Người Chồng Mất Tích Năm Năm

Người Chồng Mất Tích Năm Năm

Hoàn thành
8 Chương
38

Chồng tôi khăng khăng đòi đưa cô nàng tiến sĩ trẻ đẹp ra nước ngoài thực hiện đề tài, ngày về không định trước.

Trước khi đi, anh ta còn thản nhiên nói với tôi: “Đây là vì học thuật, em đừng nghĩ ngợi nhiều, ở nhà ngoan ngoãn đợi anh.”

Tôi nhìn bóng lưng hai người họ sóng đôi rời đi, không khóc lóc, cũng không náo loạn.

Suốt năm năm trời, anh ta bặt vô âm tín. Ngay cả một cuộc điện thoại cũng chẳng thèm gọi về.

Cho đến hôm nay, anh ta mang theo vinh quang và cả đội ngũ của mình trở về nước trong ánh hào quang, đứng trước cửa nhà tôi nhấn chuông, tư thế ung dung như một người chủ gia đình.

Cửa mở ra.

Tôi dắt theo cô con gái bốn tuổi đứng ở cửa.

Con bé ngây thơ chỉ tay vào anh ta hỏi: “Mẹ ơi, chú đứng ở cửa này là ai vậy ạ?”

Nhìn gương mặt anh ta cắt không còn giọt máu, tôi mỉm cười.