Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Đúng là một con sói mắc bệnh “não yêu đương” nặng.
Cả tộc người sói đều kỳ lạ thế sao?
“Được, câu cuối cùng.”
Tôi hít sâu: “Các người… có ăn thịt người không?”
Anh ta lập tức trừng mắt:
“Bảo bối, sao em lại nghĩ ?
“Người sói cũng là người, sao có thể ăn đồng loại…”
Anh ta chợt phản ứng:
“ ra em sợ chuyện đó, nên mới không dám nhận một con sói làm đời?”
“Có một .”
Tôi đáp: “Nhưng giờ không sợ nữa… Người sói các anh, so tưởng tượng của tôi, khác xa lắm.”
Tôi ngoắc tay gọi anh ta:
“Anh có thể biến sói không?
“Tối nay, tôi muốn gối đầu lông của anh để ngủ. Labrador không to bằng anh, nằm không thoải mái.”
“Đương nhiên là được!”
Đôi mắt anh ta sáng bừng , vì sao rực rỡ nhất bầu trời đêm.
22
Đẹp , có tiền, chung thủy, biết làm nũng — gần là hình mẫu đời hoàn hảo tưởng tượng.
Hơn nữa, chính anh ta không thể rời bỏ tôi.
Chính anh ta đáng thương cầu xin tôi yêu anh ta.
Dù tôi có làm gì, cũng sẽ không thiệt.
Nghĩ … thử xem cũng được nhỉ?
Ừ.
thử thôi.
Dù sao tôi cũng chẳng mất mát gì.
23
Sói kỳ dục đặc biệt thích quấn người, hay làm nũng, thích hôn hít ôm ấp, thường xuyên không kìm được mà liếm khắp nơi, trách tôi không hôn lại.
Kỳ dục thường kéo dài một tháng.
Thế nên một hôm sau hết kỳ, tôi sự không nổi nữa, hất tay người sói đang không an phận ra:
“Anh hết dục , không thể cứ buông thả thế .”
“Hôn liếm là bản năng của sói!”
Anh ta ấm ức ôm chặt tôi:
“Là vì tôi thích em nên mới không kìm được mà hôn, không liên quan đến dục.
“Em không tôi hôn, tôi sẽ khó , khó tôi sẽ đập đầu vào tường… là em đang ngược đãi tôi, em không thể thế được!”
“Tôi đâu có không anh hôn…”
là không thể hôn đến mức da tôi đỏ cả , giống bị nướng chín thế thôi!
Tôi phát điên, ấn đầu anh ta xuống, hít một hơi sâu, chân thành :
“Tôi thấy, các anh người sói vẫn hợp người sói hơn làm đời.”
Ít nhất về mặt thể chất xứng đôi.
sự ở bên người sói , tôi hối hận vô số lần vì cái quyết định “thử một ” trước kia.
Quá đáng sợ.
sự quá đáng sợ.
Quá lớn, quá thô… tôi sự không nổi.
24
Một người, một sói, một chó.
Tôi vốn tưởng, cuộc sống cứ thế yên ổn trôi qua.
đến tôi bị .
Tên là một thanh niên gầy yếu, là kẻ thù của anh Cố Dịch, điên cuồng gào vào điện thoại, muốn mạng tôi.
【Xem ra ông anh lạnh lùng kia cũng gây thù chuốc oán không ít.】
Tôi thầm nghĩ.
Tên chẳng có tí kinh nghiệm, ra vẻ hung dữ, thực ra… ngay cả thuốc mê cũng không chuẩn bị.
Chiếc vòng tay Cố Dịch tặng tôi có ngăn đặc biệt, bên giấu dao nhỏ.
Tôi cẩn thận dao ra, cắt đứt dây thừng, nhân lúc hắn đang điên loạn chửi rủa vào điện thoại, tôi liền chộp con dao trên đất, dí vào cổ hắn.
căn phòng rộng trống trải có mình hắn.
Tôi dùng dây trói ngược lại hắn, càng nghĩ càng thấy có gì đó không đúng.
Một phế vật thế , làm sao có thể qua mặt vệ sĩ để tôi?
đến anh Cố Dịch tìm thấy tôi, gương mặt nặng nề :
“Cố Dịch xảy ra chuyện .”
25
Trên thế giới , tộc người sói chia thành hai .
Một chủ trương sống hòa hợp loài người, nỗ lực hòa nhập, nhà họ Cố làm đại diện.
Một coi con người là thức ăn, ôm mộng chém giết nhân loại để tự xưng vương.
Nhưng con người đâu dễ vào.
Họ liên thủ thân nhân loại, sau nhiều lần giao tranh, giết gần sạch ác, khiến không uy hiếp.
Những kẻ sống sót căm hận nhà họ Cố đến tận xương tủy.
Trước kia, suýt nữa giết được Cố Dịch, nếu không nhờ tôi phá ngang, cứu anh ta về.
Giờ đây, tạo ra hiện trường giả tôi bị , lừa Cố Dịch rơi vào bẫy của …
“Là khu rừng kia.”
Anh Cố Dịch nặng nề tôi:
“ bảo Cố Dịch rằng em đang ở đó.
“ tôi chạy đến, nó giết sạch lũ người sói vây quanh, nhưng cũng bị thương rất nặng.
“Không , nó tưởng em chết, nên phát điên .
“Sói phát cuồng có đời mới dỗ được… Xin lỗi, có lẽ em phải đi một chuyến vào rừng.”
“Không sao.”
Tôi khoát tay, dứt khoát : “Dẫn tôi đi.”
Anh Cố Dịch biến thành hình sói, cơ thể dài hơn hai mét, ngồi xổm trước mặt tôi:
“ đi, tôi đưa em tới đó.”
Tôi sững lại một , trèo , bám chặt vào lông ở cổ anh ta, một đường lao vun vút.
Đến nhìn thấy Cố Dịch, tôi bị dọa sững người.
Cậu sói nhỏ đáng thương của tôi biến mất.
Trước mắt tôi là một con sói toàn thân bê bết máu, dùng đầu húc vào thân cây, gầm rống đến gần nứt toạc cả cổ họng, đôi mắt đỏ ngầu, hung tợn đến mức khó nhận ra hình dạng vốn có.