Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đến lớp , tôi mở hộp cơm .
đồ ăn sáng tự làm: phần sandwich trứng, thêm chai sữa nóng. Ngoài chai , bên trong chứa… .
Tôi xem, phát hiện dưới đuôi dán mảnh .
Trên đó viết: “Anh khuyết điểm — đó thiếu .”
Tôi suýt chút nữa cười tiếng giữa lớp.
Giọng chữ rắn rỏi mạnh mẽ, viết mấy lời sến súa thế này, chỉ cần tưởng tượng bộ dạng ngồi viết thôi đã buồn cười .
Khoan đã — hình như nên giải thích anh chứ nhỉ? Sao thành tôi dỗ ngược anh ?!
Đúng sắc đẹp hại !
Tôi khẽ ho tiếng để che giấu bối rối: “Nhưng vẫn chưa tha thứ cho anh đâu nhé! đang giận đó! Anh ngay từ đã biết ?”
Anh nhẹ giọng dụ dỗ: “ ngay từ , gửi đề bài anh mới biết.”
“Anh lừa nói mình ngành Hóa nữa! Đồ lừa đảo!”
“Nhưng đâu vô tội.” Anh ấm ức. “ gạt anh bảo cao mà.”
“ quan tâm! Dù chia anh, sẽ dễ dàng tha thứ cho anh đâu!”
Sau đó, mỗi ngày, mỗi đều mang câu thả thính sến rụng rốn:
“Anh khác ta — tim anh nằm bên , mà nằm bên .” “Biết loại rượu ngọt nhất gì ? rượu thiên trường địa cửu chúng ta!” “Dù pháo hoa giao thừa rực rỡ thế nào, bằng anh nhớ .”
: (๑❛ᴗ❛๑) Tôi: “……”
Tôi sắp bị những lời này dìm chết trong đường mật .
Ngày thứ 29, tôi nhận đủ 29 .
Và… chúng tôi bước vào kỳ nghỉ đông.
Phiên ngoại 1
Tết đến.
Tôi về nhà nghỉ, ăn chơi no nê, ngoài dự đoán — cân nặng tăng vọt.
Chưa hết, trong tôi đang ngái ngủ, vị khách bất ngờ xuất hiện.
Mở cửa , tôi đối mặt với ánh mắt “ biết dạy ” mẹ, nhìn thấy ngồi trên sofa —
“Chúc mừng năm mới, Lộ Lộ.”
đứng dậy, chỉnh cổ áo, nghiêm túc chúc Tết, nhưng khóe môi cong cong.
Tôi trợn tròn mắt, cúi nhìn bộ đồ ngủ SpongeBob và mái tóc tổ quạ mình…
“ gái mà lôi thôi lếch thếch!” Mẹ tôi lườm tôi cái.
Tôi luống cuống bỏ chạy về phòng, vội vàng tắm rửa thay đồ.
xuống, thấy bố tôi đang chơi cờ với .
Tôi ôm ghế ngồi cạnh, len lén dịch ghế gần anh.
Ngay khi tôi quay đi, ngón út anh đã móc ngón tôi, nhẹ nhàng nắm trọn bàn tôi.
Tôi sững , mặt nóng bừng.
Mà vẻ mặt anh vẫn thản nhiên như gì.
(…)
Đến chiều, bố mẹ cớ “tiêu cơm”, đẩy chúng tôi ngoài đi dạo.
Đi , tôi hỏi:
“Sao hôm nay anh đến?”
dừng bước, cúi nhìn tôi:
“Đến chúc Tết… và thăm mèo anh.”
“Mèo ?”
Anh cười khẽ, cúi , nhẹ nhàng nói:
“ mèo lười, xíu, mềm mại, dễ nổi giận, nhưng anh vẫn muốn ôm mãi buông.”
Tôi giả vờ tức giận giật khăn quàng cổ anh, kéo anh xuống.
Ánh mắt anh sâu thẳm, đầy cưng chiều.
Tôi lí nhí: “Vậy… sao anh nắm nó?”
Anh ôm tôi vào lòng, dụi lên vai tôi, thì thầm:
“Vì anh rất thích mèo ấy.”