Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

“101 đứa trẻ, 4,27 . Trung bình mỗi người 42.000.”

Đến đây, dư hoàn toàn đảo chiều:

“4,27 ??? Cô Tùng không phải nói 2 sao???”

“Tiểu Ngọc chẳng nói mỗi chỉ có 500 à? 237.000 này tính kiểu gì?”

“Một năm 12 , mười năm 120 . 237.000 chia 120, trung bình mỗi 1.975. Đây gọi là 500 à?”

Tiểu Ngọc nói dối?”

“Không chỉ Tiểu Ngọc, mấy đứa lên hôm đó nói dối! liệu chúng nói hoàn toàn không khớp!”

lúc Tùng Ngọc nói 2 chắc chỉ nói khái một con thôi? Bản thân cô cũng không tính kỹ?”

“4,27 mà cô chỉ nhớ khái là 2 ? Tim cũng lớn quá đi!”

“Không phải tim lớn, là vì cô căn bản không tâm tiền đó! Chỉ nhớ mình từng quyên góp, còn nhiêu thì không quan trọng!”

Điện thoại của tôi lại nổ tung, nhưng lần này toàn là lời mời phỏng vấn.

“Cô Tùng, tôi là phóng viên của ‘Đường dây nóng Đô Thị’, cô có sẵn sàng nhận một cuộc phỏng vấn độc quyền không?”

Tôi ý.

Ngày phỏng vấn, trong thu chật kín người.

Câu tiên người dẫn nói là:

“Cô Tùng, cảm ơn cô đã sẵn lòng đến đây. Tôi biết thời gian này cô đã chịu rất nhiều áp lực.”

Tôi chỉ cười, không nói gì.

Sau khi hỏi vài câu cơ bản, người dẫn cuối cùng cũng hỏi câu mà tất cả mọi người muốn biết:

“Cô Tùng, tôi muốn hỏi thay khán giả— cô cần tiền chữa bệnh, tại sao còn mua mười căn nhà? Điều này chẳng phải càng khiến người ta hiểu lầm sao?”

Tôi im lặng vài giây, rồi nói:

“Bởi vì tôi và chồng tôi… đã không còn nổi .”

Người dẫn sững người.

“Trong mười năm qua, tiền chúng tôi tài trợ là tiền vật liệu xây dựng mà kiếm được. Dậy sớm ngủ muộn, gió mưa gì cũng đi, một tiền bẻ đôi mà tiêu.”

“Bây giờ tôi mắc ung thư, sức khỏe anh cũng không tốt. Chúng tôi còn được mấy năm ? không nổi thì sao? Chữa bệnh cần tiền, sau này dưỡng già cũng cần tiền, chúng tôi không ngồi không mà ăn hết tiền được.”

“Vì tôi mua mười căn nhà.”

“Trong đó có hai căn lớn nhất, tôi định sửa lại thành học nhỏ và thư viện, ngay dưới khu chung cư của chúng tôi, trẻ em quanh đây có tới dùng miễn phí. Sách tôi cũng mua xong rồi, hơn hai nghìn cuốn.”

“Tám căn còn lại, toàn bộ đem cho thuê. Tiền thuê nhà sẽ tiếp tục dùng tài trợ cho trẻ em.”

Cả thu im lặng.

“Nhưng không phải những đứa khóc lóc ép tôi tài trợ.” Tôi nói. “Mà là những đứa thật sự cần giúp đỡ, thật sự biết ơn.”

“Lùi một vạn bước mà nói, sau này bệnh tôi nặng hơn, cần tiền, tôi có bán nhà bất cứ lúc nào. Nhà là tài sản, không phải tiền chết. Mọi người chắc có hiểu cho tôi.”

Tôi nói xong.

thu im lặng rất lâu.

Vành mắt người dẫn đỏ lên. Máy quay quét qua khán đài, có người đang lau nước mắt.

Tối hôm đó, trong mười từ khóa nóng nhất, có bảy cái là tôi.

#SựThậtMườiCănNhàCủaTùngNgọc#

#ChiTiết427VạnTiềnTàiTrợCủaTùngNgọc#

#TiểuNgọcNóiDối#

#CậuCủaTiểuNgọcBịBắt#

#NhữngNămThángChúngTaMắngNhầmNgườiTốt#

#TùngNgọcNóiSẽTiếpTụcTàiTrợTrẻEm#

#DanhSách101KẻVongƠn#

Bầu không khí trong phần bình vô cùng sục sôi:

“Tôi khóc mất rồi, cô mua mười căn nhà, hai căn là làm thư viện cho bọn trẻ!”

“Khi cô nói ‘ không nổi ’, tim tôi như vỡ ra.”

“Mười năm 4,27 , bản thân bị bệnh còn bị bạo lực mạng, là tôi chắc đã sụp đổ rồi.”

“Những đứa trẻ kia đâu? Tiểu Ngọc đâu? Ra xin lỗi đi!”

“Yêu cầu công bố danh sách 101 đứa trẻ! Cho mọi người xem đó là !”

“Công bố! Phải công bố!”

“Cho chúng cũng nếm thử cảm giác bị bạo lực mạng!”

Ngày công bố điểm học, tôi đang nằm trong bệnh viện làm đợt hóa trị thứ ba.

Điện thoại rung lên, là một bản tin.

“Nhân vật liên quan trong ‘vụ án Tùng Ngọc’ năm xưa, Tiểu Ngọc trượt kỳ học, tổng điểm chưa tới 300.”

Tôi bấm vào xem một chút rồi thoát ra.

Thì ra vì chuyện bị bạo lực mạng, trước kỳ một Tiểu Ngọc đã hoàn toàn sụp đổ.

Mẹ cô ta chặn trước cổng trường mắng giáo viên chủ nhiệm, nói nhà trường không dạy dỗ tốt con gái bà.

Cha cô ta ở nhà đập phá đồ đạc, nói học hành năm cũng vô ích, chi bằng ra ngoài đi làm sớm.

Sau khi điểm công bố, cô ta muốn học lại.

Cha cô ta tát thẳng một cái:

“Học lại không cần tiền à? Tùng Ngọc không cho thì cho mày? Điểm mày được có tí đó còn dám đòi học lại? Mau làm việc, em trai mày còn phải đi học!”

Mẹ cô ta cũng phụ họa: “Con gái học nhiều làm gì, sớm muộn cũng phải lấy chồng.”

Những đứa trẻ khác cũng chẳng khá hơn.

Sau khi gia đình Tiểu Phương bị cư dân mạng đào ra, trước cửa nhà họ bị người ta hắt cả thùng phân.

Cha cô ta làm ở công trường, nghiệp biết chuyện, ngày nào cũng nói móc nói mỉa, ông không chịu nổi nên phải quê.

Tiểu Phương còn thảm hơn, đi tới đâu cũng bị người ta chỉ trỏ, nói cô ta vong ơn bội nghĩa, là kẻ nuôi không lớn.

Mẹ cô ta không chịu nổi áp lực, nhốt cô ta trong nhà không cho ra ngoài.

Còn mấy đứa hôm đó trong thu gật phụ họa, tất cả bị đào ra.

Chúng nhận nhiêu tiền tài trợ, gia đình ra sao, cha mẹ làm nghề gì… tất cả bị treo rõ ràng trên mạng.

Có người đến trước cửa nhà họ livestream, có người ném rau thối vào sân, có người nửa đêm gọi điện chửi bới.

Điện thoại nhà họ bị gọi đến nổ máy, buộc phải đổi .

Cha mẹ họ ra ngoài bị người ta chỉ trỏ sau lưng, người đi làm thì bị sa thải, người buôn bán thì chẳng đến mua.

Có một người cha của một đứa trẻ đã đăng bài trên diễn đàn địa phương cầu xin:

“Xin mọi người đừng mắng , đứa trẻ còn nhỏ, không hiểu chuyện. Chúng tôi biết sai rồi, chúng tôi xin lỗi Tùng Ngọc có được không?”

Bên dưới có hơn ba nghìn bình .

Bình được thích nhiều nhất là:

“Xin lỗi có ích không? Khi Tùng Ngọc bị mắng, con anh có nói giúp một câu nào không?”

Bình thứ hai:

“Không hiểu chuyện? Mười bảy mười tám tuổi còn không hiểu chuyện? làm cha mẹ các người cũng không hiểu chuyện à?”

Bình thứ ba:

“Đừng tẩy trắng . Con trai anh mỗi nhận 1500, lên nói 600. Đó không phải không hiểu chuyện, đó là xấu xa!”

Bài đăng đó sau này đã bị xóa.

Sau đó , tôi xuất viện, ở nhà dưỡng bệnh. Bác sĩ nói phát hiện sớm, ca phẫu thuật rất thành công, hóa trị sau đó cũng có hiệu quả tốt.

Sau khi nhà, tôi gặp Tiểu Quân.

Cậu đến nói lời tạm biệt.

“mẹ Tùng…”

Cậu vừa mở miệng, giọng đã nghèn nghẹn, mắt đỏ hoe.

Tôi rót cho cậu một cốc nước, trong lòng đã hiểu. Kiếp trước cũng gần vào thời điểm này, cậu bỏ học vì cha mẹ bệnh.

“Bố mẹ cháu bị bệnh gì?”

“Bố cháu bị bụi phổi, mẹ cháu… mẹ cháu bị suy thận.” Giọng cậu càng lúc càng nhỏ.

“Cả hai phải tốn tiền, cũng cần người chăm sóc. Em trai cháu còn nhỏ, nên chỉ có cháu phải .”

“Cháu học thế nào?”

Cậu khựng lại, ngẩng .

“Cũng… cũng được.”

“Cũng được là thế nào?”

Cậu im lặng vài giây: “Thầy giáo nói… phát huy bình thường thì có hy vọng đỗ Bắc .”

Tim tôi khẽ rung.

Kiếp trước tôi chỉ biết cậu bỏ học, mà không biết cậu vốn dĩ có đỗ Bắc .

“Cháu còn muốn đi học không?”

Cậu không lời.

Tôi đứng dậy, đi tới bàn học, lấy một tờ giấy và một cây bút đặt trước mặt cậu.

.”

Cậu sững người.

một tờ giấy nợ. cháu muốn nhiêu tiền, sau này đi làm mỗi nhiêu, cháu thất hứa thì chấp nhận chịu hậu quả gì.”

Mắt cậu mở to.

“mẹ Tùng…”

“Tôi cho cháu tiền, chữa bệnh cho bố mẹ cháu, cho cháu đi học. Nhưng tiền này là cháu , không phải tôi cho không. Sau này cháu phải , còn phải cả lãi.”

“Cháu có ý không?”

Trong mắt cậu trào lên nước mắt:

“Con ý, đương nhiên con ý, mẹ Tùng. Con cứ tưởng… con cứ tưởng…”

Chàng thiếu niên lau khô nước mắt, nhanh chóng xong tờ giấy nợ, rồi đứng dậy cúi sâu trước tôi.

“mẹ Tùng, con nhất định sẽ .”

Tôi cất tờ giấy nợ đi, gật .

“Hãy nhớ lời cháu nói hôm nay.”

Sau khi cậu rời đi, lão Trương từ trong bước ra. Ông không nói gì, chỉ mỉm cười nắm lấy tay tôi.

Tối hôm đó, tôi lại nhận được tin nhắn của Tiểu Quân:

“mẹ Tùng, con đến nhà rồi. Con đã nói với bố mẹ, họ bảo con phải dập cảm ơn mẹ.

Con nói không cần dập , con đã giấy nợ rồi, sau này con kiếm tiền sẽ .

Bố con nói: đúng , con người sống một đời, không nợ người ta mãi được.”

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó, khẽ mỉm cười.

Ngoài cửa sổ, màn đêm sâu thẳm.

Tôi chợt nhớ đến câu nói trước khi chết ở kiếp trước:

“Ông trời ơi, làm lại một lần, tôi nhất định sẽ yêu bản thân mình trước.”

Bây giờ tôi đã hiểu.

Yêu bản thân không có nghĩa là không yêu người khác.

Mà là trước hết phải học cách phân biệt — đáng bạn yêu, không.

Lòng tốt thì vẫn phải có.

Nhưng lòng tốt… cũng cần có chút sắc bén.

HẾT

Tùy chỉnh
Danh sách chương