Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Lần đầu tiên đi tác cùng sếp, tôi lại lỡ… ngủ với anh ấy.

Sau đó, tôi chắc mình tiêu đời rồi, vội vàng phủi sạch quan hệ.

“Tôi… anh cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra cũng được, tôi không để bụng đâu.”

Kết quả, người sếp luôn vẻ lùng kia lại bỗng trông có … tủi thân?

Anh ấy nắm lấy cổ tôi, giọng hơi uất ức:

“Sao hả? Người cũng ngủ rồi mà còn muốn chối bỏ trách nhiệm ?”

01

Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, trời như sập xuống.

Tôi nhìn cơ trần trụi chăn của mình.

Rồi lại nhìn người đàn ông đang quay lưng về phía tôi, cửa sổ sát hút thuốc – chính là sếp tôi, Lục Thần Trạch.

Cả người tôi như muốn đơ ra tại chỗ.

Cứu với!

Trời ơi hỡi!

Sao tôi lại ở ?

Không phải tôi đã đặt phòng đôi sao?

Từ nào lại bò sang phòng Tổng thống của sếp thế ?!

Tôi lăn lộn bồn chồn trong chăn một vòng.

Lục Thần Trạch nghe thấy tĩnh, quay đầu lại.

Giọng anh ta vẫn hay như mọi khi, theo từ tính khiến người ta rùng mình:

“Dậy rồi ?”

Tôi ôm mặt nóng như thiêu, ừ khẽ một tiếng.

Anh ta sao có bình tĩnh như chứ!

Tôi nghiến răng.

“Đã dậy thì ra ăn gì đi, tôi vừa gọi sáng phòng.”

“Ồ… được.” Anh ta bình tĩnh, tôi cũng cố tỏ ra bình tĩnh.

Nhưng ra trong lòng tôi đã gào thét, lăn lộn, trườn bò như phát điên.

Anh ta… lại có thản nhiên gọi tôi ra ăn sáng như không có chuyện gì xảy ra á?!

Quá bất thường.

Quá quá bất thường!

có còn là cái người bình thường ở ty mặt nào cũng như tiền, ít nói, tôi gần còn không dám thở mạnh, khiến ai cũng phải nể sợ ba phần – cái tảng băng vạn năm kia không?!

Tôi vừa len lén quan sát sắc mặt anh ta, vừa luống cuống tìm quần áo của mình.

khi Lục Thần Trạch tiện ném một chiếc áo choàng tắm tới mặt tôi, tôi mới nhận ra — anh ta cũng đang mặc một chiếc áo choàng tắm.

Còn quần áo của tôi và anh ta… nằm tán loạn trên sàn nhà.

Thảm không nỡ nhìn.

Tôi lặng lẽ khoác áo choàng vào người, không dám mắt nhìn anh ta một cái nào, vừa chui ra khỏi chăn liền chạy vội vào phòng tắm.

“Tôi… đi rửa mặt một .”

02

Vừa vào được nhà tắm, tôi liền khóa trái cửa lại, thở phào một hơi như được cứu sống.

Tôi dùng nước tát bôm bốp lên mặt, cố khiến bản thân tỉnh táo hơn.

Nhưng đầu óc tôi vẫn rối như mớ bòng bong.

Tôi… rốt cuộc đã chứ?!

Tôi sự… đã ngủ với sếp á?!

Trời ơi!

Đó là sếp của tôi mà!

Tôi ngẩng đầu nhìn vào gương.

Trong gương là một cô gái mặt đỏ bừng, tóc tai rối bù, trên xương quai xanh còn lốm đốm vài dấu đỏ khả nghi.

Từng dấu vết đều không chối cãi được:

Tôi, với sếp, đã sự ngủ với nhau.

Hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

đúng rồi…

Hôm qua là lần đầu tiên đi tác với Lục Thần Trạch.

Sau khi ký hợp đồng suôn sẻ, bên đối tác mời bọn tôi ăn một .

Trong tiệc, tôi anh ấy đỡ mấy ly rượu… rồi thì…

Aaaa chết tiệt!

Sao đoạn sau lại không nhớ nổi gì nữa?!

Là tôi chủ hay anh ấy chủ ?

Hay là hai bên cùng lao vào nhau?

Tôi sao mà từ phòng tiêu chuẩn của mình bò sang được phòng Tổng thống tầng cao nhất của anh ấy?!

Tôi xong đời rồi.

Xã hội chết kiểu đó luôn rồi.

Tôi tắm rửa một cách ngập ngừng, dọn dẹp xong xuôi.

Sau đó…

Hít thở sâu… hít thở sâu…

Được rồi. Mở cửa.

Lục Thần Trạch đã thay từ nào, ngồi ở bàn ăn thong thả dùng sáng.

Nghe thấy tiếng , anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi nắm chặt vạt áo choàng, chỉ muốn chui xuống xong.

“Không lại ăn thì sẽ nguội mất.”

Anh chỉ vào sáng trên bàn.

… vâng.” Chính tôi mới là người nguội rồi .

Tôi lại bắt đầu bước chậm như rùa bò.

Từ cửa phòng tắm bàn ăn chỉ năm mét, mà tôi đi mất mười phút.

Ánh mắt Lục Thần Trạch dán chặt vào tôi, từ chân lên eo, rồi dừng lại ở một nơi nào đó.

“Tối qua… em bị thương ?”

Anh nhíu mày.

Tôi cũng nhíu mày.

Hả?

Bị thương gì cơ?

Tôi đột nhiên hiểu ra —

Anh tưởng tôi đi chậm như rùa vì… chỗ nào đó đau nên không đi nổi?

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, nóng tới tận tai.

“Chuyện đó, ừm… không phải…”

Tôi muốn giải thích nhưng lại không phải mở miệng thế nào.

Thôi .

Không nói nữa.

Phải ăn sáng cái đã.

Lục Thần Trạch đã ăn xong.

khi dậy, anh để lại một câu:

“Em ăn từ từ.”

Rồi anh ngồi xuống nhặt đống quần áo vương vãi đầy sàn nhà.

Tôi mới ăn được hai miếng thì nghe anh khẽ ho một tiếng.

Sau đó gọi tôi:

“Đường Tâm Hinh.”

“Hử?” Tôi ngẩng đầu.

“Em… có theo quần áo dự phòng không?”

Tôi nhìn đống quần áo rơi , giọng nhỏ như muỗi:

hôm qua… không còn mặc được nữa sao?”

“Ừ, bị em xé rách rồi.”

Lục Thần Trạch chống một gối , ngẩng đầu nhìn tôi.

Tư thế trông y như… cầu hôn .

Phi phi! Tôi đang nghĩ cái quỷ gì thế ?!

Tôi sững người mấy giây rồi bật lại:

“Bị tôi xé á?”

“Không nào! Tôi là con gái, sao mà khỏe mức đó chứ?!

Rõ ràng là anh xé!”

Lục Thần Trạch khẽ thở dài:

sự là em xé mà…”

“Anh xé!”

Lục Thần Trạch là người đầu hàng :

“Bây giờ tranh cái cũng vô ích.”

Ờ thì…

May mà tôi có theo mấy bộ dự phòng khi đi tác.

Tôi tính về phòng mình — hành lý còn ở đó.

Lục Thần Trạch nhìn chằm chằm vào áo choàng tôi đang mặc, nhướn mày:

“Em định đi ra ngoài với bộ đó?”

Tôi cúi đầu nhìn cái áo choàng tắm màu trắng cổ V sâu hoắm, xẻ tà cao… hoàn toàn không che nổi những dấu vết chằng chịt trên cổ.

Mặt tôi lại đỏ bừng.

Khách sạn kiểu gì ?!

Ai lại để khách mặc mấy cái áo choàng “không đắn” như ?!

Tôi chần chừ cửa.

Cứ mà ra ngoài… cũng không phải là không

Chỉ cần chạy nhanh, chưa chắc đã gặp người.

Tôi cắn răng, mở cửa.

Chân còn chưa bước ra, đã bị Lục Thần Trạch kéo lại.

“Đưa anh thẻ phòng.”

03

“Hả?”

Tôi chưa kịp phản ứng lại.

Ý anh ta là gì?

Muốn đi lấy tôi sao?

Trời ơi! Quả nhiên có gì đó sai sai!

Hôm qua đi tác với anh ta, tôi kéo theo vali, còn xách cặp tài liệu.

Khi qua cửa an ninh, tôi không rảnh lấy chứng minh nhân dân, nên nhờ anh ta cầm giùm túi tài liệu một lát…

Kết quả, anh ta tôi một cái tanh, nhíu mày nói:

giấy tờ và hành lý cũng không sắp xếp, cần thì lại cuống cuồng rối loạn?”

Tuy cuối cùng vẫn tôi, nhưng nhìn cái kiểu cau mày, mím môi đầy khó chịu kia thì cũng — anh ta cực kỳ không vui.

Nên đó tôi đã rút ra một kết luận:

Tổng giám đốc Lục không thích bị người khác phiền.

Thế mà bây giờ lại chủ đòi tôi?!

Thấy tôi đực ra không đậy, Lục Thần Trạch tưởng tôi nghe không rõ, lặp lại:

“Anh đi lấy , em ăn sáng đi.”

…”

Tôi ngơ ngác đưa thẻ phòng anh ta, rồi ngồi trở lại bàn ăn.

sáng giờ thì… nguội rồi.

Dù sao tôi cũng chẳng có tâm trạng mà ăn.

Một lát sau, Lục Thần Trạch quay lại, kéo theo vali của tôi.

“Cảm ơn anh.”

Tôi vội kéo vali vào nhà tắm, thay chớp nhoáng rồi bước ra, mặt vẫn đỏ ửng.

“Cái đó…”

Tôi định nói chuyện tối qua với anh ta.

Kịch bản trong đầu tôi đã chuẩn bị sẵn.

tiên là xác nhận lại chuyện chúng ta đã lỡ gì đó, sau đó… tùy phản ứng của anh ta mà tính tiếp.

Nếu anh ta có xíu thiện cảm với tôi…

Hề hề, thế thì sau mỗi ngày đều có ăn sáng ngon thế cũng nên.

Dù sao thì, vừa đẹp trai vừa body chuẩn thế kia, không tiếc tí nào đâu.

Còn nếu… khụ, nếu không có thì cũng chẳng sao cả.

Người lớn rồi, có chuyện gì mà không hiểu được, cũng chẳng cần lớn.

Huống hồ người ta là Lục Thần Trạch, vừa là sếp vừa đẹp trai.

Nhìn kiểu gì tôi cũng không phải là người chịu thiệt.

Tôi vừa mới mở lời thì bị anh ta cắt ngang:

“Đi thôi, xe đang đợi khách sạn.”

Giọng anh ta nhạt, nét mặt nghiêm túc trở lại, hoàn toàn khác với bộ dạng vừa gọi tôi ăn sáng, vừa xách hành lý tôi khi nãy.

Lục Thần Trạch quay lại dáng vẻ cao lãnh, xa cách thường ngày.

Tôi lặng lẽ ngậm miệng.

ngay mà, mới là Lục Thần Trạch “phiên bản chuẩn”.

Còn cái người vừa rồi đúng là có gì đó sai sai.

Mình đúng là mơ mộng vớ vẩn .

Tưởng đâu anh ta vì ngủ với mình mà có gì đó… đặc biệt.

Thôi kệ đi, chị sống phóng khoáng.

Ngủ ké một đêm với trai đẹp — lời chán!

04

Trên máy bay về, Lục Thần Trạch ngả người tựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

Tôi lén lút nhìn anh ta từ bên cạnh.

Ngũ quan sắc sảo, sống mũi cao thẳng, đẹp trai mức tội lỗi!

Tôi đưa mắt xuống , nhìn chiếc sơ mi bị lồng ngực săn chắc đẩy căng lên….

Vừa nãy còn nói buông bỏ được.

Giờ đột nhiên lại thấy… khó mà buông nổi.

Phí của trời quá đi mất!

Tùy chỉnh
Danh sách chương