Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

Tô Đường Đường cười: “Thích.”

hỏi: Đây là phí chia tay sao?

Sở Lâm cúi đầu hôn lên tai cô…

Qua lớp vải mỏng, chạm vào cơ thể cô.

Hơi thở anh ngày càng nặng, cúi người bế cô lên, vào trong nhà.

Tô Đường Đường nhíu mày, nghĩ cách từ chối thoại anh lại vang lên.

Tô Đường Đường không nhịn được có tự giễu, căn bản không cần cô nghĩ cớ để từ chối, mỗi lần đều trùng hợp như vậy có thoại gọi đến.

Anh đặt cô xuống, xoa xoa tóc cô, nói: “Đi thay bộ lễ phục đi, lát anh em đến một nơi.”

Tô Đường Đường như được xá, xoay người lên lầu.

Phía sau truyền đến giọng anh nghe thoại: “Alo, Ninh Ninh…”

Tô Đường Đường trở về phòng, thay một bộ váy lễ phục lụa tơ tằm màu xanh sapphire.

Váy dài quá gối, phía trước lộ ra một khe ngực, phía sau hở gần nửa lưng, mái tóc dài đen nhánh của cô có thể che lại.

Trang điểm nhẹ nhàng, đeo một đôi bông tai ngọc trai, rồi xuống lầu.

Sở Lâm vẫn nói thoại, nhìn cô xuống, ánh mắt khựng lại.

Màu xanh sapphire là màu rất kén da.

làn da Tô Đường Đường trắng như tuyết, mịn màng, khiến cô trông cao quý tao nhã.

Váy lụa ôm sát người rất dễ lộ khuyết điểm cơ thể.

vóc dáng Tô Đường Đường rất đẹp, hoàn mỹ đến mức không có một khuyết điểm nào.

Ngũ quan cô tinh xảo, khí chất cao nhã, không cần trang sức xa cũng đủ khiến người khác phải ngoái nhìn.

Sở Lâm cúp thoại, bỏ vào túi quần, tay ôm lấy eo cô, hôn lên môi cô một cái, yêu không rời tay.

“Sao không đeo sợi dây chuyền kim cương đó?”

Tô Đường Đường mỉm cười nhạt: “Quá quý giá.”

Sở Lâm bất đắc dĩ: “Mua rồi là để đeo, ngày mai anh mua em cái tốt .”

Tô Đường Đường giơ chìa khóa trong tay lên, “Đi thôi, em nóng lòng lái xe mới rồi.”

Sở Lâm cưng chiều xoa xoa sau đầu cô, “Được, đi.”

Lên xe, Sở Lâm ngồi ghế phụ, mở định vị.

Tô Đường Đường phát hiện đó là một hội sở cao cấp ở ngoại ô, tiếp đãi hội , riêng phí hội một năm đã năm trăm nghìn tệ.

Năm ngoái sinh nhật Sở Lâm, họ từng đến đây. có hai người họ, ở suốt hai ngày, đến phòng cũng không ra.

Anh bị cô “vắt kiệt” đến chảy máu mũi, còn cô cũng phải vào bệnh viện.

Tô Đường Đường nhíu mày, nghĩ rằng anh lại kiểu đó để mừng sinh nhật cô.

cô đã không còn nhiệt tình hứng thú , thấy buồn nôn.

Dọc đường, cô nghĩ cách thoát thân, giác chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Cổng tự động mở ra, chiếc Ferrari đỏ từ từ lái vào, dừng trước một tòa nhà hai tầng cổ kính trang nhã.

Sở Lâm xuống xe trước.

Cầm đôi giày cao gót của Tô Đường Đường, vòng sang phía ghế lái, đặt giày xuống đất.

Tô Đường Đường vịn vào cánh tay anh xuống xe, mang giày cao gót vào.

Vừa đứng thẳng, liền nghe “đoàng! đoàng!” hai tiếng nổ vang.

Tô Đường Đường giật mình.

hồng đỏ đầy trời bay xuống, như mộng như ảo.

Sở Lâm ôm lấy vai cô, che chở cô trong lòng.

Đôi trai tài gái sắc ôm nhau, đắm mình trong mưa cánh hồng.

“Ồ! Ha ha ha…”

Rất nhiều người từ bốn phía ùa ra, cười nói rộn ràng, vô cùng vui vẻ.

“Chúc chị dâu sinh nhật vui vẻ!”

“Chúc mừng sinh nhật!”

“Chị dâu đẹp quá, bảo sao Sở tổng giấu kỹ như vậy!”

“Xứng đôi quá đi!”

Tô Đường Đường có ngơ ngác.

Chương 4

Ba năm rồi, Sở Lâm chưa từng cô đến trước mặt cha mẹ, họ hàng, bè của anh.

Anh nói anh giao thiệp giới minh tinh, coi như người trong giới giải trí, không thể công khai chuyện tình .

giới thiệu anh gia đình mình, anh nói thời cơ chưa đến.

Bây giờ là chuyện gì đây? Thời cơ đến rồi sao?

Tô Đường Đường mơ màng, được Sở Lâm ôm lấy, vào sảnh yến tiệc.

Âm nhạc vang lên, ánh đèn rực rỡ lấp lánh, cánh hồng từ trần nhà bay xuống, người phục vụ mặc vest, thắt nơ đẩy ra một chiếc bánh sinh nhật cao một người.

“Cắt bánh!”

Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, một con dao cắt bánh được nhét vào tay Tô Đường Đường.

Sở Lâm vòng tay ôm Tô Đường Đường, nắm lấy tay cô, thầm tai: “Chúng ta cùng cắt.”

Tìm một vị trí, con dao cắt bánh hạ xuống…

“Tôi có phải đến muộn rồi không?” Một bóng dáng cao ráo xuất hiện ở cửa.

Tay Sở Lâm khựng lại, sắc mắt đột nhiên thay đổi.

Tô Đường Đường ngẩng đầu nhìn qua, liền thấy Lộ Chi Ninh đi ngược sáng mà đến, rực rỡ động lòng người, ánh hào quang tỏa khắp bốn phía.

Rất nhiều người nụ cười cứng đờ, đó là những người biết chuyện.

Cũng có vài người không biết chuyện, ngẩn ra một rồi lại sôi nổi hẳn lên.

“Lộ Chi Ninh!”

“Lộ Chi Ninh kìa! Ảnh hậu quốc tế!”

Rất nhiều người vây quanh Lộ Chi Ninh, chụp ảnh, xin chữ ký, chụp hình chung.

Trong đó các , người của truyền thông càng lấy thiết bị ra bắt đầu phỏng vấn.

Trong chốc lát, Lộ Chi Ninh trở thành nhân vật chính ở đây.

hỏi: “Lộ Chi Ninh, sao cô lại đến đây? Là quen biết Sở tổng sao?”

Lộ Chi Ninh mỉm cười thản nhiên hào : “Tôi Sở tổng là nhiều năm, nghe nói anh ấy tổ chức sinh nhật gái nên đến gửi lời chúc.”

hỏi: “Nhìn Weibo của cô, sau khi về nước dường như cô ở một người đàn ông bí ẩn, cô yêu sao?”

Lộ Chi Ninh nhìn về phía Sở Lâm phía trước, nói: “Không, đó là một người cũ rất rất thân.”

trêu chọc: “ cũ cũng có thể yêu đương, kết hôn mà, cô sẽ chọn vị nam sĩ bí ẩn đó chứ?”

Lộ Chi Ninh nhìn Sở Lâm, từng chữ một nói: “Không, sẽ.”

Cánh tay Sở Lâm ôm Tô Đường Đường siết chặt , ánh mắt lạnh băng, sắc mặt âm trầm.

người bị luồng khí lạnh đó làm nụ cười cứng lại, bầu không khí náo nhiệt lập tức nguội xuống.

Sở Lâm lạnh lùng nói: “Hôm nay là tiệc sinh nhật của gái tôi, không phải họp báo của minh tinh Lộ.”

Ban tổ chức tiệc vội vàng cười xòa: “ , cắt bánh, âm nhạc!”

Toàn là người lão luyện trong giới giải trí, bầu không khí lập tức lại sôi động trở lại.

Tô Đường Đường cầm miếng bánh đầu tiên, Lộ Chi Ninh, mỉm cười nói: “Hoan nghênh Lộ minh tinh, ăn bánh đi.”

Lộ Chi Ninh nhận lấy bánh, nhìn chằm chằm gương mặt cô hết lần này đến lần khác, ngạc nhiên nói: “Sao giác chúng ta trông hơi nhau?”

Quay đầu hỏi những người xung quanh, “ người thấy sao?”

Người biết chuyện cười gượng gạo, cười xòa: “Người đẹp trông cũng na ná nhau thôi, na ná thôi, ha ha.”

Người không biết chuyện bàn tán: “ đó, có hơi thật.”

“Thoạt nhìn hơi , nhìn kỹ lại không lắm.”

“Phong cách không nhau, một người như mẫu đơn, rực rỡ không gì sánh được, một người thanh thuần tao nhã khí chất như lan.”

Tô Đường Đường bình tĩnh mỉm cười: “Chúng ta có duyên, khi tôi còn nhỏ, đã có người nói tôi trông minh tinh Lộ Chi Ninh.”

Người nghe ra ý trong lời nói ấy, ánh mắt lóe lên.

Quả thật, Tô Đường Đường rất trẻ, mới hai mươi mốt tuổi, vừa tốt nghiệp học, là vẻ đẹp tự nhiên thuần khiết, không nhiễm bụi trần.

Cô gia cảnh giàu có, từ nhỏ đã được giáo dục bồi dưỡng cao cấp nhất, loại cao nhã quý phái, tự tin điềm nhiên toát ra từ trong xương cốt ấy khiến cô như phát sáng.

Còn Lộ Chi Ninh, thật ra cũng không lớn tuổi, mới hai mươi chín.

nào là thẩm mỹ y khoa, nào là chỉnh dung, lại lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm, sự phức tạp đầy mình đó có diễn thế nào cũng không che giấu được.

, cô ta xuất thân gia đình bình thường, từ nhỏ đã vào trường nghệ thuật lăn lộn trong giới diễn xuất, kiến thức văn hóa không đủ, khó tránh người ta giác bụng rỗng tuếch.

Khí chất thứ này là do từ trong toát ra, sợ nhất là đặt cạnh nhau để so sánh.

Có người đứng ra giảng hòa: “ người ăn buffet đi, rượu vang, rượu trắng uống tùy thích.”

Đám đông tản ra, cầm ly rượu bắt đầu giao tiếp, túm năm tụm ba trò chuyện.

Sở Lâm ôm eo Tô Đường Đường, khẽ nói: “ ăn gì? Uống gì?”

Loại trường hợp này, không ai đến để ăn uống .

Tô Đường Đường không quen biết ai, thấy rất lúng túng, “Chúng ta ra cửa kính sát đất ngồi đi.”

Sở Lâm lấy rượu vang món tráng miệng cô thích, vẫn luôn ở cô, ánh mắt lại dõi theo Lộ Chi Ninh trong đám đông giao tiếp.

Lộ Chi Ninh mỉm cười dịu dàng quyến rũ, như cá gặp nước, trước tiên trò chuyện , người làm truyền thông tự do một lúc, rồi nâng ly vài nhà sản xuất biên kịch.

Sau đó, cô ta bắt chuyện hai vị đạo diễn “ lão” trong giới ảnh.

Cô ta về nước phát triển, những đạo diễn cấp cao như vậy nhất định phải kết giao.

Dưới tác dụng của rượu, nam nam nữ nữ, chạy theo danh lợi, khó tránh khỏi bị ép rượu, bị sàm sỡ, bị thử thách giới hạn.

Sắc mặt Sở Lâm càng lúc càng đen, khí tức càng lúc càng lạnh.

Ban đầu anh còn kiềm chế nói chuyện Tô Đường Đường vài câu, về sau ngay nói cũng không còn tâm trí.

Tô Đường Đường nhìn thấy tay của một đạo diễn đặt lên sau eo Lộ Chi Ninh, một đạo diễn khác lại cô ta một ly r

Chương 5

Sở Lâm không thể ngồi yên thêm , đột ngột đứng dậy tới, giật lấy ly rượu, lạnh mặt nói: “Lời bác sĩ nói cô quên rồi sao, còn uống !”

Giọng anh quá nghiêm khắc, xung quanh lập tức yên lặng, tất người đều nhìn sang.

Lộ Chi Ninh hơi ngà say, cười càng thêm mê người.

“A Lâm, anh vẫn cẩn thận như vậy, yên tâm đi, em biết chừng mực.”

Vị đạo diễn đã say khướt, cười nói: “Sở tổng là tình sâu nghĩa nặng cô đấy, năm đó cô quay cảnh hôn thôi mà anh ta còn gây náo loạn phim trường!”

Có một người anh em uống nhiều cũng cười: “ thế, anh Lâm là loại si tình, một khi yêu là khắc cốt ghi tâm, biển cạn đá mòn!”

Lộ Chi Ninh vội giải thích: “ người đừng nói bậy, dạ dày tôi rất kém, anh ấy sợ tôi lại xuất huyết dạ dày.”

Sở Lâm theo bản năng liếc nhìn Tô Đường Đường một cái, rồi nhìn ánh mắt tò mò xung quanh, kéo tay Lộ Chi Ninh đi ra ngoài, “Ra ngoài nói!”

Trong lòng Tô Đường Đường chua xót phức tạp.

Sở Lâm lớn cô năm tuổi, trước nay luôn chín chắn vững vàng, lạnh lùng cao quý, xảy ra chuyện gì cũng có thể bình thản xử lý. Không ngờ cũng có một ngày thất thố như vậy, còn là ở nơi công cộng!

thấy tất người đều dùng ánh mắt khác lạ lén nhìn mình, toàn thân không thoải mái.

Cô đứng dậy, đi ra ban công.

Gió có lạnh.

Không có đèn.

Ánh đèn trong sảnh hắt ra, mờ mờ ảo ảo.

Cô tìm một chiếc ghế ở góc ngồi xuống, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Sở Lâm Lộ Chi Ninh cãi vã kịch liệt bồn .

Cuối cùng, Sở Lâm tức giận quay người bỏ đi.

Lộ Chi Ninh tay kéo anh.

Anh kích động hất tay, giày cao gót của Lộ Chi Ninh đứng không vững, trẹo chân, ngã vào bồn .

Sở Lâm nghe thấy động tĩnh, vội nhào tới kéo cô ta lên.

Có lẽ bị thương không nhẹ, chân cũng bị trẹo.

Tùy chỉnh
Danh sách chương