Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
QUAY LẠI CHƯƠNG 1 :
8
Hai tiếng sau, tôi dùng áo che chuỗi hạt Phật rồi khỏi nhà.
Không thể để chị dâu biết biệt thự của tôi nằm sát vách chị ta.
Chị ta biết, không chừng lại làm ầm bố mẹ vì chuyện thiên vị.
Dù thì mua nhà anh tôi, bố mẹ trả tiền đặt cọc, phần còn lại anh tự trả góp.
Còn tôi thì ?
Không thanh toán toàn bộ, còn có cả nội thất hoàn chỉnh.
Thiên vị đấy.
Nhưng so những gì tôi mang lại họ, thì chút thiên vị này tính là gì chứ?
Tôi vừa đi bao xa, anh tôi đã lái xe đón.
Trên cổ anh ấy buộc sợi .
xung quanh bốc khí đen dày đặc, âm u vô cùng.
“Anh, sợi này là ai đưa anh vậy?”
Anh tôi gượng, giấu bàn đeo sau lưng.
“Chị dâu em đi chùa cầu anh lá bùa bình an.”
Anh gọi cái thứ dùng tóc người chết nhuộm tết lại thành là bùa bình an á?
Anh ơi, tỉnh táo lại đi, não yêu ngu rồi đấy!
Bảo anh tôi – người xưa nay chẳng bao giờ ưa tôi – bỗng nhiên lại dịu dàng, thì là bị người ta thao túng.
Có mắt âm dương đúng là tiện , nhìn thấu bản chất, mọi thứ thuộc về âm giới, cần liếc mắt là tôi biết ngay gốc gác.
“Đi thôi, chị dâu em trông ngóng em lắm rồi.”
Thấy tôi không nói gì, anh lại chuyển đề tài.
Trông ngóng tôi ? Trông ngóng tôi để nạp mạng thì có!
Tôi theo anh vào biệt thự, tổ tiên ơi, mấy ngài nhất định phải trốn kỹ đấy nhé.
Vừa vào cửa, tôi đã thấy chị dâu ngồi trên sofa.
Chị ta mặt mộc, không còn vẻ hống hách như ở nhà cũ, thấy tôi bước vào còn nở nụ .
là nụ ấy khiến người ta rợn tóc gáy.
Như thể thợ săn cuối cùng đợi con mồi.
Chị ta ôm cái còn lộ rõ, đứng dậy giễu cợt:
“Em rồi ?”
Anh tôi vội vàng bước tới đỡ lấy chị dâu:
“Tĩnh Thư không phải người ngoài, em không cần đứng tiếp đón đâu.”
Hừ, giờ tôi lại không phải người ngoài ?
“Không , dù gì thì lần này.”
Giọng nói của chị dâu chẳng hề nhỏ, rõ ràng tên tà tu kia đang ở ngay trong biệt thự này.
“Tĩnh Thư, em đi đường xa ăn sáng đúng không? Để anh đi rót em ly sữa.”
Anh tôi đỡ chị dâu ngồi lại ghế sofa, tươi nói tôi.
Tôi không từ chối, sữa có pha thứ gì chẳng , không uống là .
Anh tôi vừa đi, chị dâu lại trở lại bộ dạng ngạo mạn ban đầu, không buồn giả vờ .
“Đồ ngu.”
Tôi sờ chuỗi hạt Phật đang nóng trên cổ .
“ ?”
“Cứ tưởng nhà họ Lục các người có thể làm gì nhà tôi, hóa thế.”
Không biết nên nói chị dâu ngu hay là ngu .
Lần trước gây chuyện ở từ đường, chị ta kịp ghi tên vào gia phả, đã không phải con cháu họ Lục thì tổ tiên không có quyền trị tội.
“ không biết nhà họ Lục các người nào lại móc nối nhà họ Vân, còn dám để nhà họ Vân chơi xấu nhà tôi.”
Chị ta vô cùng đắc ý:
“Em không biết ? Chủ tịch Vân đang nhập viện, tiểu thư nhà họ Vân mất tích rồi, nhà họ Vân giờ lo xong thân, làm gì có thời gian đi kiếm chuyện nhà tôi?”
“Nói em ngu đúng là ngu , đám cổ nhân hóa thành tro rồi còn phải khúm núm thờ cúng.”
“Em gái , bây giờ là thế kỷ rồi, đừng có cổ hủ phong kiến như vậy .”
Tôi gật đầu phụ họa.
Chị ta thấy tôi gật đầu thì thoáng giận dữ:
“Còn gật đầu! Đồ ngu, bị bán rồi còn không biết!”
Tôi liếc nhìn cái chị ta ôm chặt:
“Cảm giác mang thế nào, không dễ chịu nhỉ?”
“Nhà chị nói là vô thần, thế tại lại bỏ tiền lớn mời tà tu về bắt , bày trận? Có phải làm chuyện gì khuất tất không?”
Nghe tôi nói xong, gương mặt còn đắc ý trước của chị dâu lập tức trở nên âm trầm.
“Em biết cái gì! Cái gì ! Đây là con cháu họ Lục!”
Tôi lắc đầu:
“Anh em vô duyên con cái. Nói theo khoa học, là anh ấy bị vô tinh.”
“Hơn , cái trong chị là sau tiết Thanh Minh có phải không?”
Nếu là trước Thanh Minh thì ở từ đường tôi đã nhìn rồi.
“ , mẹ chết. Để em đoán xem, có phải có người nói chị rằng cần dụ em tới, thì người đó có cách cứu chị đúng không?”
“Chị dâu , ai sự ngu ngốc, còn biết đâu.”
Chị dâu mắt trợn trừng, cái chị ta cố ép xuống cứ như bị bơm phồng .
“ quên nói, muốn nào là đó, bảo chị ba tháng sau là lừa chị đấy.”
“Còn , không thể tự nhiên kí vào chị, sự ấy, chị nên tự tìm hiểu đi.”