Năm ta vừa tròn năm tuổi, ở ven suối dưới chân Thanh Khâu Sơn, ta nhặt được một con Thao Thiết nhỏ mình đầy thương tích.
Nó dữ tợn vô cùng, ai bén mảng lại gần đều bị nó nhe nanh cắn xé, vậy mà trước mặt ta lại ngoan ngoãn đến lạ.
Trưởng lão trong tộc nói rằng, nếu nuôi nó lớn lên rồi thuần phục được, sau này nó có thể trấn giữ núi rừng, bảo vệ Thanh Khâu. Vì thế ta quyết định giữ nó lại bên mình.
Để nó chịu nghe lời, mỗi ngày ta đều chải lông cho nó, đút linh quả, trước khi ngủ còn kể chuyện cho nó nghe.
Mười năm trôi qua, con Thao Thiết nhỏ năm nào đã trưởng thành thành hung thú có thể nuốt trời nuốt đất.
Còn ta, lại chuẩn bị thực hiện hôn ước của tộc, gả cho vị Ứng Long đã tu luyện nghìn năm ở ngọn núi bên cạnh.
Sau khi nghe chuyện ấy, Thao Thiết im lặng rất lâu, rồi quay lưng bỏ đi.
Ta thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ cuối cùng nó cũng đã học được cách sống tự lập.
Cho đến ngày thành hôn, vị Ứng Long kia vẫn chậm chạp chưa tới.
Một người vội vàng mang tin đến:
“Con Thao Thiết nhà ngươi đang chặn ngay trước sơn môn… còn trói luôn Ứng Long lại rồi.”