Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Những dòng ồn ào chia thành hai phe.
Một bên kiên quyết cho rằng Tống Hàn Dữ là kiểu người trời sinh chỉ mê sự nghiệp, ghét kẻ ngu, thanh tâm quả dục, sinh ra là để ở bên nữ chính.
Một bên lại cho rằng anh tôi sâu đậm.
Suy nghĩ của tôi cũng bị kéo qua kéo lại giữa hai phía.
Hình ảnh Tống Hàn Dữ ngày thường quở trách nhân viên vẫn còn rõ mồn một.
“Mũi tiêm dưỡng thai của cậu tiêm vào não rồi à, loại người này cũng tuyển vào ty?”
Trưởng phòng nhân sự vội vàng xin lỗi.
“Xin lỗi Tống tổng, ngài xem ngài kiểu tính cách , hoạt bát hay chăm chỉ?”
Tống Hàn Dữ cười lạnh.
“Chết.”
Trưởng phòng nhân sự toát mồ hôi lạnh, bước ra ngoài chân còn run lẩy bẩy.
Ghét người ngu là thật.
Nhưng bao năm ở bên , đặc biệt là sau khi tôi trở nên rộng lượng hơn, sự khác thường của Tống Hàn Dữ lại khiến tôi cảm thấy phía còn lại nói cũng có chút có lý.
Vì vậy, tôi quyết định tự mình thử thăm dò.
Khi Tống Hàn Dữ đang chăm chú làm việc, tôi ngồi lên đùi anh, đút cho anh ăn dâu tây.
“Daddy, ngọt không?”
Vành tai Tống Hàn Dữ hơi đỏ lên, liếc nhìn rèm .
“Bên ngoài toàn người.”
“Vậy thôi.”
Tôi chậm rãi xuống khỏi đùi anh, đồng thời quan sát từng phản ứng của anh.
Trong mắt người thoáng qua một tia thất vọng nhẹ.
Quá nhanh.
Tôi không dám chắc.
Vừa hay gần đây có một buổi họp lớp.
Tôi lén đứng ngoài , nhắn tin cho Tống Hàn Dữ.
[Nửa tiếng rồi, vẫn ăn xong à? Có phải anh quên phải làm móng em không, về nhớ mua bánh dâu tây nhỏ cho em nhé.]
Một người bạn bên cạnh liếc thấy.
“Anh Tống, chị Trần vẫn y như nhỉ, vẫn dính người như vậy. Mấy thứ ngốc nghếch kiểu thiếu nữ này, anh là tổng tài khuấy đảo thương trường đó, không hợp khí chất chút .”
Khóe môi Tống Hàn Dữ khẽ cong lên, giọng đầy kiêu hãnh và cưng chiều.
“ bối nhà tôi không rời được tôi, hết cách. Vợ cậu đến giờ còn nhắn tin một cái, chắc không hiểu được đâu. À đúng rồi, quên mất, cậu không có vợ.”
“Còn nữa, ngu chỗ ?”
Người gãi đầu.
“Học tỷ ngày cũng mua sắm, quẹt thẻ, chụp ảnh, cũng đâu cần dùng đầu óc.”
Tống Hàn Dữ lại cực kỳ nghiêm túc.
“Mấy cậu hiểu nông cạn quá.”
“ mẫu làm móng, thiết kế, lần cũng do Trần Chỉ Dao tự tay chọn, đây là năng lực thẩm mỹ đáng khen. Ý tưởng của cô ấy còn được nhiều thợ làm móng cao cấp nhận.”
“Khả năng chia sẻ là sự lãng mạn cao cấp nhất. Cô ấy giỏi phát hiện những điều thú vị và đẹp đẽ trong cuộc sống, tràn đầy nhiệt huyết. Mấy cậu thử tưởng tượng xem…”
Nói đến đây, Tống Hàn Dữ dừng lại.
Bạn bè của anh nhìn .
“Anh Tống, nói tiếp , tưởng tượng cái gì?”
Tống Hàn Dữ nói.
“Thôi bỏ , tôi không để mấy cậu tưởng tượng cô ấy.”
Mấy người đồng loạt bĩu môi.
“Anh Tống, anh cũng than tụi tôi là không có không gian riêng, ngày cũng dính lấy chị Trần, làm việc cũng không tập trung được.”
Nghe đến đây, tim tôi chùng xuống.
Nhưng nhanh, câu lại chuyển hướng.
“Giờ tôi hiểu rồi, anh căn bản là bị chị Trần quản, bị chị ấy dính lấy. Ngoài miệng thì than thở, thực ra là đang khoe tụi tôi đúng không?”
Tống Hàn Dữ đứng dậy.
“Muộn rồi, tôi mua bánh nhỏ cho bối đây. Tiền tôi đã trả rồi, cậu cứ ăn tiếp.”
“Cha nuôi hào phóng.”
Thấy người sắp mở , tôi vội vàng trốn sang phòng bên cạnh.
Trong phòng riêng, mấy người bạn còn lại vẫn tiếp tục trêu chọc.
“Không phải mọi người không biết đâu nhỉ, anh Tống từ nhỏ đã kín đáo. Lần đầu gặp chị Trần bị chị ấy sờ mặt còn giả vờ không , thực ra tối về còn không nỡ rửa mặt.”
Một người khác tiếp lời.
“Còn nữa, thật ra thằng này sớm đã hôn chị Trần rồi, chỉ là không nói. Cho đến sinh nhật 16 tuổi, chị Trần không nhịn được hôn cậu ta mặt mọi người. Người làm doanh đúng là tâm cơ dày đặc như tổ ong.”
10
:
[ mấy người thừa nhận nam chính nữ phụ thì như giết người vậy, giờ thì ngượng .]
[Nhưng nữ chính Miên Miên của tôi thì sao, cô ấy ưu tú như vậy, năng lực làm việc mạnh mẽ, vì nam chính lập bao lao.]
[Nên cô ấy mới được thăng chức tăng đó thôi. nói thật, tôi không tưởng tượng nổi cô ấy và nam chính thì làm gì, hai người nằm trên giường bàn báo cáo ty à?]
Tôi về nhà Tống Hàn Dữ một bước.
Bánh dâu tây còn ăn xong thì có người bấm chuông .
Tống Hàn Dữ mở .
đứng ở như một tấm biển người.
“Xin lỗi, có một số giấy tờ cần cô Trần ký.”
Tôi ló đầu ra sau lưng Tống Hàn Dữ, làm nũng.
“Em đang ăn , anh giúp em xem được không?”
Tống Hàn Dữ đầy nghi ngờ nhận lấy tập tài liệu.
“Em không phải nói ty chỉ tin một mình sao?”
Tôi chột dạ chớp mắt, vòng tay ôm cổ anh.
“ đó em bị người xấu dẫn dắt thôi. Anh em như vậy, em đương nhiên tin anh rồi.”
thức thời đứng dậy.
“Cô Trần, tối tôi sẽ đến lấy lại.”
:
[Người xấu nữ phụ nói, chẳng lẽ là ta?]
[Cũng không trách được, ta đâu có góc nhìn toàn cảnh. trách thì trách nam chính quá biết giả vờ, lừa cả ta.]
[Tống Hàn Dữ à, vợ thật sự mặc kệ anh rồi thì anh lại không chịu, số anh sinh ra là để làm chó rồi.]
[Nam chính đã thật lòng nữ phụ rồi, tự nhiên tôi lại ship Tô Miên , một người thông minh linh hoạt, một người AI trung thành.]
[Đừng có ghép đôi cho đủ người! nói thật, nam chính nữ phụ ở bên thật sự không trái thiên đạo sao, có khi sẽ bị cốt truyện giết chết mất.]
Ở bên lâu như vậy.
Tống Hàn Dữ nhanh chóng nhận ra sự thay đổi của tôi, tìm đúng cẩn thận hỏi.
“ bối, em đổi ý rồi sao?”
“Không.”
Tôi trả lời dứt khoát.
Ánh mắt người lập tức tối xuống, đáng thương đến mức khiến người ta đau lòng.
“Tống Hàn Dữ, ý em là, em từ đến giờ chỉ anh, từng thay đổi, nên cũng không có đổi ý.”
“Thật sao?”
Người hít sâu một hơi.
“Trần Chỉ Dao, ta kết hôn .”
Tôi lẩm bẩm.
“ ta thật sự có thể kết hôn sao?”
Giống như những dòng nói.
Nữ phụ và nam chính.
Thiên đạo sẽ không cho phép đâu.
Tống Hàn Dữ như liều hết tất cả, khẽ cầu xin.
“Mỗi lần nhìn thấy , anh lại nghĩ đến ngày đó em suýt nữa gả cho anh ta, anh chết luôn.”
“ bối, xin em, cho anh một danh phận.”
:
[Tình khiến người kiêu ngạo cúi đầu.]
[Thật ra từ sớm đã nên nhìn ra rồi, tính cách như nam chính sao có thể chỉ vì bị bám riết , anh ấy chết mất.]
[ chẳng lẽ chỉ có tôi – một con trâu bò làm – chú ý tới sao? Tại sao nhân viên dám dùng mấy từ như “sợ vợ” để trêu tổng tài nhiều lần như vậy. Chỉ có một khả năng, đó là do họ phát hiện ra thật ra sếp của mình nghe vậy.]