Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

Về Kỷ Thừa Tự nói: “Lâm Tuệ, anh có thể cho em một khoản rất lớn.”

em… không thể làm chủ mẫu nhà họ Kỷ.”

Tôi phát điên, gào lên anh: “Tôi không làm được, An Nhược Vũ thì làm được à?”

“Kỷ Thừa Tự, ta tôi khác nhau chỗ nào về xuất thân?”

Oán hận tích tụ bao năm, rốt cuộc cũng bùng nổ đúng vào khoảnh khắc đó.

Anh không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

tôi còn có thể làm gì đây?

Hồi đó anh không có thân phận, chúng tôi thậm chí còn chưa từng đi đăng ký kết hôn.

4

Ngày họ rời đi, Kỷ Thừa Tự tặng tôi một con châu chấu cỏ.

Trong ngày tháng chúng tôi còn hòa thuận, mỗi lần tôi giận, anh dùng cách này dỗ tôi vui.

Tôi nâng niu như bảo bối, góp nhặt đầy một hộp.

bây giờ, tôi không đưa nhận.

Kỷ Thừa Tự chẳng tâm, nói: “Hôm nay chúng ta đi rồi, em còn giận à?”

Trước đây tôi cũng thường chuyện An Nhược Vũ giận anh.

Anh nói chuyện An Nhược Vũ sôi nổi, tôi hỏi, anh lúc nào cũng chỉ đáp: “Em không hiểu đâu.”

Tôi không phục: “Em không hiểu thì anh có thể dạy em ?”

Kỷ Thừa Tự lại không chịu.

trường anh dạy đã đủ nhiều rồi, chẳng lẽ về nhà còn đi làm tiếp à?”

Tôi tằn tiện dành dụm đi cuốn sách họ hay nói.

Proust – “Đi tìm thời gian đã mất”.

Thế đọc được ba trang, tôi đã buồn ngủ.

Tôi không hiểu sao họ lại thích đọc loại đó.

Kỷ Thừa Tự vừa buồn vừa xoa đầu tôi, đưa cho tôi một con châu chấu cỏ: “Nè, đi chơi đi.”

Dỗ như dỗ trẻ con.

Tôi cứ ngỡ đó là yêu.

Nhiều năm nghĩ lại tôi mới hiểu, anh sự không yêu tôi.

Cho nên anh không hao tâm tốn sức.

Một con châu chấu chỉ cần một phút là bện xong, còn dạy tôi đọc hết một cuốn sách thì chẳng biết tốn bao nhiêu ngày.

Chỉ là về , một mình tôi đã đọc rất rất nhiều sách, mới phát hiện ra… ra cũng chẳng khó vậy.

thế này, tôi sẽ không còn quý cái châu chấu của anh .

tôi học, tôi sẽ tự học.

tôi không nhận, Kỷ Thừa Tự có phần bất ngờ.

Trong im lặng, bên ngoài vang lên tiếng còi xe.

Người nhà họ Kỷ tới rồi.

Kỷ Thừa Tự thở dài nói: “Đưa đây.”

Tôi sững người, hỏi: “Cái gì?”

5

Kỷ Thừa Tự nói: “Túi thơm.”

“Gối thì khó theo, túi thơm còn có thể hai cái.”

“Anh biết em làm nhiều, Tiểu Đào dùng không hết đâu.”

Tôi chợt hiểu ra.

Hóa ra anh tưởng tôi chỉ đang cứng miệng.

Tôi buồn lắc đầu: “Không còn , một cái cũng không còn.”

cái dư tôi bán hết rồi.”

nghề thêu của tôi rất rất tốt.

Tổ tiên bên ngoại tôi từng có một bà thợ thêu rất nổi tiếng, khi bà còn sống đã truyền nghề cho tôi.

chiếc túi thơm tôi tự làm ra rất đắt hàng.

Chỉ là ngày thường việc đồng áng quá nhiều, tôi không có thời gian làm.

lần hiếm hoi làm được, đưa hết cho hai cha con họ.

Kỷ Thừa Tự nhìn tôi, dường như chưa tin lời tôi.

Cho khi Kỷ Hạo vui vẻ kéo An Nhược Vũ chạy vào.

“Ba ơi, chúng ta mau đi thôi!”

An Nhược Vũ lấy khăn ra lau mồ hôi cho nó: “Nhìn con kìa, vui mức chạy toát mồ hôi rồi.”

Kỷ Thừa Tự bế nó lên: “Nói tạm biệt mẹ đi.”

Kỷ Hạo còn giận dỗi, quay đầu không nhìn tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc khăn , bỗng lên tiếng: “Trả cho tôi.”

6

An Nhược Vũ sững lại: “Cái gì?”

“Chiếc khăn tôi thêu, trả cho tôi.”

An Nhược Vũ hơi khinh khỉnh: “Cái này vào thành phố đúng là cũng khiến người ta . Nếu chị Lâm Tuệ không nỡ, thì trả chị vậy.”

Hồi đó ta cứu Kỷ Hạo, tôi chẳng có gì quý giá tặng, nên đã thêu chiếc khăn này.

Thêu hai mặt.

Con bướm trên đó ai nhìn cũng khen sống động như .

Đôi cánh lấp lánh đổi sắc.

Tôi đã bán một củ nhân sâm già cất giữ nhiều năm loại chỉ rất tốt.

Trên mặt Kỷ Hạo lộ ra vẻ chán ghét.

Biểu cảm như vậy, trước lẫn này tôi đã vô số lần.

Tôi biết, nó chê tôi làm nó mất mặt.

Hai cha con họ vốn hào phóng, hôm nay mượn đồ của ai, cũng ngại mở miệng đòi lại.

Kỷ Hạo mời bạn ăn kẹo, Kỷ Thừa Tự đóng học thay cho học sinh nghèo.

Chỉ có tôi một đồng cũng bẻ làm hai tiêu, chuyện gì cũng so đo.

thêm được một hào bán trứng tranh cãi đỏ mặt.

An Nhược Vũ thì khác.

ta nói năng nhẹ nhàng, ai cũng không bao giờ to tiếng.

Lương có thể đem hết đi lấy lòng Kỷ Hạo, cho nó tôi tuyệt đối không .

Lâu dần, Kỷ Hạo khó tránh khỏi thân thiết ta hơn.

Mỗi khi tôi tỏ ra không khách khí An Nhược Vũ, Kỷ Thừa Tự cũng bắt đầu bênh ta.

Dạ dày Kỷ Hạo không tốt, tôi không cho nó ăn kem.

An Nhược Vũ lén cho nó.

đó quả nhiên tiêu chảy suýt mất nước.

An Nhược Vũ đỏ mắt tự trách, nức nở: “ tại em không tốt.”

Tôi vừa định nổi giận, Kỷ Thừa Tự đã nói: “Nhược Vũ cũng là có ý tốt.”

“Không trách ấy.”

Xem ra họ đúng là cùng một kiểu người.

toan tính tằn tiện của tôi, ra chẳng có ý nghĩa gì.

Kỷ Thừa Tự sinh ra trong nhung lụa, bên anh thì vốn dĩ không cần tính toán.

Thảo nào anh không tôi theo.

7

Ra khỏi cửa, Kỷ Thừa Tự bỗng phát hiện gà vịt trong sân không đâu.

“Mấy con gà vịt đâu rồi? Trước kia em quý chúng nhất ?”

Tôi dĩ nhiên quý.

Trứng gà trứng vịt bán được , giúp nhà tôi ăn được nhiều thịt hơn.

Kỷ Thừa Tự không thích.

Cái phong nhã trong xương khiến anh không chịu nổi mùi phân gia cầm, anh thích kiểu sân vườn như của An Nhược Vũ hơn.

Trồng vài luống hoa cỏ.

Dựng một giàn nho.

Mùa hè có thể ngồi dưới giàn uống trà hóng mát.

Còn có thể hái nho ủ rượu.

thế lúc rảnh rỗi, họ đa phần chọn bên đó.

Tôi nhàn nhạt nói: “Bán rồi.”

Tôi sắp đi, dĩ nhiên xử lý hết mọi .

Trong làng này chẳng ai thích tôi, tôi cũng không lại .

trước tôi không chịu đi, là sợ họ không tìm được tôi.

Lần này tôi biết rồi, họ sẽ không tìm, cũng sẽ không quan tâm tôi.

Kỷ Thừa Tự một cái kỳ lạ, giọng có chút mỉa mai:

“Cũng .”

“Anh cho em nhiều như vậy, em không cần nuôi mấy này .”

“Một triệu, đủ em một căn nhà huyện.”

Dưới sự thúc giục của Kỷ Hạo, cuối cùng họ cũng lên xe.

Kỷ Hạo không nói tạm biệt tôi.

Có lẽ sự cũng chẳng có gì nói.

Đời này của chúng tôi, e rằng sẽ không còn gặp lại.

Kỷ Thừa Tự nhét cho tôi một chiếc điện thoại: “Nhớ chúng tôi thì gọi.”

trước anh chẳng lại cho tôi gì.

Lần này tôi tỏ ra bình thản, anh lại trở nên chủ động.

tôi sẽ không gọi.

Khoản đó, tôi cũng sẽ không theo.

Từ đây núi cao nước dài, chia rồi mỗi người một ngả, hẹn ngày … không còn.

này, tôi không dính líu gì họ .

Khi đoàn xe khuất hẳn trên con đường núi, tôi theo đồ đạc, nhìn lại ngôi nhà của mình lần cuối.

Lâm Tuệ.

Mày sống lại từ đầu rồi.

8

Đêm đầu tiên Kỷ Thừa Tự trở về nhà họ Kỷ, anh bỗng cảm một sự quen thuộc khó tả.

Anh nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, nhớ tới chiếc giường gỗ thô sơ thôn Lâm Gia cùng chiếc màn muỗi đã sẫm màu.

lũ muỗi đáng ghét.

Anh luôn ngủ không ngon.

Về Lâm Tuệ dùng thảo dược làm túi đuổi muỗi, anh mới khá hơn.

Trong phòng anh, nhiệt độ điều hòa vừa , còn thoang thoảng một mùi hương nhè nhẹ.

Đó là mùi anh từng thích nhất.

Kỷ Thừa Tự tưởng tối nay mình sẽ ngủ rất ngon.

nửa đêm, anh trở mình hết lần này lần khác, không ngủ được.

Thiếu gì nhỉ?

Anh nghĩ.

Là mùi thuốc đó sao?

Hình như đúng vậy.

Khiến mùi hương trong phòng anh bỗng trở nên hơi ngấy.

Gần như thức trắng đêm, sáng ra Kỷ Thừa Tự có chút uể oải.

Bữa sáng nhà họ Kỷ rất thịnh soạn.

không chắc khẩu vị của họ, nên món Trung lẫn món Tây chuẩn bị.

Kỷ Hạo cầm nĩa chọc vào con cá trong đĩa.

Cha của Kỷ Thừa Tự nhìn , giọng có phần nghiêm: “Tiểu Hạo, ăn cho đàng hoàng.”

Kỷ Hạo hơi tủi thân.

Trước đây là mẹ gỡ phần ngon cho nó.

An Nhược Vũ vậy định giúp nó,

lại bị ngăn lại.

“Cháu không nhỏ , tự làm đi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương