Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ngay , bọn Tô Tiểu Lam ấn mạnh xuống đất.
Tô Tiểu Lam hoảng hốt, giãy giụa kịch liệt, hét toáng lên:
“Mẹ! Mẹ làm vậy?”
Nhưng mẹ tôi chẳng thèm nhìn cô ta lấy một lần.
Xe thương vừa , bà nhẹ nhàng đặt tôi lên cáng thương.
Tô Tiểu Lam chưa chịu yên, vùng vẫy dưới đất hét lên như điên:
“Mẹ! Con cấm mẹ cô ta!
sao mẹ thiên vị đứa giả mạo đó?
Chẳng lẽ chỉ vì con không phải là người mẹ nuôi bé sao?”
Mẹ tôi thấy cô ta ồn ào phiền phức, lạnh lùng liếc một cái.
Vệ sĩ tung cú đá, đá cô ta bay xa hai mét.
Tô Tiểu Lam ngơ ngác, mặt mũi đầy bối rối.
Tô Đại Cường định lao lên chặn mẹ tôi lại.
Nhưng quản gia đã kịp thời chắn trước mặt ông ta, khiến ông chỉ thể trơ nhìn bóng lưng mẹ tôi rời .
Chu Tử Huyên lúc này hoàn toàn hoang mang, không hiểu nổi:
“ sao lại như vậy?
sao Diệp ?
Theo lý thì phải đưa Tiểu Lam về , để Diệp sống không bằng chết mới đúng chứ!
Rốt cuộc là chuyện vậy?”
“Sao mọi chuyện lại không giống như chúng ta đã tính trước?”
Tô Tiểu Lam nghiến răng căm hận:
“Không công bằng! Rõ ràng tôi mới là con ruột của họ Diệp, sao phải thiên vị Diệp ?
Vậy tôi là cái ?
Tôi nhỏ đã chịu bao nhiêu khổ cực, sống khốn khổ như vậy.
Mẹ! Vậy con là cái trong lòng mẹ?”
Tô Đại Cường cố gắng khuyên nhủ:
“Quản gia, anh với bà chủ , Diệp không cần .
Chỉ cần đưa chúng tôi về , cơm ngon rượu quý hầu Tiểu Lam là rồi.”
Nhưng quản gia chỉ cười nhạt, ánh như đang nhìn một lũ hề.
Chu Tử Huyên thấy tình hình bất thường, linh cảm điều đó sai sai, co rúm người lại, không dám hé răng.
Vương Mỹ Quyên thì chỉ biết khóc lóc sụt sùi, miệng cứ lặp lặp lại một câu: “Lỗi là do tôi, lỗi là do tôi…”
Tô Tiểu Lam gần như phát điên, chạy trước mặt quản gia, gào lên:
“Tôi mới là thiên kim thật của họ Diệp!
Chẳng qua năm đó thôi!
Mẹ tôi chắc là chưa hiểu rõ!
Anh mau vào với bà, giải thích rõ ràng lại một lần !”
Nhưng quản gia lại tỏ vẻ ghê tởm, rút tay về, cười khẩy lạnh lùng:
“Thiên kim họ Diệp năm đó đúng là suýt .”
“Nhưng bà chủ đã bao trọn tầng VIP của bệnh viện, camera đầy đấy đâu phải để làm cảnh.
Đứa bé đã kịp thời lại rồi.”
“ người tưởng đang đóng phim truyền hình chắc?
Con tài phiệt muốn là à?”
Vài câu nhẹ tênh, nhưng như sét đánh ngang tai, khiến bọn chết sững chỗ.
Chương 9
Căn phòng im phăng phắc, chỉ tiếng kim đồng hồ trên tường tích tắc vang lên.
Tô Tiểu Lam hoàn toàn cứng đờ.
Một lúc sau, Tô Đại Cường là người phản ứng đầu tiên.
ông ta đỏ ngầu, gào lên:
“Mày là cái thứ mà dám chơi tao một vố như vậy hả?”
Ông ta giận nhào tới kéo áo quản gia, nhưng quản gia tung cú đá thẳng vào đầu gối, ngã sóng soài đất, vô cùng nhếch nhác.
Cú đá đó dường như dốc toàn lực.
Chỉ nghe thấy một tiếng “rắc”, Tô Đại Cường đau nỗi gào lên thảm thiết.
Chu Tử Huyên sợ trợn tròn , nhưng cố không tin:
“Không thể nào! Chính Vương Mỹ Quyên đã là thành công, sao thể lại ?”
“Nếu các người phát hiện sớm như vậy, sao không trừng phạt bà ta?
sao bà ta bình yên đứng ở đây?”
Vương Mỹ Quyên hoảng loạn, không dám tin vào tai mình:
“Chính tay tôi đã con, tôi không thể nhớ nhầm !
Các người… lại khi nào vậy?”
Quản gia mất kiên nhẫn, lạnh lùng :
“Năm đó, vừa sinh xong, phu nhân đã nhận vấn đề và lại.
Không trừng phạt bà, là vì lúc đó phu nhân vừa sinh con, lòng mềm yếu.
coi như tích đức cho tiểu thư.”
“Các người giờ sống khỏe mạnh, tất là nhờ phu nhân nhân .”
“Không ngờ lòng tốt một thời lại thành họa lớn hôm nay.
Để người lộng hành ở đây, suýt hại chết tiểu thư Diệp !”
“Hôm nay các người gây tội ác tày trời, thù cũ oán mới chồng chất, Bồ Tát tới không đâu.”
“Tôi cho người biết, thủ đoạn của phu nhân… không phải chuyện đùa.
Dám động vào Diệp , người bao nhiêu cái mạng không đủ!”
xong, quản gia chẳng buồn phí lời , quay người bỏ .
Vệ sĩ tay, trói chặt đám người lại, chờ xử lý.
Vài tiếng sau, tôi tỉnh lại trong bệnh viện.
Mẹ tôi luôn ngồi bên cạnh.
Thấy tôi mở , bà nắm lấy tay tôi, giọng đầy lo lắng:
“Thế nào rồi con? Đầu đau không? chỗ nào khó chịu không?”
Tôi thấy bà tiều tụy rất nhiều, quầng thâm sì.
Biết bà luôn lo lắng cho tôi, tôi vội trấn an:
“Không sao đâu mẹ, con không đau rồi.”
Tôi mỉm cười, nhưng không may kéo động khóe miệng đang thương, đau mức hít vào một ngụm khí lạnh.
Ánh mẹ tối sầm lại, đầy đau lòng và hối hận.
“Mẹ sai rồi! Đáng lẽ không nên tài trợ cái mà học sinh nghèo!
cái việc thiện sáo rỗng đó, nuôi một lũ vong ân phụ nghĩa, cuối cùng lại hại con thương.”