Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
màn bóc phốt nhân giáo sư Kỷ, khủng hoảng truyền thông bên tôi xem như đã vượt qua trọn vẹn.
Những khóa như “cha con Kỷ ngoại ”, “giáo sư nổi tiếng và VS vợ ” đang chiếm hot search đáng phải trụ vài ngày, vậy mà hôm đã biến mất không dấu vết.
Muốn gỡ hot search đắt hơn mua lên đầu bảng. Không hiểu Kỷ lấy đâu .
đáng yêu tôi lên sóng, lập tức đưa tin báo.
Thì Kỷ đã vay nóng trăm triệu chợ đen.
Chi phí gỡ hot search cộng với viện phí bố anh ngốn mất mấy chục triệu.
La thì Pháp báo tin mang , đòi chục triệu để dưỡng .
vẻ vẫn chưa nhận rằng, không Tống gia hậu thuẫn, thì Kỷ chỉ là gia đình trung lưu bình thường.
Mà cũng không ngờ, vay là không định trả.
khi giáo sư Kỷ tỉnh , ba Kỷ tranh thủ lúc không ai để ý, ôm trốn .
Kỷ từng ý định nhập cư, luôn cho rằng bản thân tài giỏi vượt trội, chỉ quốc tịch mới xứng với thân phận “nghệ sĩ”.
Bà Kỷ cũng ảnh hưởng bởi con trai, tin rằng trăng ở tròn hơn.
Lần này thì trăng tròn thật rồi.
12
Vài , khi đang ngồi trên xe chờ đèn đỏ, tôi cờ gặp gương mặt quen.
La trang điểm lòe loẹt, đang bà vợ tổng giám đốc túm tóc đè xuống vỉa hè đánh tới tấp.
Vừa đánh vừa mắng to, nói bắt quả tang tiểu tam.
chẳng phải từng mang con Kỷ sao? về rồi? Vậy Kỷ…
Thấy tôi im lặng suy nghĩ, trên ghế lái lên tiếng giải thích.
“Những gần đây, tập đoàn chúng mở rộng kinh doanh ở Pháp. Đối tác từng giúp tôi hồi trước khi bàn giao công việc với tiết lộ vài chuyện bên lề. Gia đình Kỷ trốn bằng đường không chính thống, không quốc tịch hợp pháp.”
“ phải thuê căn tồi tàn ở khu ổ chuột. Chưa ở được bao lâu, số mang trong sang trộm sạch. La biết hoàn cảnh xong, tức giận đòi chia tay. Trong lúc cãi nhau bà Kỷ xô ngã, cái tháng sảy.”
“ đó, chẳng lấy nổi bằng tốt nghiệp, cúi đầu lặng lẽ quay về . Kỷ , bán tranh lề đường không đủ sống cho .”
tôi ngập ngừng chút, ánh mắt khó nói thành lời.
Tôi tò mò giục, cậu ấy tiếp tục.
“Nghe Jefferson nói, lẽ Kỷ … đã xuống .”
Lần này tới lượt tôi nghẹn lời.
Tôi không bảo tiếp tục điều tra nữa.
Tôn trọng số phận khác đi thôi.
Hiện tại, tôi , quyền, tự do, đủ để tận hưởng cuộc sống thuộc về chính mình.
-HẾT-