Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Cậu là người cũ của , là trụ cột bếp. qua, ta cùng nhau gánh chuyện? Tiệc giao thừa Tết, yến tiệc Trung thu, lễ hội ẩm thực của , nào chẳng phải cậu dẫn đội xông ?”
“Tôi biết cậu có cảm thấy ấm ức, nhưng cậu phải hiểu, quản một nhà hàng, trong ngoài việc phải cân bằng. Phần nặng của cậu trong lòng tôi có một cuốn sổ, không phải chỉ bảng là tính rõ được.”
“Vậy cái gì?”
Tôi hỏi bà.
Bà khựng lại một chút, rất nhanh liền nói tiếp:
“ địa vị! quyền phát ngôn! Cậu bếp bây giờ đi, cái bếp nào cậu nói không tính? nào không phải cậu định tiêu chuẩn? Đó chính là sự tin cậy của đối với cậu!”
“ nên sự tin cậy chỉ đáng sáu nghìn?”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Quản lý im lặng vài giây:
“Thế đi, bên lão Trương tôi sẽ nói, không giảm của cậu nữa!”
Trong giọng bà có mùi bố thí, như đã tôi ân huệ lớn lắm.
“Chuyện nghỉ việc coi như bỏ qua đi, ta mỗi người lùi một bước.”
“Quản lý,” tôi thẳng vào mắt bà,
“Tiểu Mã, cậu người mà tôi dạy cách xem lửa đó, của cậu ta là một vạn.”
Sắc mặt quản lý thay đổi, giọng bắt đầu mất kiên nhẫn:
“ không so như vậy! Cậu ta là người , giá thị trường tuyển dụng là vậy. Cậu là người cũ, qua đào tạo cậu, nền tảng bếp cậu rèn luyện, những chi phí ẩn đó cậu đã tính chưa? Sao cậu có so với cậu ta?”
“Chi phí ẩn.”
Tôi nhai bốn chữ đó trong miệng, cảm thấy lạnh từ trong ngoài.
“Hơn hai tôi nghiên cứu mấy nay, chất lượng ổn định, học trò có tự đứng bếp do tôi dạy, những giá trị ẩn đó, có tính không?”
Sắc mặt quản lý trầm xuống:
“Bây giờ cậu buông gánh, buổi tiệc quan trọng đó làm sao? Khách vì ta, cậu phủi mông đi luôn, trách nhiệm ai chịu? Đạo đức nghề nghiệp của cậu đâu? Làm trong giới ẩm thực rồi, danh tiếng cần hay không?”
Tôi lấy điện thoại trong túi tạp dề , xoay màn hình về phía bà.
“Quản lý, đây là toàn ghi chép nghiên cứu ăn của tôi trong bảy , tài liệu quy trình bếp, hồ sơ đào tạo học trò. Tất cả tôi sẽ sắp xếp lại đầy đủ, không thiếu thứ gì.”
Quản lý nổi giận:
“ cậu nền tảng để trưởng , cậu không biết cảm ơn đem chuyện nói? Cậu tưởng cậu là ai? bếp không có cậu vẫn vận hành! Muốn chơi trò với tôi à? Được, cậu không phải chê ít sao? Tôi tăng cậu bảy nghìn! Nhưng tiệc của mẹ ông trùm giàu kia, cậu phải trông tôi thật tốt, chuyện coi như chưa từng xảy .”
tăng thứ hai, vẫn thấp hơn cơ bản của người .
Tôi bật cười.
bây giờ bà ta vẫn tưởng tôi đang mặc cả với bà.
Tôi đứng dậy:
“Được thôi, quản lý, tiệc mừng thọ tám của mẹ ông trùm giàu , tôi định dốc hết sức, sẽ không làm bà thất vọng.”
Buổi tiệc đó là tiệc mừng thọ tám tuổi mẹ của người giàu .
Sáu bàn, toàn nhân vật có tiếng tăm trong đều sẽ .
Bà cụ bảy từng ăn tôi nấu, đích thân chỉ đích danh, muốn tôi đứng bếp.
Trong hợp đặt tiệc ghi rất rõ: bếp trưởng phải là Lý Diễm, nếu thay đổi cần thông báo và được khách ý, nếu không khách có quyền hủy đặt chỗ, thời nhà hàng phải bồi thường gấp ba số tiền.
Không phải nghĩ bếp không có tôi vẫn chạy sao?
Tôi muốn xem thử, không có tôi thì chạy kiểu gì.
4
Tối hôm đó, tôi đã bàn xong mức với Nghi Hội và thời gian nhận việc sau Tết.
Ngày hôm sau, toàn nhân viên được gọi đại sảnh họp động viên.
Quản lý thay một sườn xám , ngồi ở vị trí chủ tọa, bên cạnh có ông Tôn – người giàu , ông xem tình hình.
Bên cạnh có một giá treo đầy phục tinh.
“Tối mai là tiệc mừng thọ tám của mẹ ông Tôn, toàn nhân vật có tiếng trong đều , đây là cơ hội của ta!” bà quanh một vòng,
“Nào, ai cũng nhận phục , tinh thần !”
“Làm tốt đi, sau Tết ta mở chi nhánh, ai ngồi ở đây cũng có vị trí!”
Tiếng vỗ tay vang .
Mọi người lượt tiến nhận phục , có người cầm ướm thử ngay tại chỗ.