Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thái hậu tựa vào ghế phượng, trên cổ còn lấm tấm những vết hồng cánh mai, bà ta cầm chén nước hồng ta dâng, hài nhìn Hoàng hậu giữ vẻ nhẫn nại mà nhu thuận.
Hoàng hậu xuất từ danh môn thế gia, bị bà bà gốc vũ cơ thanh hành hạ bằng đủ chiêu trò dạy kỹ nữ nơi chốn lầu xanh.
lần này, Hoàng hậu được Hoàng đế trước lạnh nhạt khẽ nâng dậy ôm vào , rồi hắn nhướn mày nhìn Thái hậu.
Hoàng hậu lớn hơn Hoàng đế ba tuổi nên không được cưng chiều là bao.
Thấy Hoàng đế đột ngột ôm , Hoàng hậu thoảng vẻ hoảng sợ.
Thái hậu trừng to , bà ta đã quen thói ngang ngược nên muốn chụp ngay chén trà ném tới, chợt phát hiện ngón tay cứng đờ, cánh tay không còn cử động theo ý muốn, tay chân cứng ngắc dị thường.
Bà ta hé miệng chẳng thể thốt ra tiếng.
Đôi môi đỏ mọng vẫn còn vương mấy giọt nước hồng.
Khung cảnh bốc chốc rối loạn.
Thái y bắt mạch Thái hậu cau mày nhíu trán, chỉ dám mấy lời mập mờ.
“Nương nương mệt nhọc quá độ, khí huyết không thuận nên mới xảy ra tình trạng này, kính xin nương nương cẩn thận dưỡng sinh.”
Hoàng đế ôm eo Hoàng hậu đứng cạnh giường với nét khó dò: “Mẫu hậu, xem ra nhiều năm vất vả việc hậu cung, người đã mệt mỏi lắm rồi.”
“Hoàng hậu dạo này tiến bộ hẳn, chi bằng đem quyền chưởng quản hậu cung giao trả nàng.”
“Há chẳng hợp lẽ hay sao?”
Thái hậu giờ đã khôi phục được chút ít, bà ta trắng bệch, giọng khàn đặc: “ có ý gì.”
“Ta là mẫu của , dám bất hiếu ư.”
“ tiện nhân kia mê hoặc rồi đúng không!?”
Hoàng đế cười lạnh: “Mẫu hậu ơi, mẫu hậu quên rằng dâu quản hậu cung vốn dĩ là chính đáng.”
“Chẳng lẽ người sợ chuyện tốt của bị người khác đàm tiếu hay sao.”
xong, hắn dìu Hoàng hậu rời đi.
Thái hậu đến cùng cực, bà ta quơ tay tóm lấy ta kéo tát mạnh một cái, mắng Hoàng đế bất hiếu.
Cứ mắng đi, mắng nhiều thêm chút, mắng mệt rồi uống thêm một chén nước hồng do ta tự tay pha.
rối chẳng cần biết đâu.
Ta quỳ rạp sát đất, hạ giọng: “Hoàng thượng và Thái hậu vốn cốt nhục chí , chỉ đang hiểu lầm thôi.”
“Nô tỳ nguyện đi thăm dò giúp nương nương.”
5
góc núi giả hẻo lánh ở Ngự Viên, tiếng Hoàng hậu Diệp thị thầm truyền đến:
“Cảnh tượng hôm không uổng công ta tốn sức Hoàng thượng được mấy lời dơ dáy kia.”
“Hành vi Thái hậu bại hoại khiến Hoàng thượng mất , mẫu tử ly tâm.”
“Nương nương thế là tự cứu , cũng là cứu đám nô tỳ khắp lục cung.”
“Hoàng thượng là người có dạ lạnh lùng.”
“Bị Chính Vương chèn ép nhiều năm, căm hận Chính Vương đến cùng cực.”
“Vậy mà Thái hậu vẫn coi ấy là đứa trẻ mà giấu giếm, đúng là ngu muội.”
“Có điều, nương nương ơi, Hoàng thượng lần này lợi dụng nương nương để gõ đầu cảnh cáo Thái hậu.”
“Qua một thời gian khi Hoàng thượng nguôi , mẫu tử họ lành, nương nương e sẽ gặp họa.”
Ta nheo .
ra Hoàng hậu không thỏ trắng hiền lành.
Tốt lắm.
Ta mỉm cười thích thú, ung dung bước ra trước nàng trông thấy Hoàng hậu lập tức tái nhợt.
Ta khẽ lên tiếng: “Nương nương, vách tường có tai, đừng ham khẩu lạc nhất thời.”
“Còn nữa, người vừa được giao quyền chưởng cung, tốt nhất nên tra soát sổ sách của Tạo Biện Xử.”
Khóe miệng ta khẽ nhếch rồi nhanh chóng rời đi.
…
Ta bưng một bát canh đứng bên ngoài điện Lý Chính, Hoàng đế tiễn Chính Vương ra.
Chính Vương vỗ vai Hoàng đế với thái độ khinh khỉnh bề trên vỗ về hậu bối:
Từ trước đến này, khi ra ngoài ông ta luôn tự coi phụ của Hoàng đế.
Khi quay lưng đi, Hoàng đế lập tức đổi : “Thứ ngông cuồng.”
“Trẫm sớm muộn cũng giết .”
“Kẻ nào dám nhục trẫm, trẫm không tha một đứa!”
Gã thái giám vội vã kéo tay áo Hoàng đế: “Hoàng thượng bớt , gió ngoài này lớn, hãy vào thôi.”
…
Thọ An cung, mảnh sứ vỡ quý giá rơi vãi khắp sàn, Thái hậu còn đang tức tối muốn ném thêm trên kệ Đa Bảo đã chẳng còn gì.
Chiếc hộp vốn đựng Phượng Ấn chưởng quản hậu cung để trên bàn cạnh đó giờ trống không.
Thái hậu nổi cũng đúng, vì Hoàng hậu mà bà kìm hãm bấy quả thực rất xuất .
Mới thời gian đầu cầm quyền mà Hoàng hậu đã thu xếp ngăn nắp sổ sách rối rắm, cắt giảm chi phí dư thừa, dùng khoản bạc dư ban ơn cung nhân, nhanh chóng thu phục người.
tra ra hàng chục vạn lượng thâm hụt ở Tạo Biện Xử, nhân cơ hội này xử lý đám cánh tay do bà ta bồi dưỡng nhiều năm.
triều đến ngoài cung, ai nấy đều khen Hoàng hậu hiền đức giỏi giang.
Còn Hoàng đế, từ ngày đó không hề đặt chân đến Thọ An cung thỉnh an nữa.
Gió đổi chiều khắp hậu cung, ngay cả việc Thái hậu đánh vỡ đồ sứ – vốn là việc thường giờ cũng xin ý Hoàng hậu mới được bổ sung.
Nếu Thái hậu còn muốn giết ai tin tức sẽ lập tức truyền về Phượng Nghi cung, nhà ngoại Hoàng hậu sẽ dẫn đầu gióng trống dậy sóng đòi công bằng.
Lúc này Thái hậu ủ rũ ngồi bệt dưới đất, không còn chút sinh khí.
Bà ta mất đi quyền quản chưởng hậu cung giúp muốn gì cũng được, mất đi nhi tử khi đồng , giờ đâu còn vẻ đắc ý xuân phong.
Ta ghé sát tai Thái hậu, khẽ : “Nương nương, dường Hoàng thượng ngày nào ở điện Lý Chính cũng gào giết gào chém, rằng người đã sỉ nhục .”
Thái hậu bừng tỉnh, bà ta đẩy mạnh ta ngã lên đống mảnh sứ: “Hắn muốn giết ai, ta là mẫu của hắn.”
“Đồ súc sinh vô ơn, dám để hồ ly tinh Hoàng hậu kia cưỡi lên đầu Ai gia!”
Ta cố gắng bò dậy, cắn răng chịu đau: “Nương nương chớ lo.”
“Người còn có Vương gia kia mà.”
“Thiên hạ này vẫn là do Vương gia định đoạt, Hoàng thượng rốt cuộc còn lời Vương gia.”
Thái hậu dần sáng lên: “, , còn có Vương gia.”
“Ta muốn gặp Vương gia!”
chẳng bao , điều Thái hậu sợ nhất vẫn xảy đến.
6
Chính Vương vừa lấy lễ chính thê để rước về một trắc phi trẻ đẹp, ông ta sủng ái nàng ấy ấy vô cùng, ngày đêm quấn quýt chẳng rời.
Đã lắm rồi ông ta chẳng còn để đến việc tiến cung.
trắc phi kia dáng người mảnh mai, vòng eo thon gọn, chính là kiểu mỹ nhân thanh thoát nhẹ nhàng mà Chính Vương ưa thích nhất.
Thái hậu tuổi đã xế chiều, sao bì kịp một giai nhân hai tám đương thời.
được tin này, Thái hậu điên cuồng cầm roi quất ta đến mức máu tươi đầm đìa.
“Tiện nhân, toàn lũ tiện nhân.”
“Chúng bay đều là tiện nhân!”
Ta nằm co ro thành một khối ánh thương hại của mọi người, hồi sau bà ta mới hả đứng dậy.
“Nương nương vốn là bậc thiên tư quốc , phong vận khác thường.”
“Ngày chỉ dùng một điệu múa đã khuynh đảo kinh thành, khiến Vương gia vừa gặp đã say mê, sao có thể thua mấy ả hồ ly tinh kia.”
Thái hậu vậy sững người , rồi cầm chặt lấy tay ta.
“Đúng, mau đi chuẩn bị nước tắm Ai gia, Ai gia muốn ngâm.”