Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Kỷ Ngôn Lễ .

Tất nhiên anh .

anh cười hờ hững: “Cô ta nhắm đến tiền của con, con nhắm đến nhan sắc của cô ta, chẳng phải rất công bằng sao?”

Dùng tiền giải quyết mọi đơn giản bao.

Còn để cảm xúc chi phối quá mệt mỏi.

Câu nói không nghi ngờ gì chọc giận anh, bà giơ tay tát anh một cái.

Đây là đầu tiên Kỷ Ngôn Lễ đánh anh.

Nhưng Kỷ Ngôn Lễ lại nghĩ: “Đánh hay lắm!”

Kỷ Ngôn Lễ không bắt đầu cảm mệt mỏi từ khi nào.

Hứa Niệm, rất mệt.

Kỷ Ngôn Lễ Hứa Niệm anh.

Nhưng Hứa Niệm giống như một chiếc giếng bơm tay ở vùng quê, bên dưới là nguồn nước ngầm vô tận, trong lành và ngọt ngào.

Nhưng để bơm nước , trước tiên phải đổ vào đó một gáo nước làm mồi.

Nếu không có nước làm mồi, dù cố gắng nào cũng là vô ích.

Hứa Niệm chính là như vậy.

Khi còn nhau, nếu Kỷ Ngôn Lễ không liên lạc, cô có mãi không chủ động.

Ban đầu, Kỷ Ngôn Lễ nghĩ Hứa Niệm không thích .

Cho đến một , anh phát hiện giao diện điện thoại của Hứa Niệm dừng ở mục liên lạc anh.

nhìn chằm chằm, nhưng không bao giờ nhấn gọi.

cần Kỷ Ngôn Lễ có mặt, ánh mắt của Hứa Niệm sẽ dõi theo anh.

Khi anh bày tỏ tình cảm, ánh mắt của cô tràn đầy tình dựa dẫm.

Ban đầu, Kỷ Ngôn Lễ rất thích điều đó.

Anh là người dẫn dắt, người điều khiển mối quan hệ , người khiến cảm xúc của Hứa Niệm lay động.

Nhưng Kỷ Ngôn Lễ cũng mệt.

Đôi khi, anh cũng Hứa Niệm chủ động.

Anh nghĩ rằng, nếu thân thiết hơn, chẳng hạn trở thành vợ chồng, mọi thứ sẽ tốt hơn.

Nhưng anh sai.

Anh rõ ràng cảm nhận được Hứa Niệm rất .

Nhưng Hứa Niệm thà chờ anh ở nhà đến nửa đêm cũng không gọi cho anh một cuộc điện thoại.

Cô không can thiệp vào lịch trình của anh, ngay khi anh quên kỷ niệm ngày cưới hoặc lỡ mất sinh nhật cô, cô cũng chẳng sao.

Nếu khi nói mà Kỷ Ngôn Lễ tỏ ra hơi lạnh nhạt, Hứa Niệm sẽ lập tức thu lại, không chạm vào anh thêm một nào .

Ban đầu, Kỷ Ngôn Lễ cảm mệt mỏi.

Sau đó, anh bắt đầu chịu.

Anh không còn thích một Hứa Niệm như vậy , cũng không đối phó .

Đúng vậy.

hành động từng là tự nguyện, giờ còn là đối phó.

Cho đến khi ngôi sao nhỏ đó bắt đầu tán tỉnh anh.

Thủ đoạn rất vụng về, nhưng Kỷ Ngôn Lễ lại mỉm cười đón nhận.

Sau đó, anh suy nghĩ rất lâu.

Anh bỗng nhận ra không còn Hứa Niệm nhiều như trước .

Anh thử. Thử xem liệu có đúng là anh không còn thích Hứa Niệm không.

Nếu là như vậy, anh có ly hôn không? Hay cứ tiếp tục sống như ?

ra, có rất nhiều điều Kỷ Ngôn Lễ vẫn chưa nghĩ thấu.

Ngày hôm đó, anh hẹn hò ngôi sao nhỏ kia, ăn tối, xem phim.

Khá vẻ.

Nhưng niềm đó giống như việc hôm nay ra đường không tắc đường, công việc không gặp rắc rối, cà phê pha đúng vị – tất là niềm bề nổi.

Nhưng niềm bề nổi cũng là niềm .

Sống một đời người, chẳng phải vẻ là điều quan trọng nhất sao?

, Kỷ Ngôn Lễ đồng ý lời mời gặp thứ hai của ngôi sao nhỏ.

Nhưng bất ngờ đến một cách đoán.

Hứa Niệm mang thai.

Khoảnh khắc đó, Kỷ Ngôn Lễ cảm phiền não.

xảy ra gần đây, vấn đề chưa được giải quyết, tất đều rối tung .

Trong đầu anh có một suy nghĩ rõ ràng: nếu có con, ly hôn sẽ rất phiền phức.

Anh thực chuẩn bị sẵn sàng để sống như đời chưa?

Chưa.

Vậy đứa trẻ không giữ lại.

Nhưng nếu cầu Hứa Niệm phá thai, chắc chắn họ sẽ ly hôn.

Thôi , cứ ly hôn đi!

Nếu hỏi quyết định của Kỷ Ngôn Lễ có phải là buông xuôi không, chắc chắn là có.

Thời gian không chờ đợi, nút thắt không gỡ được, cắt hết là xong.

Nhưng sau , trong đêm tỉnh giấc lúc nửa đêm, Kỷ Ngôn Lễ nghĩ, có lẽ ngay khoảnh khắc nói ra câu đó, anh hối hận.

Cảm giác đó rất dày vò.

Khi Hứa Niệm đi phá thai.

Trong đầu anh vang vô số tiếng nói: anh ngăn cản cô ấy, níu kéo, dừng lại.

Giống như lời anh nói: “Đứa trẻ không còn, hai đứa sẽ chấm dứt.”

Nhưng cơ anh lại không làm gì .

Ngăn cản rồi sao?

Làm như chưa có gì xảy ra?

Anh không làm được.

Và Hứa Niệm càng không làm được.

Hứa Niệm từng mua một thùng cam, người ta bảo cam rất ngọt, mọng nước.

Nhưng khi mua về, cô phát hiện cam rất chua.

Chua một chút ra cũng không sao, vẫn có ăn.

Nhưng Hứa Niệm, vốn là người tiết kiệm, lại ném thẳng thùng cam đi.

Kỷ Ngôn Lễ hỏi cô tại sao.

Cô nói: “Nếu không vứt bỏ, tôi sẽ chịu. Anh có hiểu cảm giác đó không? Tôi mong đợi nó sẽ như , nhưng thực tế lại không đạt được. Nếu không vứt đi, tôi sẽ chịu.”

Ban đầu, Kỷ Ngôn Lễ không hiểu.

Cho đến khi Hứa Niệm cắt đứt liên lạc người bạn duy nhất của cô.

Lý do là người bạn đó vì thất tình mà trút giận cô, nói vài câu nghe.

Ngày hôm sau, người bạn đó xin lỗi, còn năn nỉ Hứa Niệm: “Chúng ta bỏ qua hết, làm lại từ đầu được không?”

Hứa Niệm cười gượng, như đồng ý, nhưng từ đó bạn cô không rủ được cô đi đâu , mà cô cũng không còn chủ động liên lạc.

Kỷ Ngôn Lễ nghĩ, duy trì một mối quan hệ hòa bình bề ngoài cũng đâu .

Nhưng Hứa Niệm lắc đầu: “Có lời nói ra không rút lại được. Dù sao tôi cũng không như trước kia , xử lắm. Thà cắt đứt hẳn còn hơn, cứ coi tôi nhỏ nhen đi!”

Kỷ Ngôn Lễ hiểu rằng, Hứa Niệm, một khi cung giương , không có quay đầu lại.

Khi anh nói ra lời như vậy Hứa Niệm, cô sẽ chẳng còn nhìn anh, chứ đừng nói đến níu kéo hay tranh cãi.

Quả nhiên, từ hôm đó, ánh mắt Hứa Niệm không bao giờ dừng lại trên anh , cô cũng cố gắng không nói anh.

Chứ đừng nói đến việc cầu xin hay níu kéo anh.

Hứa Niệm không làm được.

Nhưng anh lại nói: “Con để ý đến Hứa Niệm một chút. trạng thái cô ấy không ổn, đừng vì con làm bậy mà hại người ta.”

Kỷ Ngôn Lễ nghĩ suy nghĩ quá nhiều.

Nhưng anh vẫn không kiềm chế được mà gọi cho Hứa Niệm.

Một không nghe máy, hai không có người trả lời.

Kỷ Ngôn Lễ bắt đầu hoảng sợ.

Anh vội chạy về nhà, tay run rẩy khi nhập mã khóa cửa.

Khi nhìn Hứa Niệm ngất xỉu trên sàn phòng khách, nỗi hối hận của anh dâng đến cực điểm.

Không còn cô ấy nhiều sao?

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương