Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bà hét lên.
Kiếp trước, trên mặt chữ nghĩa bà chưa từng có liên quan đến cha Thẩm Triết.
Trong người trong thôn, bà chỉ là người phụ nữ nông thôn bụng, phát tâm thiện nguyện nhận nuôi nhi.
Đến Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều đỗ đại học, báo chí còn đặc biệt phỏng vấn “người mẹ nông thôn hiền lành, không cầu báo đáp” này.
Nhưng giờ nhìn lại, chuyện “nhận nuôi đầy chính nghĩa” ấy thật chẳng trong sạch gì.
Mẹ tôi mặt đỏ bừng, miệng lặp đi lặp lại:
“Mẹ không có… mẹ không… con nói bậy…”
Đến bàn to như quạt mo bà nội suýt tát vào mặt, bà hoàn hồn.
Bà kêu “á” một tiếng, kéo Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều quỳ xuống.
2
“Mẹ, xin mẹ hãy nhân rộng lượng. Tiểu Triết và Kiều Kiều đã mất cha mẹ, nếu lại không có ai chăm, hai đứa biết sao?”
Mẹ tôi dập đầu “cộp cộp” xuống đất, bà nội tức đến run người.
Rõ ràng Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều còn họ hàng ruột thịt, lắm có báo công an tìm mẹ ruột, sao lại không nổi?
Vậy mà ngày “bạch nguyệt quang” chết, mẹ tôi đã than ngắn thở dài, xót hai đứa mồ côi.
“ nói nuôi, lấy gì mà nuôi?”
Bà nội nén giận, chỉ vào hai đứa trẻ câm như hến.
Mẹ lúng túng chẳng nói được gì.
Năm ấy, bà bảo nhà thiếu tiền, ép cha tôi xuống hầm mỏ đen.
Kết quả mỏ sập, cha chết chôn bên trong.
Bà nội phải dẫn cả họ đi đòi ba ngày được một khoản bồi thường.
Vừa đưa cho mẹ vài hôm, tiền “mất sạch”.
Mẹ ôm tôi thảm, nói lo tôi ốm nên sợ hãi, đánh rơi tiền trên đường đi khám.
Bà nội tức nhảy dựng, không kịp mắng, phải lôi tiền dành dụm trong quan tài ra cứu tôi giành lại mạng .
Mãi đến Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều thành đạt, mẹ hớn hở đi viếng mộ “bạch nguyệt quang”, tôi biết.
Ngày ấy Thẩm Kiều Kiều bị bệnh nặng, cha Thẩm vay khắp nơi, mẹ tôi đứt ruột.
Đêm trước bà còn lấy nước lạnh xoa lên người tôi nửa đêm.
Sáng hôm sau tôi sốt cao, bà cầm hết tiền trong nhà chạy đến bệnh viện, kịp đưa cho cha Thẩm.
sau cha tôi mất, bà thường xuyên trộm đồ tiếp tế cho nhà họ Thẩm, nhà tôi đã sớm chẳng còn hạt gạo.
Mẹ nhìn tôi, bất lực cầu xin:
“Cảnh Cảnh, mẹ biết con cũng hiền lành như mẹ, con thề với mẹ, hứa sẽ chăm em trai em lớn khôn.”
Nghe lại những lời quen thuộc ấy, tôi suýt không kiềm được hận ý.
Kiếp trước, tôi bị bà lừa như thế.
Tôi ăn cám uống nước, để dành lương thực cho hai đứa.
Tôi vàng vọt xanh xao, chúng béo trắng như búp.
Tôi học đi làm nuôi nhà, chúng học đến tận cấp ba.
Tôi vào xưởng đen làm hai ca mắc bệnh phổi silic, chúng trường tiêu tiền như nước, phất phới tung hoành.
Nếu tôi không chịu đi, mẹ sẽ ngồi trước cửa thở dài than vãn, nói mình dạy con hỏng, nói lời hứa không tính.
Rồi tự trách mình vô dụng, nuôi không nổi con, thậm chí dọa chết.
Về sau, chỉ cần tôi không nghe lời, bà lại quỳ trước mặt tôi giữa đám đông, lấy đạo đức trói buộc tôi.
Cứ thế, bà ép tôi từng bước trở thành “bảo mẫu” cho Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều.
3
“Mẹ, con biết mẹ có nỗi khổ riêng.”
Nước tôi rơi lã chã, tôi hít mạnh một .
“Hôm mẹ đi viếng mộ chú Thẩm, con đều nghe cả.”
Mẹ tôi khựng lại, tiếng nghẹn, sắc mặt trắng bệch.
“Cho dù vắt kiệt nhà họ Lâm, mẹ cũng phải nuôi lớn hai đứa.”
“Chú và bà nội cũng không dễ , đường đường còn có cả em họ, con nghe mẹ, nghỉ học nuôi nhà, con một mình chăm sóc mẹ và hai đứa cũng được, đừng kéo chú và bà nội vào nữa.”
Bà nội giận đến không kiềm được, cho mẹ tôi cả chục bạt tai:
“ tự chọn đi, nếu nhận nuôi hai đứa thì cút khỏi nhà trắng, Cảnh Cảnh có tôi lo, không cần mẹ ác này.”
Mẹ tôi khổ sở:
“Làm sao được chứ, Cảnh Cảnh còn , không rời mẹ.”
Giờ nhớ tôi còn .
Kiếp trước, tôi chỉ hơn Thẩm Triết hai tháng, vậy mà bà lấy cớ “chị phải biết nhường” để đẩy tôi vào xưởng đen kiếm tiền.
ấy sao bà không nói tôi còn ?
Không ai đáp lại, bà nội vẫn kiên quyết.
Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều bắt đầu sợ. Ban đầu họ nắm chắc mẹ tôi sẽ nhận nuôi, không ngờ lại có biến cố này, giờ vây quanh mẹ tôi, đáng gọi “Dì Lưu”.
Mẹ tôi còn đắm trong nỗi đau bị ép buộc, ôm Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều rưng rức.
Bà hiểu rõ, không có nhà chồng chống lưng, một người phụ nữ dắt hai đứa trẻ nông thôn sẽ khổ thế nào.
Tôi hiểu mẹ mình.
Cho dù bà chăm hai đứa, cũng chỉ nghĩ dựa vào tôi và bà nội.
Bản thân bà thì không chịu thiệt.
Nếu không, kiếp trước bà đã chẳng nhận phỏng vấn với gương mặt hồng hào, làn da trắng trẻo, còn được ca ngợi “người đẹp tâm thiện”.
Nhưng lần này, tôi tuyệt đối không để bà tiếp tục hút máu nữa.
Nhìn em nhà họ Thẩm đảo liên tục, tôi khẽ thở dài:
“Nghe nói học phí học kỳ sau lại tăng, không biết hai đứa có còn học nổi không. Thật ra tuổi này không đi học cũng có ra ngoài làm rồi.”
Họ hàng nhà họ Thẩm đứng gần đều nghe rõ, ánh sáng lên, rì rầm bàn tán.
Những “xưởng gạch”, “mỏ than”, “gả chồng” vang ra khiến mặt mày em họ Thẩm tái mét, ôm mẹ tôi càng chặt.
“Dì Lưu, dì định phải cứu chúng cháu, cháu còn , không lấy chồng.”
Thẩm Kiều Kiều không chịu nổi, nước nước mũi tèm lem.
Mẹ tôi vẫn còn do dự.
Thẩm Triết mím môi, nghiêng mặt lộ ra gương mặt rất giống cha mình.
4
“Dì Lưu, dì đừng vì chúng cháu mà khó xử. Nếu cha cháu biết, định cũng không dì chịu ấm ức đâu.”
Mẹ tôi vội hỏi:
“Cha các con thật sự từng nói vậy sao?”
“Đúng thế, đúng thế, cha từng nói bạn chính là dì.”
Thẩm Kiều Kiều bổ sung.
Một câu nói như tiêm thuốc kích thích, khiến mẹ tôi lập tức phấn chấn hẳn lên.
Bà đứng dậy, như một hùng che chở họ sau lưng:
“Mẹ sẽ nuôi chúng.
Cho dù có khổ cực đến đâu, mẹ cũng sẽ nuôi dưỡng hai đứa trẻ đáng này.”
Bà nội hoàn toàn thất vọng, kéo người đến định ra hiệp ước.
Trên ghi rõ, nay tôi và mẹ đoạn tuyệt quan hệ.
Mẹ tôi sốt sắng:
“Tại sao lại không cho tôi liên lạc với con ruột? Tôi cũng nuôi nó bao nhiêu năm rồi mà!”
Trong lòng bà vẫn còn mơ tưởng để tôi tiếp tục nuôi em nhà họ Thẩm, quyết đòi viết lại.
“ nuôi nó, hay là nó nuôi ?”
Bà nội không thèm ngước, thu tờ hiệp ước đã ký vào trong ngực.
Bao nhiêu năm nay, mẹ chỉ biết than thân trách phận, hoặc gom góp đồ lén đưa cho nhà họ Thẩm.
đồng áng đều do bà nội và chú tôi cáng đáng, nhà thì chất hết lên tôi.
Nếu không có bà nội, nhà đã khấm khá lâu.
“Không phải thế, không phải thế…”
Mẹ còn định giải thích, nhưng tôi cắt ngang.
“Mẹ, con biết mẹ không nuôi hai đứa, chúng ta về nhà thôi.”
Tôi chen qua Thẩm Kiều Kiều, thân mật ôm lấy cánh mẹ.
“Dì Lưu!”
Giọng nói ấm ức Thẩm Kiều Kiều khiến mẹ tôi giật mình tỉnh lại, lập tức hất tôi ra.
“Con đã lớn rồi, không có mẹ cũng chẳng sao. Còn Kiều Kiều và Triết, chúng còn , càng cần mẹ hơn.”
Như sợ tôi bám lấy, bà vội vàng dẫn Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều đi.
Những người lại nhìn tôi đầy hại.
Mẹ ruột rơi con để chăm sóc kẻ ngoài, là nỗi đau đến nhường nào.
Tôi che mặt, thảm thiết, nhưng trên mặt chẳng có lấy một giọt nước .
Ngăn cản thành công em nhà họ Thẩm bước vào nhà tôi, tâm trạng tôi sảng khoái vô .
Một hơi ăn hai bát cơm, suýt nữa làm bà nội hoảng sợ.
Bà dè dặt đề nghị dọn sang tôi:
“Không phải chiếm nhà con đâu, con một mình cũng không an toàn.”
Tôi đương nhiên hiểu là tấm lòng bà.
cha tôi mất, bà đã chuyển đến chăm sóc chúng tôi.
Nhưng mẹ sợ bị lộ chuyện lén cứu tế cho nhà họ Thẩm, nên không cho bà nội .
Nói nhiều lần, mẹ lóc gào thét:
“Có phải mẹ Cảnh Cảnh là con , nên chiếm nhà chúng tôi không?”
Bà nội đau lòng, chẳng nhắc lại nữa.
Tôi nắm bà nội:
“Con biết, bà là người con .”
Kiếp trước, chính dáng người còng lưng ấy đã lo liệu hậu sự cho tôi.
Còn một mình đi tìm mẹ và Thẩm Triết, Thẩm Kiều Kiều để đòi lại công bằng.
Kiếp này, tôi định phải để bà an nhàn.
5
Dưới sự chăm sóc bà nội, sắc mặt tôi ngày một hồng hào.
Chỉ có mẹ thì chẳng mấy đẹp.
Bà dọn đến nhà họ Thẩm.
Nhưng trong chẳng có bao nhiêu tiền, không cho Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều cuộc sung túc.
Thế là bà lại nhắm vào tôi.
“Cảnh Cảnh, nghỉ hè rảnh rỗi cũng chẳng được tích sự gì. Mẹ đã tìm cho con một công thị trấn.”
gọi là công chính là làm tiếp rượu trong quán KTV duy .
“Đã là như thế, sao mẹ không bảo Thẩm Kiều Kiều đi?”
Mẹ cau mày:
“ sao được, Kiều Kiều là con , sao có đến nơi ấy.”
“ ấy không đi, thì con lại có ?”
tôi không chịu, mẹ lóc nức nở, nói mình bất tài, còn chẳng bằng chết đi.
Tôi gật đầu đồng tình.
Đúng là nên chết đi.
“Cảnh Cảnh!”
Lại là tiếng thét chói tai.
Chưa kịp nói hết, bà nội nghe tiếng đã xông tới.
mẹ cầm mấy cây rau vừa hái ngoài cửa nhà tôi, bà giật phắt lấy.
Mấy bạt tai liên tiếp làm mẹ nghẹn họng, nuốt hết lời còn lại.
Bà không dám cãi bà nội, quay đầu chạy.
Mấy bà già trong thôn đến chơi, nói mẹ ngày ngày mắng tôi bất hiếu.
Nuôi hơn chục năm, không bằng nuôi con nuôi còn biết bà.
Để tranh hơi thở, mẹ càng tận tâm tận lực chăm lo cho Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều.
Thậm chí hiếm hoi xuống ruộng làm .
Về nhà lại hầu hạ cơm nước, quần áo, từng chút một, chu toàn đến mức khiến người khác ngạc nhiên.
Có gặp tôi, bà càng ra sức tỏ vẻ mẫu tử hiền với em họ Thẩm.
Thế nhưng mẹ đã nhiều năm không lao động, chỉ vài ngày đã kêu đau lưng nhức mỏi.
Vừa than thở, Thẩm Triết nhắc đến cha đã khuất.
Mẹ lại phấn chấn, thề độc cũng phải để hai đứa sung sướng.
Cách bà nghĩ ra chính là làm ăn, mạnh thuê ao nuôi cá làng.
Nhưng tiền ít, ao đào một nửa đã dở.
Giờ trở thành trò cười cho cả làng.
“Nghe nói bây giờ bà ấy đang chạy khắp nơi vay tiền đấy.”
Còn tôi thì không có thời gian quan tâm nữa.
Hết hè là bước vào năm cuối cấp ba.
Kiếp trước, tôi lỡ mất cơ hội vào trường đại học hằng mơ ước.
Kiếp này, tuyệt đối không lỡ.
Ngày khai giảng, tôi vừa vào lớp đã mẹ Thẩm Triết và Thẩm Kiều Kiều.
Chỉ hai tháng, mẹ trông như già đi mười tuổi.
Vừa tôi, bà lập tức lao đến, kéo theo hai người kia quỳ xuống:
“Cảnh Cảnh, mẹ xin con, hãy trả lại học phí cho Triết và Kiều Kiều đi.”