Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta vội bịt tai Phó Thiên, người vây xem không ít. Phó Húc giữ chặt ta, lắc đầu ra hiệu đừng nhúng tay.
Lên tửu lâu, ta nhìn xuống cửa sổ, thấy Lục Nghiêm hấp tấp chạy đến kéo tỷ tỷ đi, náo nhiệt mới tạm lắng.
Chỉ là ta không khỏi nhíu mày, nếu ta không nhìn nhầm… tỷ tỷ lại bằng phẳng?!
Lẽ ra bây nàng phải mang thai sáu, bảy tháng mới !
Phó Húc thấy vẻ nghi hoặc của ta, rốt cuộc thở dài:
“Vốn không định nói với nàng, sợ nàng lo…
“Tháng trước, tỷ tỷ nàng bắt gặp Lục Nghiêm cùng một nữ tử vụng trộm tại biệt viện trong rừng. Ba người giằng co, thai nhi… không giữ được.”
Ta nhất thời không rõ cảm giác trong lòng là , chỉ bất giác nhớ lại cảnh bị đâm một kiếm trong kiếp trước, toàn thân lạnh buốt.
Phó Húc cầm tay ta sưởi ấm, dịu giọng an ủi đừng nghĩ nhiều, đừng lo thiên hạ.
Ta cúi đầu nhìn mình mới lộ rõ, thở dài một hơi.
Đêm , xe ngựa của ta dừng ở một góc phố vắng.
Một lúc sau, rèm xe bị vén lên, tỷ tỷ mặt lạnh lẽo bước .
“Kiều Minh Châu, ngươi lén lút gọi ta ra đây làm ?”
Ta từ trong ngực lấy ra một phong thư dày cộm ngân phiếu, đưa qua.
“Nghe nói ngày trước tỷ về Kiều phủ xin tiền cha mẹ, nhưng họ không cho?”
Tỷ tỷ lập tức nổi giận: “Sao? Muốn đến cười nhạo ta à? Kiều Minh Châu, ngươi là đắc ! Được Tướng sủng ái, con riêng cũng nghe lời, còn mang thai nữa! Nhưng có được ngày lành hôm nay, phải vì ta giúp ngươi tráo kiệu sao? Nếu không, mối hôn nhân nát bét với Lục gia đó vốn là của ngươi!”
Nói đến đây, mắt nàng đỏ hoe: “Biết vậy, ta thà đi làm kế mẫu còn hơn… chí ít cũng không đến nỗi mất luôn đứa con của mình…”
Ta lạnh giọng:
“Người khác tính cách khác nhau. Nếu tỷ làm kế mẫu, chắc có thể sống tốt ta. Chỉ sợ lại thêm một cuộc hôn nhân bi kịch nữa mà thôi.”
Kiếp trước, tỷ tỷ sau khi gả cho Phó Húc, cũng được an nhàn.
Phó Húc suốt ngày ngủ lại doanh trại, sau cùng còn đón Phó Thiên về phủ, nạp thêm hai thất, hoàn toàn không về phủ chính nữa.
Tỷ tỷ thì nhân lúc đó tiếp tục vụng trộm với Lục Nghiêm.
Nghĩ đến những việc kiếp trước, lòng ta dâng lên muôn điều cảm khái, liền giơ phong thư lên lắc lắc:
“Lấy, hay là không lấy?”
Tỷ tỷ nghiến răng, cuối cùng vẫn giật lấy.
Ta khẽ cười: “Kiều Châu, tỷ có biết vì sao cha mẹ lại tiếc không cho tỷ vài trăm lượng bạc không?”
Tỷ tỷ sững người, cũng mờ mịt lắc đầu.
“Bởi vì gần đây, họ đang bận lo sính lễ cho Nhị ca, mua quan chức cho Tam đệ… chỗ nào cũng cần tiền.”
“Kiều Châu, dù phụ thân mẫu thân có sủng ái tỷ đến đâu, há lại sủng được bằng đám huynh đệ trong nhà? tỷ ngày ngày chỉ biết so đo với chúng ta, những đứa con thứ xuất, sao không thử đi tranh với huynh đệ kia xem?
“ là, so với chúng ta, tỷ là bối trong mắt cha mẹ, nhưng ở trước mặt đám con trai kia, tỷ tính là ? tỷ thực sự đã nhìn rõ trí của mình trong nhà ?
“tỷ bị Lục Nghiêm giày vò, khóc lóc đòi hòa ly, cha mẹ có từng cho tỷ mặt tốt đẹp nào?
“Nay bởi cha mẹ coi thường, Lục Nghiêm lại càng thêm không nể mặt tỷ, phải vậy sao?”
mặt tỷ tỷ lúc sáng lúc tối, rơi trầm mặc.
Cuộc trò giữa ta và nàng, không một ai khác biết đến.
Từ hôm đó trở đi, người trong thành dần phát hiện ra, phu nhân trạng nguyên dường tính tình thay đổi, trở nên nhu thuận, ôn hòa, thậm chí còn chủ động giúp trượng phu chọn người nạp .
Thoạt nhìn, đôi vợ chồng này dường thực sự đã quay lại khoảng thời gian hoà thuận thuở ban đầu.
Song, ngay khi ai nấy tưởng nàng đã sống yên ổn, trạng nguyên gia lại mắc bệnh nặng bất ngờ, người nóng đổ mồ hôi suốt ngày, lưng đau chân mỏi, nằm liệt giường không dậy nổi.
Có lời đồn trong dân gian rằng, Lục trạng nguyên phóng túng vô độ, tổn thương nguyên dương, căn cơ hủy hoại.
Còn Kiều Châu thì ngày đêm kề cận bên giường, tự tay thuốc bón cháo, còn thường xuyên lên chùa lễ Phật, dâng hương khấn, bố thí hào phóng, danh tiếng “hiền thê” chốc đã vang khắp thành.
Tiếc là không lâu sau đó, Lục Nghiêm vẫn bệnh nặng mà qua đời.
Hôm đưa tang, Kiều Châu khóc đến ngất xỉu, suýt chút nữa lao đầu quan tài, việc này truyền tới tai Hoàng thượng và Hoàng hậu, khiến hai đều thương cảm khen ngợi, ban tặng nàng phong hiệu mệnh phụ.
Tin tức này là Phó Húc kể lại cho ta khi ta đã gần đến ngày lâm bồn, không còn ra ngoài nhiều.
Chàng thoa dầu lên ta trò , bỗng hỏi:
“Nếu đổi lại là nàng ở trí Kiều Châu, nàng sẽ làm thế nào?”
Ta đáp thật lòng: “ chắc chắn không bằng tỷ , không đủ thông minh.”
Phó Húc lại cười: “ là vì nàng gặp được một tỷ muội tốt lòng nhắc nhở mà thôi.”
Ta khẽ sững người, đối diện với ánh mắt thấu tỏ pha lẫn cười của chàng, mới hiểu ra, thì ra những giữa ta và tỷ tỷ, chàng sớm đã nhìn thấu cả.
Về sau, ta nghe nói tỷ tỷ vẫn thường lui tới Kiều phủ, cho đến khi phụ mẫu không ngừng ẩn khuyên nhủ, mong nàng, một mệnh phụ có danh có phận, có thể giúp đỡ các huynh đệ trong nhà nhiều hơn.
Từ đó, nàng dứt khoát không lui về Kiều phủ nữa.
Một ngày nọ, ta mang lễ vật về thăm tổ mẫu, nghe người thở dài:
“ Châu bây thật là bất hiếu…”
Ta chỉ lặng lẽ, không biết nên đáp thế nào.
bao lâu sau, tỷ tỷ rời khỏi thành.
Tin tức cuối cùng ta nghe được, là một lá thư nàng gửi về, rằng muốn đến Giang Nam định cư, buôn bán sinh sống.
Ta hồi âm chúc nàng tương lai bình an.
Ngày con chào đời, cả phủ Tướng tràn ngập tiếng cười vui, Phó Thiên còn tranh giành với bà vú, nhất quyết đòi bế muội muội.
Nó vỗ vỗ ngực mình, ánh mắt sáng rỡ với ta:
“Con lớn rồi, sau này nhất định sẽ học hành chăm chỉ, luyện võ giỏi giang, làm tấm gương cho muội muội!”
Ta và Phó Húc nhìn nhau mỉm cười, tiểu tổ tông này rốt cuộc cũng bắt đầu hiểu chữ “trách nhiệm làm ca ca”.
Phủ thêm một tiểu thư, Phó Húc liền cho người tuyển thêm một loạt nha hoàn, tiểu đồng mới phủ.
Một hôm, ta nghe thấy Tiểu Thúy đang nghiêm giọng giáo huấn bọn tân nhân:
“Làm hạ nhân, quan trọng nhất là trung thành! Sau đó mới là lanh lẹ. Tuyệt đối không được ăn nói bừa bãi, nếu không thì…”
Có tiểu nha đầu tò mò hỏi: “Nếu không thì sao ạ?”
Tiểu Thúy trừng mắt: “Nếu không thì… phu nhân sẽ đem các ngươi cho cọp ăn!”
Bọn nha đầu non nớt bị dọa sợ xanh cả mặt, Tiểu Thúy mới phá lên cười, chỉ dọa vậy thôi.
“Phu nhân nhà ta hiền nhất thành đấy! Tốt vô cùng!”
Ta đứng nghe một bên cũng không nhịn được mà bật cười, Tiểu Thúy là lấy lời ta từng nói với nàng trước kia, lại đi đe dọa người khác.
Chỉ là, ta ngày đó… đâu có nói đùa.
Xuân Cầm cùng đám người phản bội ta năm xưa, cuối cùng đều không có kết cục tốt.
Nhưng đó, không cần phải để cô bé ngốc Tiểu Thúy này biết làm .
Lại một mùa xuân đến, ta ôm con nhỏ, cùng Phó Húc và Phó Thiên, một nhà bốn người, lên chùa Linh Sơn phúc.
Khi đi đến gốc hoè treo đầy đỏ nguyện, Phó Húc bỗng quay đầu nhìn ta:
“Minh Châu, nàng còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”
Ta còn kịp mở miệng, Phó Thiên đã tranh lời:
“Nhớ chứ nhớ chứ! Cha thấy nương đã ngây người ra! Con còn âm thầm coi thường cha đấy! Cái danh không gần nữ trong đội coi sụp đổ luôn!”
Phó Húc giơ tay vỗ nhẹ trán nó:
Đ/ọc= full tại Page Mỗ?i ngày chỉ-muốn làm_c[á; muố,i
“Ta đâu phải bị đẹp mê hoặc… tháng trước khi thành thân, ta từng đến Linh Sơn tự phúc cho Hoàng thượng, lúc đi ngang gốc hoè này, có một đỏ rơi xuống, ta nhặt lên xem thì thấy vẽ hình một cô …”
Chàng nói ngượng ngùng liếc ta.
Ta ngạc hỏi: “Trên có phải còn đề rằng: ‘Nguyện tâm tự ngã tâm, bất phụ tương tư ’?”
Phó Húc cũng vội đáp: “ ! lẽ… là nàng vẽ sao? Hôm ta gặp nàng, chỉ thấy hơi giống, còn tưởng là trùng hợp!”
Ta đỏ mặt nói: “Là … Trước khi thành thân, từng đến đây duyên, mong rằng tương lai có thể cùng phu tâm tương thông…”
“Vậy nguyện ước của nàng thành rồi.” Phó Húc cười, “Sau khi nhặt được, ta đã treo lại, biết đâu nó vẫn còn treo trên cây đấy…”
Phó Thiên lập tức hăng hái muốn trèo cây tìm đó, Phó Húc thế mà cũng đi theo, hai cha con đứa lớn đứa nhỏ đua nhau trèo cây lục lọi.
Ta nở nụ cười, cúi xuống dỗ dành con nhỏ trong lòng.
“Thực ra, thế gian này làm có nhiều trùng hợp đến thế? Phải không, bối?”
Bé con trong tã đương nhiên không hiểu lời ta.
Năm , sau khi quyết định gả cho Phó Húc, ta dựa ký ức kiếp trước, sớm mai phục ở Linh Sơn tự.
Khi tướng đi ngang qua gốc hoè, ta liền thuận gió thả đỏ xuống.
Tận mắt nhìn thấy chàng nhặt lên, nhìn thấy ánh sáng diễm trong mắt chàng khi thấy bức vẽ.
Đến khi phát hiện tân nương bị tráo thành chính là nữ tử trong tranh, chàng sao có thể không tin đó là duyên phận do trời định?
Đời người mười phần không , tám chín phần đã là thường.
Nhưng nếu biết tính toán cẩn thận, biết chừng còn có thể bù lại được sáu bảy phần.
Chung quy, kiếp này ta đã sống một đời an yên hạnh phúc.
(Hết)