Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Tại buổi họp lớp sau khi tốt nghiệp cấp , bạn bè hỏi tôi mẫu người lý .

Tôi khẽ liếc nhìn chàng có mái tóc đỏ rực, nổi bật ánh nắng giữa đám đông—rồi cố ý trả lời hoàn toàn trái ngược:

“Tớ thích con tóc đen, cắt gọn gàng, đeo kính không gọng, ít nói, tinh tế… Nếu là bác sĩ nữa thì càng tuyệt.”

Mười sau, tôi cầm án của bạn đi khám thay, không ngờ lại vô tình va phải một người mặc áo blouse trắng trong viện.

Người đàn ông khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt lướt qua hồ sơ trong tay tôi, giọng nói dường mang một chút run nhẹ:

“Cô… có thai rồi?”

1

“Hả?”

Tôi ậm ừ đáp một tiếng, vội vàng cúi xuống nhặt tập hồ sơ án dưới đất.

Chỉ người trước mặt là một bác sĩ tốt bụng tình cờ đi ngang qua.

Ngay giây tiếp , bác sĩ tốt bụng ấy đỡ tôi dậy:

“Không có ai đi ?”

Tôi không nhịn được mà ngẩng nhìn anh một cái.

Khuôn mặt khẩu trang che kín, tóc đen lòa xòa che đi nửa đôi mắt, không nhìn rõ biểu cảm.

Lờ mờ có thể vài lỗ xỏ khuyên còn sót lại nơi vành tai.

Bác sĩ này trông cũng khá thời thượng.

“À, bạn tôi đằng kia.”

Tôi chỉ tay phía sau lưng anh, rồi nhanh chóng rảo bước lách qua người anh đi phía trước.

Bạn tôi đã đó, vươn cổ chờ từ lâu.

Chồng cô ấy qua đời trong một vụ tai nạn xe một tháng trước, chỉ để lại cô và đứa bé được tháng trong bụng.

Cô ấy muốn giữ lại đứa trẻ, nhưng tinh thần vẫn luôn bất ổn.

Bác sĩ đề nghị phải thường xuyên đến viện kiểm tra.

“Có kết quả rồi, đi thôi, tới gặp bác sĩ.”

Tôi kéo tay cô ấy.

Nhưng cô không nhúc nhích.

gương mặt hiếm khi có nụ cười, này lại hiện lên vẻ rạng rỡ hiếm hoi:

“Bác sĩ đó trông cũng khá đẹp , cứ nhìn cậu mãi.”

Đến nước này rồi mà vẫn còn tâm trí quan tâm đến của tôi!

Tôi nhìn hướng ánh mắt cô, bác sĩ kia vẫn yên tại chỗ.

Ngẩng lên, ánh mắt tôi và anh chạm nhau.

Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu , viền quanh chiếc áo blouse trắng của anh một lớp ánh sáng dịu nhẹ.

Không hiểu , tôi lại cảm anh có chút quen mắt.

2

Khi đưa bạn khám xong trở ra, bác sĩ tốt bụng kia đã không còn đó.

Cô ấy nhận ra tôi có phần thất thần, liền trêu:

“Có muốn hỏi thăm xin số điện thoại không?”

“Đừng để đến khi con tớ chào đời rồi mà cậu vẫn biết yêu đương là gì.”

“Độc cũng tốt mà.”

tôi cài dây an toàn, chuẩn khởi động xe.

Cô ấy tựa người ghế, mệt đến nỗi mí mắt sắp díp lại:

“Trước đây tớ luôn cậu sẽ đến với Hứa Ninh Thâm.”

“Cậu thích con học giỏi, lớp 12 tớ cậu ấy chẳng còn chơi với đám bạn xấu, cũng không gây nữa, ngày nào cũng lì trong văn phòng giáo viên.”

“Cậu nói muốn thi Đại học A, tớ nộp hồ sơ nguyện vọng, trường mục tiêu của Hứa Ninh Thâm cũng là Đại học A. Khi đó ai cũng cậu ấy điền đại, chẳng ai để tâm.”

“Cậu còn nhớ buổi họp lớp sau tốt nghiệp không?”

Tôi dĩ nhiên là nhớ, chỉ là khuôn mặt từng người đã mờ dần thời gian, chỉ riêng gương mặt Hứa Ninh Thâm lại càng càng rõ nét.

“Nhớ chứ. đó cậu ấy nhuộm tóc đỏ, kiểu cực kỳ nổi bật, còn mới xỏ thêm mấy cái khuyên tai, đeo đầy cả hai bên.”

Tôi bình luận:

“Trông cũng khá đẹp .”

Cô bạn tôi yên lặng một , rồi nhẹ nhàng nói:

đó thật ra cậu ấy định tỏ tình với cậu đấy.”

Lần này đến lượt tôi kinh ngạc.

Chiếc xe chậm rãi tấp lề, tôi quay nhìn bạn mình:

“Cậu nói gì cơ?”

Cô ấy đã ngủ mất rồi.

3

Chỉ mấy câu ngắn ngủi ấy thôi mà khiến tôi bứt rứt không yên.

Cái gì gọi là “ban định tỏ tình với tôi”?

Bạn hiếm khi được một giấc ngủ ngon, tôi không muốn làm phiền, bèn mở lại tài khoản đã bỏ quên từ lâu.

Nhóm lớp thời cấp vẫn còn đó, chỉ là đã nhiều chẳng ai nhắn tin gì.

Ngược lại có mấy kẻ lừa đảo đang hoạt động rôm rả, rao bán trà giảm cân trong nhóm.

Tôi tìm được bạn bàn hồi cấp , không kỳ vọng gì, chỉ gửi đại một sticker chào hỏi.

Không ngờ đối phương trả lời ngay lập tức.

【Trời ơi, cuối cậu cũng nhớ ra mật khẩu rồi à?】

Trò đôi câu, tôi còn nhắc đến cái tên đó thì bạn bàn đã chủ động hỏi:

【Cậu và Hứa Ninh Thâm rồi?】

【Tên đó cứng miệng lắm, mỗi lần tôi nhắc đến cậu, cậu ta đều không nói gì cả.】

Lâu rồi không nghe cái tên này, vậy mà chỉ trong một ngày tôi lại nghe đến mấy lần.

ai cũng tôi và Hứa Ninh Thâm có gì đó vậy?】

Tôi bật cười, gõ chữ khung trò :

【Tôi với cậu ấy cũng đã mười không gặp rồi.】

Câu này còn gửi đi, bạn bàn đã nhắc đến buổi họp lớp sau tốt nghiệp đó.

ấy, Hứa Ninh Thâm nói với cả lớp là sẽ tỏ tình với cậu, đến cả giáo viên chủ nhiệm cũng biết, mọi người đều giữ bí mật giúp cậu ta.】

đó bọn tôi hồi hộp lắm, tôi còn cố tình hỏi cậu mẫu người lý là gì.】

Tôi nhớ ra rồi, quả thật đã có vậy.

Khi bạn bàn hỏi tôi mẫu người lý , cả lớp bỗng nhiên im bặt, ánh mắt đều dồn phía tôi.

Đó là một câu hỏi hơi riêng tư.

Mặt tôi ấy bắt đỏ lên. Mẫu người lý của tôi, thật ra đang không xa, với mái tóc đỏ rực rỡ chói mắt.

tuổi thanh xuân ấy, thật khó để không cuốn hút bởi một chàng rực rỡ và nổi loạn Hứa Ninh Thâm.

Thế nhưng tôi lại mở miệng nói ra lời trái ngược với lòng mình:

“Tớ thích con tóc đen, cắt gọn gàng, đeo kính không gọng, ít nói, tinh tế… Nếu là bác sĩ nữa thì càng tuyệt.”

Mà Hứa Ninh Thâm khi ấy lại là người muốn làm tay đua, chẳng liên quan chút nào.

Cả lớp rơi im lặng.

Tin nhắn của bạn bàn vẫn tiếp tục:

【Cậu ta không tỏ tình với cậu đó, chắc là vì nhận ra bản mình hoàn toàn không giống mẫu người lý mà cậu nói.】

【Nhưng, cậu ta là Hứa Ninh Thâm mà. Tôi dù có khó khăn đến đâu, cậu ta cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ. Tôi còn bao nhiêu qua, hai người đã bên nhau rồi chứ.】

4

Tôi sững người nhìn dòng chữ ấy.

Trong lòng trào dâng một cảm xúc mơ hồ, khó tả.

Bạn tôi không ngủ bao lâu thì tỉnh lại.

Tôi đưa cô ấy lên lầu, dặn dò phải nghe lời bác sĩ, nghỉ ngơi thật tốt.

Chỉ cần tôi có thời gian, sẽ đến thăm cô ấy thường xuyên.

“Đợi đã!”

Cô ấy lục tìm trong túi:

“Hình tớ để quên đồ trong viện rồi.”

Thứ cô đánh rơi là một .

Thỉnh thoảng cô vẫn mang để dặm lại sắc mặt, tránh để cha mẹ quá lo lắng.

Tôi nhìn đồng hồ, vẫn còn thời gian.

“Để tớ quay lại lấy giúp.”

Tôi mới rời đi đến nửa tiếng, chắc vẫn còn chỗ cũ.

Tôi đi lại hai vòng đúng tuyến đường trước nhưng vẫn không , đành phải tới quầy y tá nhờ hỗ trợ.

“Chị tìm ạ?”

“Vâng.”

“Không ai nộp lại cả.”

Tôi vừa định quay đi thì một y tá khác gọi giật lại:

“Chờ chút, vừa rồi bác sĩ Hứa có gọi điện đến, nói nhặt được một . Chị thử đến văn phòng của bác sĩ ấy xem ?”

Sắp đến giờ nghỉ trưa của viện, tôi nhanh chóng hỏi rõ vị trí phòng rồi vội vàng chạy đến.

Gõ cửa hai cái.

“Mời .”

Bác sĩ Hứa đang quay lưng phía tôi, thu dọn giấy tờ bàn.

Mái tóc đen rối nhẹ khẽ lay động.

Tấm lưng ấy mà quen đến lạ.

Chính là người sáng nay tôi vô tình va phải.

Thế giới này… thật nhỏ bé.

Tôi thầm trong lòng, rồi ánh mắt vô tình bắt gặp của bạn tôi đặt bàn.

“Bác sĩ Hứa, cảm ơn anh đã giữ giúp .”

Tôi lên tiếng chào hỏi.

Bác sĩ Hứa quay người lại.

Lần này, anh không đeo khẩu trang. Chiếc kính không gọng đặt sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm.

Khuôn mặt mang tính xung kích mạnh mẽ ấy hiện rõ trước mắt tôi.

có thứ gì đó khẽ khàng gõ nơi lồng ngực.

Hứa. Ninh. Thâm.

Ánh mắt tôi dừng lại bảng tên đeo trước ngực anh.

Không ngờ lại thật sự là anh ấy.

Thế giới… đúng là nhỏ thật.

5

Cái tên mà nay tôi vừa nghe đi nghe lại, chớp mắt một cái, người thật đã ngay trước mặt.

Chỉ là… anh ấy giờ đã rất khác xưa rồi.

Hồi đó, thầy giám thị quản cực kỳ nghiêm. Mỗi tối đều gác cầu thang, chuyên bắt những nữ sinh mặc váy gối, các cặp đôi lén lút nắm tay, những ai nhuộm tóc, xịt nước hoa hay trang điểm…

Vậy nên ngay khi kỳ thi đại học kết thúc, đám học sinh kìm nén quá lâu lập tức “lột xác”.

Hứa Ninh Thâm nhuộm cả tóc đỏ rực.

Tùy chỉnh
Danh sách chương