Chồng nói em họ anh sắp cưới, muốn mượn sân nhà tôi để làm tiệc cưới.
Tôi đồng ý rất nhanh. Nghĩ bụng chỉ bày vài bàn cho vui cửa vui nhà, thêm chút náo nhiệt cũng tốt.
Ai ngờ quay lưng một cái, anh đã ném sang cho tôi một danh sách tiệc cưới… chín mươi bàn.
Từ nguyên liệu, đầu bếp, bát đũa, bàn ghế… thứ gì cũng liệt kê chi chít.
Cuối danh sách còn kèm một câu rất “tình nghĩa”:
“Vợ vất vả rồi.”
Tôi nhìn xong… bật cười.
Đêm hôm đó, tôi lập tức đăng ký một công ty dịch vụ cưới hỏi.
Soạn hợp đồng.
Làm bảng báo giá.
Rồi gửi thẳng sang nhà cậu em họ của chồng ngay trong đêm.
Sáng hôm sau, điện thoại của chồng tôi nổ tung.
“Anh ơi! Sao nhà anh cho mượn sân làm đám cưới mà… còn tính tiền vậy?!”