Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Ai gia phải gầy chút , mềm mại chút , để tái diễn vũ khúc trong bàn tay Vương gia yêu thích.”

Thái hậu nổi cơn quyết liệt, suốt đêm ngâm mình trong dược thang.

Cao chế bí truyền kết hợp thủ pháp xoa bóp ta đã dược lực da thịt thấm sâu vào tạng phủ, mọi khớp xương toàn thân đều trở nhẹ nhõm lạ thường.

Thỉnh thoảng bà ta còn uống một chén nước hoa hồng để dư vị đọng lại nơi cổ họng.

Thái hậu đắm chìm trong niềm hân hoan sắp vãn hồi quyền , nào ngờ kể lúc bắt đầu ngâm, bà ta đã chẳng còn cảm giác đói, cũng chẳng ăn .

Bảy sau, Thái hậu như được thoát thai hoán cốt, trở rực rỡ hẳn.

Da thịt căng mịn, cơ bắp bằng phẳng đến độ lạ lùng, từng đường nét trên dáng người tinh tế mượt , vòng eo thu nhỏ đến cực điểm nửa như liễu mảnh yếu ớt, nửa lại quyến rũ khôn xiết.

Bà ta tựa như trở về thời kỳ dung nhan thịnh nhất.

Khắp cơ đẹp đẽ khác thường nhưng lại chẳng còn chút sinh khí.

Rõ ràng tuyệt sắc giai nhưng lại không toát ra nét sống .

Ta ngây ra ngắm , suýt ngây dại vì cảnh tượng ấy.

Chế bằng người sống hóa ra quỷ dị đến nhường này.

Ai gia làm .”

“Ngây ra đấy hả.”

“Còn không mau mời Nhiếp Chính Vương tới.”

Thái hậu vừa vuốt ve làn da băng cơ ngọc cốt vừa lớn giọng sai bảo, tay vẫn không ngừng tự điểm tô mặt mày.

Ta hít sâu một hơi để ép xuống nỗi kích trong .

Xương cốt cho đã thành.

Cứ đợi thôi, chớ vội, thân xác này vẫn chưa được hoàn mỹ.

Thân xác đã xong, tim còn thiếu một chút hỏa hầu.

Đêm đến, cổng đã đóng.

Nhiếp Chính Vương mặt mày đầy vẻ thiếu kiên nhẫn được nghênh vào nội điện Thọ .

Vừa đến chính điện, đèn đuốc bỗng chốc phụt tắt.

Dưới trăng, ột dáng người thon thả phiêu diêu tựa tiên tử xoay đến, uyển chuyển uốn lưng, vung chân, hạ vai, vặn mình, cơ mềm đến mức chẳng giống người thường.

Những tác khó nhằn nhất đều được thực hiện, nhưng đầu mũi chân bà ta vẫn không rời khỏi chiếc đĩa trà chỉ lớn chừng bàn tay.

Nhiếp Chính Vương dung nhan diễm lệ, thân hình mảnh mai Thái hậu nhất thời si dại tâm thần.

ta há hốc miệng chẳng thốt được , mắt ngây ngất, hô hấp gấp gáp, chỉ hận chẳng lập tức ôm mỹ vào .

Khi ấy điệu múa Thái hậu cũng dần đến đoạn kết, tác cuối đòi hỏi bà ta phải di chuyển đến trước mặt Nhiếp Chính Vương và lưng về phía ta ngoái đầu lại mỉm cười, liếc mắt phong tình vạn chủng.

Nào ngờ đúng lúc Thái hậu ngoảnh đầu, cả gương mặt lẫn phần cổ lại xoay hẳn ra sau lưng.

Thái hậu không hề hay biết điều bất thường, chỉ có một tiếng “rắc” thật khẽ vang , rõ mồn một giữa đêm đen.

Ta thở dài, vẫn còn gấp gáp quá, ngâm vài hôm thì tác sẽ trơn tru hơn.

Trong khoảng tối u ám chính điện, dưới trăng tái nhợt, một mỹ khoác lụa mỏng lại hiện trong tư vô cùng rợn ngợp, đôi môi đỏ tươi nhoẻn cười quyến rũ với Nhiếp Chính Vương.

Nhiếp Chính Vương hoảng sợ trợn tròn mắt, ta hét thất thanh, tung cước đá văng Thái hậu ngã xuống sàn.

Ta lập tức xông ra góc khuất, nhanh chân ôm lấy Thái hậu.

Trong thoáng chốc, tay ta nhẹ vuốt đầu bà, chỉ chớp mắt đã nó trở lại vị trí ban đầu.

“Vương gia, người bị làm sao ?”

Thái hậu vẫn chưa hiểu đầu đuôi, giọng nói nũng nịu đầy tủi thân, loạng choạng bò dậy toan nhào vào Nhiếp Chính Vương.

“Vương gia, đây vũ khúc thiếp đặc biệt chuẩn bị cho chàng.”

“Năm xưa ta giúp chàng ngôi cửu trùng, chàng từng nói sẽ che chở cho ta suốt đời.”

Nhiếp Chính Vương vẫn còn hãi hùng, ta l.ại lần tung cước đạp Thái hậu văng ra ba .

Ôi, chưa quen chỉ sai sót trong việc điều khiển cổ xoay thôi, người đá hư nó mất thì làm nào.

Ta thắp sáng đèn, dưới đèn rực rỡ, mỹ hiện ra hàng lệ lã chã, tay ôm bụng, mắt thê lương nam đối diện.

Nhiếp Chính Vương xoa xoa mắt, mồm thở phì phò, vẻ mặt ngờ vực.

ta đang định mở miệng nói đó thì ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng Hoàng đế:

“Nhi thần thỉnh Thái hậu thánh .”

Vừa dứt , cửa điện bị mở toang.

Hoàng đế sắc mặt tái xanh, còn Hoàng hậu cầm Phượng Ấn dẫn đám vào và bao vây xung quanh.

Thái hậu khoác lớp lụa mỏng như trong suốt hốt hoảng kêu , bà ta vội vàng tay che lấy khuôn ngực.

Hoàng đế gần như nghiến nát hàm răng: “Trẫm nghe Hoàng hậu nói Thái hậu đã bảy chưa dùng bữa tối đặc biệt đến vấn , lại muốn đích thân nhận lỗi với Thái hậu.”

“Hoàng hậu còn chủ xin trả lại Phượng Ấn.”

“Nào ngờ Thái hậu đây tâm trạng vui vẻ quá nhỉ.”

Hoàng hậu giả bộ hoảng hốt níu chặt tay Hoàng đế: “Hoàng thượng, hay Thái hậu điên loạn mất rồi!”

Hoàng đế lạnh lùng cười: “Hoàng hậu nói đúng, Thái hậu điên rồi.”

Một câu nói hời hợt, nhưng miệng  nhi tử mình buông ra lại chẳng khác phán quyết.

Thái hậu rú thê thảm, chợt bà ta bừng tỉnh cấp tốc bò về phía Nhiếp Chính Vương, nước mắt nước mũi ròng ròng:

“Vương gia, Vương gia, ta không điên.”

“Chàng nói đi, hãy vì ta nói đôi công bằng đi!”

Nhiếp Chính Vương thoái lui mấy , mắt Thái hậu tràn ngập sợ hãi xen lẫn chán ghét:

“Bản vương chỉ được Thái hậu mời đến, bảo có chuyện cần bàn.”

“Chuyện gia đình Hoàng thượng bản vương không tiện can thiệp, xin cáo lui.”

“Vương gia!”

Tiếng gào thảm thiết xé tan màn đêm, tà áo ở tay Thái hậu bị Nhiếp Chính Vương mạnh mẽ giật phăng.

Bàn tay Thái hậu vẫn cuống quýt vồ vào quãng không hệt như đang muốn giữ lại vinh hoa phú quý bà ta đã ôm chặt bấy lâu.

Nhiếp Chính Vương vứt bỏ bà ta.

Mặt mày Hoàng đế xám ngoét, hận thù ẩn hiện, hắn đảo mắt qua đám thị vệ xung quanh, hơi thở mỗi lúc một gấp.

Ngay khi Nhiếp Chính Vương lướt qua bên, Hoàng đế trẻ đột ngột rút ra một chủy thủ sắc nhọn giấu trong người, hắn gầm một tiếng rồi đâm thẳng vào ngực Nhiếp Chính Vương.

Nhiếp Chính Vương không né không tránh chỉ nhướn mày đầy hứng thú Hoàng đế.

Mũi dao Hoàng đế chạm trước ngực Vương gia chẳng xuyên qua nổi một ly.

Nhiếp Chính Vương khẽ nhếch môi, kế đó tung cước đá thẳng vào ngực Hoàng đế.

Hoàng đế phun ra một ngụm máu đỏ tươi.

“Hình như Hoàng thượng thân không tốt, mai bản vương sẽ đích nữ trong phủ tiến hầu bệnh.”

“Hi vọng Hoàng thượng đối đãi thật tốt với nàng, sớm sinh cho Hoàng gia một hoàng tử.”

Nhiếp Chính Vương nhẹ nhàng vuốt lại tấm áo giáp vàng mỏng sát thân, cười lớn bỏ đi.

Quả tính toán khôn ngoan, ta muốn thay một biết vâng hơn chăng.

Loại người tàn bạo như ta cũng chẳng khác Thái hậu, nếu còn sống lâu hòng làm chủ thiên hạ, ta quyết chẳng để yên.

Hoàng đế mặt mũi tái nhợt được người dìu đi.

Trước lúc rời, hắn vẫn nghiến răng, lạnh lẽo liếc Thái hậu một cái.

“Người đâu, Thái hậu điên rồi, hôm nay đóng cửa Thọ , chỉ giữ lại một nữ hầu hạ, tất thảy không được ra vào.”

Thái hậu gục đầu xuống sàn, nức nở không thôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.