Một trước, tôi đã nộp đơn trình báo lên cơ quan công an quận việc mất trộm chiếc xe Bugatti này, cùng với bộ trang sức kim cương chiếc hồ trị giá 5 tỷ đang nằm két sắt nhà tôi.”

Tôi chỉ vào Thanh, đanh thép vang lên giữa màn đêm.

giờ, tôi thấy bị mất cắp của mình đang ở người cô gái này. , người không có bằng , không có sự cho phép của tôi, đã phá hủy trị giá 40 tỷ của tôi.”

Thanh ngã quỵ xuống đất, mặt cắt không giọt m / á / u.

Giang Triết lao túm lấy vai tôi, gầm lên.

“Lâm Vãn Ý! Cô muốn giết người à? Cô ấy là trợ lý của tôi! Là tôi đưa chìa khóa cho cô ấy!”

Tôi hất , phủi nhẹ vai áo như phủi bụi.

“Ồ? Vậy thì hay quá.”

Tôi rút điện thoại , mở đoạn ghi âm vừa rồi, bật to cho cả cảnh sát đám đông cùng nghe.

nói của Giang Triết vang lên rõ mồn một.

“Là tôi đưa chìa khóa cho cô ấy!”

Tôi quay sang viên cảnh sát, mỉm tao nhã.

chí nghe rõ rồi chứ? Đây không phải tai nạn giao thông thông thường. Đây là hành vi cấu kết trộm cắp công dân phá hoại có tổ chức. Giá trị 40 tỷ, theo luật hình sự, khung hình phạt là bao nhiêu năm tù nhỉ?”

Tôi tiến gần Thanh đang run lẩy bẩy dưới đất, cúi xuống thì thầm vào tai cô , đủ để cả ba người cùng nghe.

“Cô thích cướp đồ của tôi lắm mà? Xe của tôi, chồng của tôi? Hôm nay tôi tặng hết cho cô đấy. Cứ mà tận hưởng tù nhé.”

Rồi tôi đứng thẳng dậy, nhìn Giang Triết đang chết sững như tượng đá.

“Giang Triết, đơn ly hôn tôi đã để bàn làm việc của anh. Luật sư của tôi sẽ làm việc với anh khoản bồi thường 40 tỷ này. À quên, vì anh là phạm vụ trộm này, nên theo điều khoản hợp hôn nhân, anh sẽ trắng.”

Tôi quay lưng, phía chiếc Maybach, bỏ sau lưng gào thét tuyệt vọng của hai kẻ phản bội.

Trò chơi kết thúc rồi.

….

Tùy chỉnh
Danh sách chương