Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

11

Chu Du Xuyên thấy Viên Khởi và tôi cùng nhau bước ra từ phòng ngủ mà không nhảy dựng lên ngạc nhiên, đúng là… rất không giống Chu Du Xuyên.

Nó chỉ nhìn Viên Khởi bằng ánh mắt đầy áy náy:

“Anh Viên, khổ cho anh quá. Em cũng đâu biết chị em lên cơn điên sau khi uống rượu lại dữ vậy.”

Lên cơn điên? Tôi chỉ biết là… mình bị mất trí nhớ thôi.

Tôi quay sang hỏi Viên Khởi:

“Em đã làm gì… hôm qua?”

Anh bật :

“Cũng không có gì to tát. Chỉ là cứ ôm anh, hôn anh mãi không buông. Chu Du Xuyên định em về, em cứ kéo anh lại, đòi anh phải ở bên .”

Tôi đỡ trán—cai rượu thôi, con gái à. Cai rượu đi.

Chu Du Xuyên với cái bản vừa ngây thơ vừa ngu ngốc hỏi tới tấp:

“Chị, chị còn nói anh Viên trông giống người cũ của chị. Chị từng có bạn từ khi nào mà em không biết? Hay là… chị thích anh Viên rồi? Tại lại còn nắm tay ? tai chị đỏ hả, Qin Luoyang?!”

“CÂM MỒM!”

Tôi thật sự kiếm băng keo dán chặt cái miệng lại.

Cái đau nhất sau khi say không phải là đau , mà là bị người khác kể lại mình say đã làm gì—cảm giác “chết xã hội” lập đi lập lại như replay.

Viên Khởi nhìn cảnh tôi và Chu Du Xuyên giành nhau tới lui mà chỉ mỉm , nhẹ nhàng đứng giữa hòa giải.

Tên “mõm rộng” Chu Du Xuyên không chịu nổi, liền báo tôi và Viên Khởi “dính nhau” lên nhóm chat gia đình.

Cả nhóm nổ tung.

Mẹ tôi, cậu tôi, dì tôi—video call, voice chat dội tới như mưa bão.

Chu Du Xuyên hí hửng cho Tiểu Vy:

“Chúng ta sắp được kết hôn rồi em ơi! Qin Luoyang sắp lấy chồng! Chị ấy đi lấy chồng anh mới được cưới em !”

Chu Du Xuyên, cảm ơn chú nhiều nha.

Tôi nhìn cuộc từ mẹ đến dồn dập mà đau như búa bổ, chẳng bắt máy.

Viên Khởi cầm lấy điện thoại tôi, tự mình nghe.

Không thể không công nhận—Viên Khởi đúng là cao thủ dỗ người.

Lúc trả máy lại cho tôi, mẹ tôi đã bắt lên kế hoạch… gặp thông gia.

Tôi miễn cưỡng bắt máy, mẹ tôi liền ra lệnh:

“Vài hôm nữa nghỉ lễ, dẫn Viên Khởi về nhà. Mẹ xem rể tương lai của mẹ trông nào.”

Tôi nhăn :

“Mẹ, con có đến mức ế nặng đâu. Mà dám chắc sau này con sẽ lấy anh ấy?”

Bên kia mẹ tôi hừ lạnh:

“Tính khí như con, ngoài Tiểu Khởi ra còn chịu nổi? Chỉ có thằng bé là nuông chiều con thôi. Mà con đừng tưởng mẹ không biết nha, Tiểu Xuyên nó kể hết rồi— nhiêu người theo đuổi con mà có thấy con thích chưa? Dám nói là con không chờ thằng bé à? Nói ít thôi. Nếu con không về, mẹ với ba con sẽ tự mò tới đấy.”

Viên Khởi mỉm ở bên:

“Dì ơi, nghỉ lễ con rảnh, nhất định để con về gặp dì với chú.”

12

Dù lòng trăm phần không tình nguyện, đến ngày nghỉ lễ tôi bị Viên Khởi kéo ra khỏi giường, nhét vào xe, phóng thẳng về nhà.

Vừa đến nơi, ba tôi đã xị như bánh chiều, còn mẹ tôi rạng rỡ ra tận cửa đón Viên Khởi.

Tôi thấy mẹ len lén kéo Viên Khởi ra một góc, nói nhỏ:

“Chú ấy không vui là thấy bảo bối của mình sắp bị người khác rước đi thôi.”

Viên Khởi gật đầy cảm thông.

Sau anh ngồi chơi cờ với ba tôi, hai người chơi đến mức quên trời đất. Mẹ tôi ăn cơm mà ba tôi còn không chịu rời bàn, bị mẹ tôi túm tai lôi vào bàn ăn.

Ba tôi rót rượu mời Viên Khởi, kết quả… chính ông lại say trước. Giọng lè nhè, ông nhìn tôi mà cảm thán:

“Con gái à… con nhìn người y như mẹ con, quá giỏi! Cậu này chơi cờ tốt, uống rượu cũng tốt, lại đối xử tốt với con. Gả con cho nó, ba yên tâm!”

Nói xong ông ôm khóc hu hu:

“Ba chỉ có mình con là con gái. Chưa kịp ở bên con nhiêu, con đã sắp bị người ta rước đi rồi…”

Mẹ tôi bĩu môi kéo ba tôi đi luôn.

Viên Khởi đi theo tôi vào phòng ngủ.

Tôi mở máy tính, lật ra thư mục cũ, lôi những tấm hình chụp chung năm xưa ra cho anh xem. Xem một hồi, tôi được chụp lại nhắn cuối cùng anh gửi cho tôi hồi cấp ba.

Tôi chỉ vào màn hình:

“Anh nhìn đi, chứng cứ rõ ràng còn đây.”

Anh nhìn thật kỹ rồi nói:

“Đồ ngốc, tay anh đang nắm… là tay em đấy.”

Nói rồi, anh cầm tay tôi, đan ngón vào nhau:

“Là lúc em đợi anh ở sân bóng rồi ngủ gật, anh lén cầm tay em chụp lại .”

“Cũng từ khoảnh khắc ấy, tim anh không còn chỗ cho bất khác.”

nên, cho anh hỏi—Qin Luoyang, em có đồng ý lấy Viên Khởi không? Hai người cùng nắm tay nhau, bên nhau đến bạc .”

Tôi nhìn vào đôi mắt sáng như năm trước của anh, và cũng như năm trước, khẽ đáp:

“Em đồng ý.”

13

Doanh Doanh

Tôi đã thích một chàng ngay từ khi mới bước chân vào cấp ba.

Một chàng rực rỡ như hoa hướng dương, tràn đầy sức sống, ấm áp như ánh trời.

Trong mắt cậu ấy, chỉ có bóng rổ.

Tôi thường tưởng tượng mình là Haruko – cô gái luôn âm thầm Rukawa Kaede.

Nếu trong mắt cậu ấy chỉ có bóng rổ, trong mắt tôi… chỉ cần có cậu ấy là đủ.

nhưng, từ học hai lớp , bên cậu ấy bắt xuất hiện một cô gái.

Cô ấy như một người vô hình trong lớp—rất xinh xắn, giống như một chú thỏ nhỏ, nhưng không hiểu luôn giữ khoảng cách với mọi người.

Từ lúc ngồi cùng bàn, cùng ra vào với nhau, đến khi đồn bắt lan ra: rằng đang hẹn hò.

Tôi ghen đến phát điên.

Rõ ràng tôi xinh hơn, thông minh hơn, hoạt bát, dễ gần, được lòng bạn bè hơn—vậy mà trong mắt cậu ấy lại không có tôi? … người được ở cậu ấy lại là cô ấy?

Tôi mang theo ác ý, tiếp cận cô ấy.

Cô ấy rất lạ.

Rất dễ dàng chấp nhận sự thân thiện của tôi, chưa giờ từ chối cầu nào của tôi. Hỏi gì cô ấy cũng nói thật, còn đối xử với tôi bằng cả tấm lòng, hoàn toàn tưởng tôi.

Nhưng… tôi luôn có cảm giác mình không thể chạm được đến trái tim cô ấy.

Trong mắt cô ấy, tôi có lẽ là người bạn thân nhất, nhưng tôi lại luôn cảm thấy giữa chúng tôi có một khoảng cách không thể vượt qua.

Dù vậy cũng chẳng . Mục đích của tôi đã đạt được—nhờ đi cùng cô ấy, tôi có thể đường hoàng tiếp cận cậu ấy, nói chuyện, nước, khăn lau mồ hôi.

Cậu ấy rất lịch sự khi nhận lấy, nhưng không giờ dùng, cũng không giờ nhìn tôi, chỉ cô ấy, chỉ uống chai nước cô ấy .

Một lần, tôi ra sân bóng cô ấy, thấy cô ấy ngồi bên sân, ôm áo khoác của cậu ấy mà ngủ gật.

Còn cậu ấy, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy, đan ngón tay, rồi chụp lại một bức .

Chàng như ánh trời ấy, tươi như hoa nở rộ, rạng ngời chói mắt.

Tôi từng hỏi cô ấy: “ đồn kia là thật ?”

Cô ấy lắc , bảo không biết đồn từ đâu ra, chỉ biết là cậu ấy nói cho rõ, sợ làm phiền cậu ấy.

nhưng hôm sau, cô ấy lại nói với tôi—hai người thực sự đã bên nhau rồi.

Đồ dối trá.

Sau khi thành đôi, tôi giả vờ là bạn, tiếp tục ở bên cô ấy, mang theo bí mật không biết.

Tôi đã nghe thấy cậu ấy nói với cô ấy rất nhiều ngọt ngào.

ra… người tôi cũng biết nói những dịu dàng như . Nếu những là dành cho tôi… tốt biết .

Cho đến một tháng trước thi đại học, tôi thấy cãi nhau—rất to.

Cô ấy về nhà đổ bệnh.

Cậu ấy cũng bị thương, nhập viện mắt bị hưởng, tạm thời không nhìn thấy.

Mọi người bàn nhau đi thăm cậu ấy trong nhóm lớp.

Tôi hiểu cô ấy. Cô ấy không giờ để ý nhóm chat, chắc chắn đã tắt thông báo. Vậy nên tôi cố tình không nói gì với cô ấy.

Tôi đi thăm cậu ấy cùng một nhóm bạn.

Lúc về, cậu ấy tôi lại.

Cậu ấy điện thoại cho tôi, bảo tôi nhắn giúp một cho cô ấy, giải thích mấy hôm nay không liên được.

Bảo cô ấy, “Chúng mình đừng chia tay, được không?”

Lúc ấy, con ác quỷ trong lòng tôi chui ra.

Ma xui quỷ khiến, tôi lại bức cậu ấy nắm tay cô ấy, đan chặt ngón—rồi gửi qua cho cô ấy.

Sau , tôi gõ một dòng nhắn:

“Tôi đang quen với Doanh Doanh, xoá nhau đi.”

Một lát sau, tôi thử nhắn lại, như dự đoán, đã không còn là bạn bè.

Tôi xóa luôn bức và đoạn nhắn kia, gõ lại nội dung theo cậu ấy, gửi thêm lần nữa.

Tôi nói với cậu ấy: “Cô ấy đã xóa anh rồi.”

Tôi còn dùng điện thoại mình chặn số của cậu ấy, rồi thử để cậu ấy nghe âm thanh báo số không liên được.

Tôi giả vờ vô ý, xóa luôn lịch sử cuộc trong máy cậu ấy.

Khi còn trẻ, tôi chỉ một lòng có được “hoa hướng dương” của mình, chưa từng nghĩ tới hậu quả về sau.

thi đại học kết thúc, cô ấy biến mất. Không liên được với cô ấy. Cô ấy giống như chưa từng tồn tại.

Còn cậu ấy vấn đề thị lực nên nghỉ học, không thi đại học.

Tôi cố tình làm sai vài câu trong thi, không đậu trường mình , rồi năn nỉ ba mẹ cho tôi học lại—chỉ để tiếp tục được ở bên cậu ấy.

Nhưng hoa hướng dương của tôi… đã vào bóng tối.

Cậu ấy không còn nụ , trở nên xa cách, dịu dàng nhưng lãnh đạm—giống hệt như cô ấy ngày trước.

Tôi không cam tâm. Tôi thi vào cùng trường đại học với cậu ấy, lấy danh nghĩa “bạn học cấp ba” ở bên .

Suốt năm năm, tôi nhiều lần nói ra sự thật.

Lại sợ. Sợ cậu ấy sẽ hận tôi. Vậy nên… mãi đến cuối cùng, tôi không dám nói.

Năm năm ấy, tôi luôn ở bên cậu ấy, nhưng không thể thay được cô ấy. Đến cuối cùng, tôi chỉ là bạn thân của cô ấy, bạn cùng lớp của cậu ấy.

Tôi hết hy vọng, trở về quê, được một người tôi, kết hôn, sinh con.

Một lần đón con tan học, tôi nhìn thấy từ xa.

Cô ấy đang giận dỗi, còn cậu ấy đang mỉm .

Cậu ấy, ở bên cô ấy, đã trở lại là chàng rạng rỡ năm nào.

mấy năm trôi qua, chàng hướng dương cuối cùng cũng lại được trời của mình.

Tùy chỉnh
Danh sách chương