Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1 - Ly Hôn Rồi Mới Biết Tôi Là Nữ Chính

Kết hôn bảy năm, tôi Tống Nhiên chỉ ngủ với nhau đúng một lần.

Xong việc, anh lạnh nhạt mở miệng: “Chỉ là liên hôn thôi, cũng không cần phải ấm ức.”

đó tôi nghĩ thông suốt, chủ động đề nghị ly hôn.

Tống Nhiên quả nhiên kích động đến mức tay cầm bút ký còn run lẩy bẩy.

Cho đến trước tôi lên một loạt bình trực tiếp:

x

1

Tống Nhiên xưa nay luôn nổi tiếng làm việc hiệu quả, ký cái tên thôi cũng mất mười phút.

Anh cúi , tay run lẩy bẩy.

Tôi mím môi, né tránh ánh nhìn.

Không ngờ việc tôi chủ động đề nghị ly hôn lại khiến anh xúc động đến vậy.

Mãi cho đến thời gian từng chút trôi qua tôi kịp phản ứng — có lẽ là anh không hài lòng với điều khoản phân chia tài sản trong đơn ly hôn.

Vừa định mở miệng hỏi, thì trước đột nhiên lại lên bình .

Câu hỏi nghẹn lại trong cổ họng.

Tôi há miệng, khó tin, phải bình tĩnh lại một chút cất tiếng:

“Tống Nhiên?”

“Anh là……”

Còn chưa kịp nói xong.

Tống Nhiên đã đẩy bản thỏa thuận ly hôn có chữ ký anh về phía tôi, đứng dậy bỏ đi, không thèm nhìn tôi lấy một cái.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tưởng đâu những bình vừa rồi chỉ là ảo giác mình.

ngay giây tiếp theo, chúng lại lên lần nữa:

, , ! Suốt ngày chỉ biết ! Quần ren cũng ướt cái rồi!】

Tôi chết sững.

Cố tình lờ đi chi tiết đã nhắc đến vài lần, tôi nửa tin nửa ngờ bước lên bậc thang tầng ba.

lần ngoài ý muốn đó, quan hệ giữa tôi Tống Nhiên trong đúng là hoàn toàn phân biệt rạch ròi.

Tôi ở tầng , anh ở tầng ba.

Tầng ba chỉ có một phòng suite dành riêng cho Tống Nhiên.

Cửa hé mở một khe .

Yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng nước chảy trong vệ sinh.

Tôi đứng trước cửa, gõ nhẹ: “Tống Nhiên?”

Tiếng nước lập tức dừng lại.

Qua lớp cửa, chỉ nghe thấy giọng anh truyền ra:

“Lương Uyên, đây là tầng ba anh.”

“Có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”

2

Đúng vậy.

Tống Nhiên không cho tôi lên tầng ba.

Giống như mỗi lần anh đi ngang tầng , đều cố gắng không nhìn sang bên này.

Tôi bật cười chua chát.

Chợt nhớ lại ngày trước, Tống Nhiên còn dắt cô bạn đi dự sự kiện công khai.

Lúc tôi xuất , anh còn cố ý đưa bạn ra phía che chắn.

Tôi không đi điều tra xem cô đó là ai.

Một là, chuyện kiểu này trong giới có gì lạ.

là, tôi lười. Lười đến mức muốn tốn thời gian sức lực vào cuộc tranh đấu giữa phụ nữ, nhất là vì đàn ông.

Còn về tôi Tống Nhiên.

Chúng tôi là kiểu liên hôn thương mại nghiêm chỉnh nhất.

Từ lần xem , đến đính hôn rồi kết hôn, gấp gáp đến mức chỉ mất một tháng là xong hết.

Thật ra họ Tống kém họ Lương chúng tôi vài bậc.

Tống Nhiên tôi vài tuổi.

Ba mẹ tôi cố tình chọn một ít tuổi cho tôi.

Họ nói: “Trẻ thì biết thương .”

Có lẽ lúc , tôi vẫn còn ôm một chút kỳ vọng vào cuộc hôn nhân này.

ngay trong đêm tân hôn, tôi đã phải đi công tác đột xuất.

Tống Nhiên cũng vậy.

Về đứa đều bận việc, có thời gian tiếp xúc, cứ thế dần xa cách.

Chỉ cần cùng nhau tham dự sự kiện, chúng tôi phối hợp diễn vai vợ chồng tình cảm.

Kéo dài bảy năm, cũng coi như có thể bàn giao lại cuộc đời rồi.

Xác nhận Tống Nhiên không có gì bất thường, tôi cũng buồn để ý đến những bình vẫn nhấp nháy trước .

Trước rời , tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn lên bàn trà trong phòng khách.

Rồi nhắn cho Tống Nhiên một tin, hẹn anh đến cục dân chính vào thứ tuần để làm thủ tục.

Tống Nhiên trả lời rất nhanh.

Chỉ vỏn vẹn một chữ: “.”

3

Lương hẹn gặp tôi.

Lương tôi.

Cũng giống tôi, không thể tránh khỏi số phận liên hôn.

nó mạnh mẽ tôi.

Không thích là không thích, đến cả thủ đoạn cũng mạnh tôi nhiều.

vài vòng rượu.

Nó đột nhiên chuyển chủ đề sang chuyện tôi Tống Nhiên.

Nó nói: “ thấy anh rể yêu chị đấy, là yêu thật lòng luôn ấy.”

Yêu sao?

Tôi nhấp một ngụm rượu, như bị ai đó xui khiến, buột miệng hỏi lại nó một câu: “Thế còn , có yêu anh không?”

Lương đính hôn đang dính líu với một nữ minh tinh.

Video còn lần lên hot search, cũng dẹp xuống .

Lương vốn yêu ghét rõ ràng.

Có lẽ cuộc hôn nhân họ Giang phải cất công chạy chọt xin này, sắp kết thúc rồi.

Nó lẩm bẩm nhắc đến câu bình dưới video kia: “ ở trên cao chịu cúi .”

Tôi nhìn chằm chằm chữ đó, nâng ly lên, uống cạn một ngụm rượu lớn.

Tôi khuyên nó: “Cúi cái gì chứ, chơi thôi .”

“Nếu tức quá, hay cũng kiếm ai đó chơi lại một vố, chị chống lưng cho.”

Lương im lặng, có lẽ đang cân nhắc tính khả thi kế hoạch.

Nó xưa nay vốn theo khuôn khổ.

Ai cũng nói là do tôi nuông chiều ra.

Tôi cong môi cười khẽ, trong lại không hiểu sao cứ lên hình ảnh Tống Nhiên cô bạn đó ở bên nhau.

Dạ dày tôi nóng rát như bị lửa đốt.

Tôi đẩy ly rượu sang một bên.

Không rõ là đang khuyên nó, hay đang khuyên chính mình.

“Thôi đi, cảm giác mẻ rồi cũng qua nhiều nhất ba ngày là chán.”

Cho đến những bình trước ngày càng dày đặc, khiến tôi dần đờ , không thể tin nổi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương