Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Sáng rồi.
Ba ấy như một luồng ánh ấm áp chiếu vào trái tim u ám tám năm của Tô Vãn.
Cô nhìn tôi, ánh mắt dậy lên đủ loại cảm xúc.
Kinh ngạc.
Cảm động.
Dựa dẫm.
Cuối cùng tất cả hóa thành nước mắt.
Cô không hỏi thêm.
Giữa chúng tôi dường như có một sự ăn ý.
Có những chuyện không cần nói toạc ra.
Cô hiểu.
Tôi cũng hiểu.
Sự sụp đổ của Triệu Khải như một cơn bão quét qua thành phố.
Nhưng với tôi và Tô Vãn,
nó giống như lật sang một trang sách nặng nề.
Lật qua rồi là chương mới.
Ba ngày sau.
Bệnh viện Khang Hoa truyền đến tin vui như sét đánh giữa trời quang.
“Hứa tổng, cô Tô.”
Viện trưởng đích thân gọi điện, giọng không giấu nổi phấn khích.
“ được rồi!”
“Thông qua mạng lưới hiến tạng khẩn quốc tế, chúng tôi được một nguồn thận phù hợp hoàn hảo!”
“Người hiến là một thanh niên chết não do tai nạn, gia đình đã đồng ý hiến tạng.”
“Chiều nay thận sẽ được vận chuyển bằng đường không đến đây!”
“Chúng tôi đã bố trí đội ngũ phẫu thuật đầu. Sáng mai có thể tiến hành ghép cho bà Chu Lan!”
Tin tức ấy như sét.
Tô Vãn cầm điện thoại, đứng sững.
Mãi không phản ứng.
Cho đến khi tôi nhận lấy điện thoại xác nhận chi tiết với viện trưởng.
Cô mới như tỉnh mộng.
Cô nắm tay tôi, đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực.
“Hứa Thành… em không phải đang mơ chứ?”
“ em… em có cứu rồi?”
Giọng cô rẩy.
Tôi nhìn gương mặt đầy khó tin ấy, gật đầu thật mạnh.
“Đúng.”
“Không phải mơ.”
“Bác có cứu rồi.”
Trong mắt cô bùng lên một thứ ánh sáng chưa từng có.
Ánh sáng ấy tên là hy vọng.
Ngày hôm sau.
Chúng tôi đến bệnh viện từ sớm.
Chu Lan đã được đưa vào chuẩn bị trước phẫu thuật.
Tinh thần bà khá tốt.
Bà nắm tay Tô Vãn, mắt rưng rưng.
“Vãn Vãn, là làm khổ con.”
“Con yên tâm, nhất định sẽ khỏe lại, sau này không để con chịu khổ nữa.”
Tô Vãn lắc đầu khóc.
“ không làm khổ con. Chỉ cần khỏe mạnh là đủ.”
Vài câu đơn giản thôi nhưng như rút cạn sức lực của cô.
Khi đèn “Đang phẫu thuật” phía trên mổ bật sáng.
Cơ thể Tô Vãn lảo đảo.
Tôi lập tức đỡ lấy cô.
“Đừng lo. Sẽ ổn thôi.”
Tôi kéo cô ngồi xuống ghế ngoài hành lang.
Thời gian phẫu thuật rất dài.
Mỗi phút mỗi giây đều là tra tấn.
Cô ngồi không yên.
Hai tay siết vào nhau, miệng lẩm bẩm.
“Nhất định sẽ ổn… nhất định sẽ ổn…”
Tay cô lạnh ngắt.
Tôi nắm lấy, bao trọn trong lòng bàn tay mình.
Muốn dùng nhiệt độ của mình cho cô chút sức mạnh.
“Đừng . Có anh ở đây.”
Bốn ấy như có ma lực.
Ánh mắt hoảng loạn của cô được điểm tựa.
Cô quay sang nhìn tôi.
Rồi gật đầu thật mạnh.
Thời gian trôi qua trong chờ đợi dài dằng dặc.
Từ sáng sớm đến trưa.
Rồi đến hoàng hôn.
Tám đồng hồ.
Khi cửa mổ cuối cùng mở ra.
Hai chúng tôi gần như bật dậy cùng lúc.
Bác sĩ chính tháo khẩu trang.
Gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vui mừng.
“Hứa tổng, cô Tô.”
“Ca phẫu thuật rất thành công!”
“Dấu hiệu sinh tồn ổn định, phản ứng thải ghép trong mức kiểm soát.”
“Chỉ cần nghỉ ngơi tốt, sẽ phục nhanh.”
Thành công rồi.
Thật sự thành công rồi.
Sợi dây căng tám năm trong Tô Vãn cuối cùng đứt phựt.
Chân cô mềm nhũn, ngã vào lòng tôi.
Tôi ôm lấy cô.
Cô khóc lớn.
Nhưng lần này không còn đau đớn hay tuyệt vọng.
Chỉ còn niềm vui và sự tái sinh.
Tôi ôm cô như ôm cả giới.
Cúi đầu hôn nhẹ lên đỉnh tóc cô.
Tô Vãn.
Em thấy không.
Mọi khổ nạn thật sự đã qua rồi.
Buổi tối.
Trở về Vân Đỉnh số Một.
Chu Lan được đưa vào ICU cao , đội ngũ y tá tốt nhất chăm sóc hai mươi bốn giờ.
Tô Vãn cuối cùng cũng có thể yên tâm.
Có lẽ vì tinh thần thả lỏng, bụng cô kêu lên không đúng lúc.
Cô đỏ mặt.
Cả ngày chúng tôi gần như chưa ăn gì.
Tôi định gọi đồ ăn.
Cô lại kéo tay tôi.
“Hứa Thành.”
Cô nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh.
“Hôm nay… em muốn nấu cho anh một bữa.”
Tôi khựng lại.
Cô cúi đầu ngượng ngùng.
“Em không biết nấu nhiều.”
“Nhưng em muốn tự tay làm cho anh ăn.”
“Coi như… cảm ơn anh.”
Nhìn ánh mắt chân thành ấy, tim tôi mềm hẳn.
“Được.”
Tủ lạnh trong căn hộ từ lâu đã được trợ lý lấp đầy thực phẩm cao nhất.
Tô Vãn nhìn đống nguyên liệu mà cô còn không gọi được tên, có chút lúng túng.
Cuối cùng cô chỉ lấy hai quả và vài quả trứng.
Cô nói mình chỉ biết làm món này.
Tôi đứng bên cạnh, lẽ nhìn cô.
Nhìn cô vụng về rửa rau, cắt .
Nhìn cô bị dầu bắn trúng mà nhảy dựng lên.
Nhìn cô bưng ra một đĩa xào trứng không mấy đẹp mắt, đặt trước mặt tôi.
Trên mặt theo chút chờ mong và thấp thỏm.
“Anh… nếm thử?”
Tôi cầm đũa, gắp một miếng cho vào miệng.
Vị rất bình thường.
Thậm chí hơi mặn.
Nhưng không hiểu vì sao.
Tôi lại cảm thấy đây là món ngon nhất đời mình.
Tôi ngẩng đầu nhìn cô.
Mỉm cười thật tươi.
“Ngon lắm.”
Tôi nói.
“Sau này cơm của anh… để em nấu, được không?”
12
Lời tôi vừa dứt, mặt Tô Vãn lập tức đỏ bừng.
Đỏ như ráng chiều.
Cô cúi đầu, dùng đũa khẽ gẩy từng hạt cơm.
Khóe môi lại không kìm được mà khẽ cong lên.
“Em nấu không ngon…”
Cô nhỏ giọng phản bác.
Nhưng trong giọng nói lại giấu không nổi vị ngọt ngào.
“Anh nói ngon là ngon.”
Tôi bá đạo gắp thêm một đũa lớn xào trứng bỏ vào bát cô.
“Ăn nhiều vào, em gầy .”
Một bữa tối đơn giản.
Nhưng hai chúng tôi lại ăn ra một thứ ấm áp khó gọi thành tên.
Như thể chúng tôi không phải vừa mới trùng phùng.
Mà đã sống cùng nhau rất lâu, rất lâu rồi.
Ăn xong, Tô Vãn tranh rửa bát.
Tôi không giành.
Chỉ dựa vào khung cửa bếp, nhìn bóng lưng cô tất bật trước bồn rửa.
Dưới ánh đèn, dáng người cô mảnh mai mà dịu dàng.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm thấy.
Căn nhà trống vắng bấy lâu, cuối cùng cũng có mùi vị của gia đình.
Một gia đình có cô.
Tuần lễ sau đó.
Là khoảng thời gian yên bình và ngọt ngào nhất kể từ ngày chúng tôi gặp lại.
Sức khỏe của Chu Lan từng ngày chuyển biến tốt.
Đã từ ICU chuyển sang VIP thường.
Tô Vãn ngày nào cũng đến bệnh viện ở bên bà.
Mỗi lần về, trên mặt đều theo nụ cười mãn nguyện.
Còn tôi, hủy toàn bộ xã giao và những cuộc họp không cần thiết.
Ngày nào cũng tan làm đúng giờ.
Chỉ để được ăn tối cùng cô.
Tay nghề nấu nướng của cô tiến bộ thấy rõ.
Từ chỗ chỉ biết làm xào trứng.
Đến bây giờ đã có thể nấu ra bốn món một canh ra dáng.
Hương vị so với đầu bếp Michelin còn xa.
Nhưng trong lòng tôi, đó là sơn hào hải vị không gì sánh nổi.
Hôm nay.
Tôi xin nghỉ nửa ngày.
Nói với Tô Vãn đang chăm chú nghiên cứu công thức mới:
“Đừng xem nữa. Thay đồ đi, theo anh ra ngoài.”
Cô ngẩng lên, khó hiểu.
“Đi đâu ạ?”
“Đến rồi em sẽ biết.”
Tôi cố ý cười bí hiểm.
Tôi lái xe, đưa cô đến nơi chúng tôi từng cùng sống ba năm.
Trường ba của chúng tôi.
Xe dừng trước cổng quen thuộc.
Nhìn tấm biển “Trung số Một thành phố”.
Ánh mắt cô thoáng mơ màng.
Nơi này chứa đựng ký ức đẹp nhất.
Và cũng đau nhất.
“Chúng ta… đến đây làm gì?”
“Đi nhận việc.”
Tôi nắm tay cô xuống xe.
“Em không phải trợ lý riêng của anh sao?”
“Bây giờ anh giao cho em nhiệm vụ chính thức đầu tiên.”
Tôi dẫn cô vào tòa hành chính quen thuộc.
đến lưu trữ hồ phủ bụi.
Bác quản lý hồ vẫn nhớ tôi – nhân vật nổi bật năm ấy.
Thấy tôi, vô cùng nhiệt tình.
Tôi nói rõ ý định.
Bác vui vẻ đem ra toàn bộ hồ khóa chúng tôi.
Tôi quay sang Tô Vãn.
“Nhiệm vụ của em là sắp xếp lại toàn bộ hồ này, nhập vào máy tính.”
“Đặc biệt là chúng ta, phải làm kỹ.”
Cô sững người.
“Hả? Vì sao?”
“Không vì sao cả. Lời ông chủ là mệnh lệnh.”
Tôi cười, xoa nhẹ tóc cô.
Dù không hiểu, cô vẫn ngoan ngoãn bắt đầu làm.
Tôi ngồi bên cạnh.
Trong không khí là mùi giấy cũ đặc trưng.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rải xuống sàn những vệt vàng ấm áp.
Thời gian như quay về tám năm trước.
Chúng tôi cũng từng ngồi cạnh nhau như vậy.
lẽ làm việc của mình.
Thỉnh thoảng ánh mắt nhau.
Rồi lại bối rối quay đi.
Tô Vãn làm việc rất chăm chú.
Cô lật từng tập hồ đã ngả vàng.
Khi đến trang của chính mình.
Tay cô khựng lại.
Cô nhìn tấm ảnh cô gái buộc tóc đuôi ngựa, cười rạng rỡ năm nào.
Ánh mắt tràn đầy hoài niệm.
“ đó… thật đẹp.”
Cô khẽ thở dài.
Đúng vậy.
đó thật đẹp.
Tôi rút hồ của mình từ chồng giấy.
Mở ra.
Đưa cho cô.
Cô nhìn ảnh tôi, bật cười.
“ đó anh nghiêm , như ông cụ non.”
Tôi nhìn cậu thiếu niên trong ảnh – ánh mắt cố chấp, gương mặt lạnh lùng.
“Lúc đó… không cười nổi.”
Đó là sự thật.
Ngày nào tôi cũng lo tiền , tiền sinh hoạt.
Trên vai như vác cả ngọn núi.
Cười sao nổi.
Nụ cười của cô chững lại.
Ánh mắt thoáng xót xa.
Không khí chùng xuống.
Tôi nhìn cô, đột nhiên muốn hỏi một câu đã giấu trong lòng tám năm.
“Tô Vãn.”
“Dạ?”
“Năm đó… vì sao em giúp anh?”
Tôi hỏi rất nghiêm túc.
“Thực ra lúc đó chúng ta không thân.”
“Anh thậm chí rất ít nói chuyện với em.”
Cô sững lại.
Có lẽ không ngờ tôi hỏi điều này.
Cô cúi đầu, ngón tay vô thức miết mép hồ .
Hai má đỏ lên.
“Em…”
Cô do dự rất lâu.
Mới nhỏ giọng nói:
“Vì… em thường nhìn thấy anh.”
“Thấy giờ ra chơi mọi người đi căn-tin, anh vẫn ngồi làm bài.”
“Thấy buổi trưa anh luôn là người cuối cùng đi lấy cơm, chỉ lấy món rau rẻ nhất.”
“Có lần em còn thấy anh… một mình trong cầu thang, ăn bánh mì khô.”
“Anh giỏi như vậy, lần nào cũng đứng đầu khối.”
“Em chỉ nghĩ…”
Giọng cô càng lúc càng nhỏ.
“Em nghĩ người như anh… không nên vì không có tiền mà phải bỏ .”
“Như vậy… đáng tiếc lắm.”
Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt như chú nai nhỏ.
Tim tôi như bị ai đó đánh mạnh một nhịp.
Thì ra.
Trong lúc tôi không hề hay biết.
Có một đôi mắt sạch sẽ vẫn lẽ dõi theo tôi.
Xót xa cho sự chật vật của tôi.
Khâm phục nỗ lực của tôi.
Cổ họng tôi khô khốc.
Tôi đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô đặt trên bàn.
Tay cô khẽ .
Nhưng không rút lại.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi đổ chuông.
Tôi nhíu mày, nhìn màn hình.
Số lạ.
Bắt máy.
Giọng bên kia vừa quen vừa khiến tôi chán ghét.
Là trưởng Trương Vĩ.
“Alô… là Hứa tổng phải không?”
Giọng hắn nịnh nọt pha lẫn căng thẳng.
“Tôi là Trương Vĩ đây, bạn ba.”
Tôi im chờ hắn nói tiếp.
“Chuyện Triệu Khải gần đây… chúng tôi đều nghe rồi.”
“Không ngờ năm đó nhà Tô Vãn lại trải qua chuyện như vậy.”
“Chúng tôi là bạn … cũng thấy áy náy.”
“Vì vậy muốn tổ chức một buổi gặp mặt, xin lỗi Tô Vãn, tiện thể… đón tiếp Hứa tổng. Ngài thấy sao?”
Tôi nghe những lời giả tạo ấy, khóe môi cong lên lạnh lẽo.
Xin lỗi?
Đón tiếp?
Chẳng qua thấy Tô Vãn bây giờ ở bên tôi.
Thấy quyền của tôi.
Muốn leo quan hệ mà thôi.
Hôm họp họ đã bàn tán cô nào?
Giờ lại đổi sang vẻ mặt giả nhân giả nghĩa.
Thật buồn nôn.
Tôi không nói một lời.
Cúp máy.
Chặn số.
Tô Vãn nghe được nội dung cuộc gọi.
Sắc mặt cô hơi tái.
“Là… trưởng sao?”
“Ừ.”
Tôi nhìn cô.
“Một đám người không quan trọng. Không cần để ý.”
Giọng tôi lạnh.
Cô cắn môi, không nói.
Thấy cô có chút bất an, lòng tôi mềm xuống.
Tôi đưa tay gạt lọn tóc trước trán cô ra sau tai.
Đầu ngón tay vô tình vào vành tai ấm áp của cô.
Cả hai chúng tôi đều khựng lại.
Trong không khí như có thứ gì đó lẽ lên men.
Tôi nhìn gương mặt gần trong gang tấc ấy.
Nhìn mi dài khẽ .
Và đôi môi hồng mềm mại.
Ma xui quỷ khiến.
Tôi chậm rãi nghiêng người về phía cô.
13
Trong không khí là mùi giấy cũ hòa lẫn ánh nắng.
Ấm áp… và mơ hồ ám muội.
Khuôn mặt tôi, từng chút một, tiến lại gần cô.
Gần đến mức tôi có thể nhìn rõ mi dài của cô, như hai chiếc quạt nhỏ, vì căng thẳng.
Tôi ngửi thấy trên người cô hương thơm nhàn nhạt, tựa hoa dành dành.
Hô hấp của Tô Vãn khựng lại.
Đôi mắt cô khẽ mở to vì hộp.
Như một chú nai nhỏ lạc vào giới loài người.
Cô không né tránh.
Cũng không nhắm mắt.
Chỉ đứng đó, bất động, nhìn tôi.
Ánh mắt trong vắt như suối.
Phản chiếu dáng vẻ có phần kiểm soát của tôi lúc này.
Tim tôi đập nhanh như trống dồn.
Tám năm kiềm nén.
Tám năm nhớ nhung.
Tám năm day dứt.
Trong khoảnh khắc này, tất cả hóa thành một cơn thôi thúc không thể kìm lại.
Tôi không do dự nữa.
Nhẹ nhàng hôn xuống.
Môi tôi vào môi cô.
Mềm mại. Ấm áp.
theo chút mát dịu rất khẽ.
Đẹp mọi tưởng tượng.
Cơ thể cô khựng mạnh.
Như bị điện giật.
Tôi cảm nhận được cô theo bản năng muốn lùi lại.
Tôi đưa tay kia ôm nhẹ eo cô.
Kéo cô sát vào lòng mình .
Đó là một nụ hôn rất nhẹ.
theo dò dẫm và trân trọng dè dặt.
Tôi không dám mạnh.
làm cô hoảng.
Cũng đây chỉ là một giấc mơ.
vào… sẽ vỡ.
Chúng tôi giữ nguyên tư ấy.
Thời gian như ngưng đọng.
Không biết qua bao lâu.
Tôi cảm nhận cơ thể căng cứng của cô thả lỏng.
Nắm tay siết cũng âm thầm buông ra.
Cô không đẩy tôi ra.
Sự chấp nhận lẽ ấy như một mồi lửa.
Đốt cháy ngọn lửa tôi kìm nén tám năm.
Tôi sâu thêm nụ hôn.
Không còn là nhẹ.
Mà là dây dưa, quấn quýt.
Tôi khẽ mở môi cô.
Nếm vị ngọt chỉ thuộc về cô.
Sự đáp lại của cô còn vụng về.
Như một người mới .
Nhưng lại sức hút chết người.
Vòng tay tôi siết .
Như muốn hòa cô vào máu thịt mình.
Để cô hoàn toàn thuộc về tôi.
lưu trữ rất yên tĩnh.
Chỉ còn thở gấp và nhịp tim đan vào nhau.
Tựa một bản nhạc dịu dàng nhất.
Rất lâu sau.
Khi cả hai gần như không thở nổi.
Tôi mới lưu luyến buông cô ra.
Trán chúng tôi vào nhau.
Chóp mũi khẽ cọ vào nhau thân mật.
Tôi nhìn cô.
Mặt cô đỏ như chín.
Ánh mắt long lanh nước.
Đôi môi bị tôi hôn đến hơi sưng đỏ, ánh lên vẻ mê người.
Dáng vẻ ấy khiến tôi không nhịn được, cúi xuống hôn nhẹ thêm một cái.
Cô khẽ rên một , vùi mặt vào ngực tôi.
Không dám nhìn tôi nữa.
Tôi ôm cô, cảm nhận cơ thể mềm mại ấy trong tay.
Trong lòng là sự thỏa mãn và bình yên chưa từng có.
Tôi cúi xuống bên tai cô, giọng khàn đến mức chính tôi cũng lạ lẫm.
“Tô Vãn.”
“Anh thích em.”
“Không phải vì áy náy.
Cũng không phải vì trả ơn.”
“Ngay từ ba… anh đã thích em rồi.”
Cơ thể cô trong lòng tôi khẽ .
Tôi tiếp tục.
“Anh nhớ mùa đông năm mười một, rất lạnh.”
“Tay anh bị nứt nẻ, đỏ và sưng.”
“Viết rất đau.”
“Một ngày, trong ngăn bàn anh xuất hiện một tuýp kem dưỡng tay nhỏ, không nhãn hiệu.”
“Là em đặt vào đúng không?”
“Còn lần thi giữa kỳ, anh đứng nhất.”
“Cô chủ nhiệm khen trên bục.”
“Mọi người chỉ vỗ tay cho có.”
“Chỉ có em quay lại cười với anh.”
“Ánh mắt em khi đó sáng cả sao trời.”
“Nụ cười ấy, anh nhớ tám năm.”
“Tô Vãn, khi ấy anh nghèo và tự ti.”
“Ba ‘anh thích em’, anh còn không dám lẩm nhẩm trong lòng.”
“Anh nghĩ chỉ cần cố gắng kiếm tiền, đứng đủ cao.”
“Anh sẽ có tư cách đứng trước mặt em.”
“Nhưng anh sai rồi.”
“Suýt nữa… anh đã đánh em.”
Giọng tôi nhẹ vì nỗi còn sót lại.
“May mà ông trời chưa bạc đãi anh.”
“Cho anh lại em.”
“Vậy nên, Tô Vãn.”
“Làm bạn gái anh nhé?”
Tôi nói hết những điều chôn giấu trong tim.
Rồi căng thẳng chờ câu trả lời.
Mỗi giây dài như một kỷ.
Người trong lòng tôi không động.
Khi tim tôi bắt đầu chìm xuống từng chút một…
Tôi cảm thấy áo mình ướt đi.
Cô khóc.
Tôi vội buông cô ra, nâng mặt cô lên.
Cô khóc không thành , nhưng nước mắt trào như vỡ đê.
“Sao vậy? Có phải anh… làm em ?”
Tôi bối rối.
Cô nhìn tôi, vừa khóc vừa cười.
Lắc đầu.
Giọng nghèn nghẹn:
“Tuýp kem dưỡng tay đó… em dành dụm tiền tiêu vặt hai tháng mới mua được.”
“Em anh không nhận nên mới lén để vào ngăn bàn.”
“Còn lần thi đó… anh được nhất.”
“Em vui cả khi em được nhất.”
“Hứa Thành.”
Cô nhìn tôi, ánh mắt sáng đến lạ.
“Thật ra năm đó em giúp anh…”
“Không chỉ vì thấy tiếc cho anh.”
“Mà còn vì…”
“Vì em cũng thích anh.”
Ầm một .
Đầu tôi trắng xóa.
Chỉ còn câu cuối ấy lặp đi lặp lại.
Em cũng thích anh.
Niềm vui khổng lồ như thủy triều nhấn chìm tôi.
Thì ra không phải tôi đơn phương.
Thì ra chúng tôi luôn hướng về nhau.
Tôi không kìm được nữa.
Cúi xuống, hôn cô thật sâu.
Lần này không còn dò dẫm.
Chỉ còn niềm vui rồi lại và tình yêu dốc cạn.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa, phủ lên chúng tôi sáng vàng dịu.
Tuổi trẻ bị phong kín tám năm.
Hôm nay.
Cuối cùng cũng khép lại bằng một dấu chấm tròn trịa nhất.
Và mở ra một khởi đầu ngọt ngào nhất.
14
Khi chúng tôi rời khỏi trường.
Trời đã về chiều.
Ánh hoàng hôn kéo bóng chúng tôi dài thật dài trên mặt đất.
Tôi vẫn nắm tay cô.
Mười ngón tay đan vào nhau.
Một khắc cũng không muốn buông.
Như thể chỉ cần buông ra, cô sẽ biến .
Tô Vãn có chút chưa quen.
Lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi.
Nhưng cô không rút ra.
Chỉ để mặc tôi nắm lấy, trên môi là nụ cười e thẹn mà ngọt ngào.
Chúng tôi không về nhà ngay.
Tôi lái xe đưa cô lên một ngọn núi ở ngoại ô.
Trên đỉnh núi có một nhà ngắm cảnh rất nổi .
Là sản nghiệp đứng tên tôi.
Không mở cửa với bên ngoài.
Chỉ dùng để tiếp đãi những người quan trọng nhất.
Và cô, là người quan trọng nhất đời tôi.
Xe dừng ở bãi đỗ trên đỉnh núi.
Tôi nắm tay cô bước lên sân thượng nhà .
Cả thành phố sáng đèn dưới chân chúng tôi.
Muôn nhà rực rỡ như ngân hà.
Gió đêm theo chút se lạnh lướt qua má.
Rất dễ chịu.
Tô Vãn bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp.
“Đẹp …”
Cô thốt lên từ tận đáy lòng.
Tôi ôm cô từ phía sau.
Tựa cằm vào hõm vai cô.
Nhìn thành phố lấp lánh dưới chân, khẽ nói:
“Tô Vãn, em nhìn xem.”
“Thành phố này rất lớn.”
“Lớn đến mức anh tám năm mới lại được em.”
“Nhưng nó cũng rất nhỏ.”
“Nhỏ đến mức từ nay về sau, chỉ cần anh cúi đầu, là có thể nhìn thấy em.”
Nghe những lời ấy, má cô lại đỏ lên.
Tựa vào lòng tôi như một chú mèo ngoan.
“Hứa Thành.”
Cô bỗng khẽ nói.
“Có lúc em vẫn thấy như đang mơ.”
“Cảm giác mọi thứ đều không thật.”
“Em một ngày tỉnh dậy… lại quay về căn trọ tối tăm chật hẹp ấy.”
Lời cô khiến tim tôi nhói lên.
Tôi biết.
Tám năm bóng tối đã để lại trong lòng cô nhiều vết thương.
Khiến cô nhạy cảm.
Và thiếu cảm giác an toàn.
Tôi siết cô .
“Đây không phải mơ.”
Tôi xoay người cô lại, để cô đối diện với tôi.
Nhìn thẳng vào mắt cô, nói từng thật rõ ràng:
“Tô Vãn, nghe kỹ đây.”
“Tất cả đều là thật.”
“Anh là thật.”
“Tình cảm anh dành cho em là thật.”
“Sau này, chúng ta sẽ có rất rất nhiều ngày mai chân thật.”
“Anh sẽ khiến em quên hết những năm tháng không vui đó.”
“Anh sẽ bù đắp cho em gấp đôi, gấp ba những gì em đã trong tám năm qua.”
“Anh sẽ khiến em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất giới.”
Nói rồi, tôi lấy từ túi ra một tấm thẻ màu đen.
Đặt vào lòng bàn tay cô.
“Cái này là gì?”
Cô nhìn tấm thẻ đen tuyền, góc có ký hiệu X màu vàng.
“Thẻ phụ của anh.”
Tôi nói.
“Không giới hạn hạn mức.”
“Sau này em muốn mua gì thì mua, không cần nhìn sắc mặt ai, cũng không cần phải tủi thân nữa.”
Sắc mặt cô lập tức thay đổi, vội vàng đưa thẻ lại cho tôi.
“Không được, em không thể nhận!”
“Quý giá !”
Tôi biết cô sẽ phản ứng như vậy.
Tôi giữ tay cô lại.
“Vì sao không thể nhận?”