Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4 - Ống Tiểu và Trái Tim

14

Nhìn tin nhắn, tôi thực sự có chút hoảng.

nhỉ…

Có cảm giác gian lận bị giám thị bắt quả tang.

Nhưng tôi nhanh chóng tự an ủi.

Biết đâu không phải cùng một Club ?

Cả phòng vì bị áp lực tốt nghiệp dồn nén đã phát điên, từng đứa thi nhau bày trò chơi Truth or Dare.

Tôi nghĩ đến ca trực ngày mai,

Và 13 tháng thực tập còn .

Hai tối sầm.

Hôm nay có hôm nay say!

Vui ngày nào hay ngày !

Cái gì , Club, ai ai nữa – tất cả đều phải đứng sang một bên!

Chúng tôi nhanh chóng chơi hết mình.

Khi đến lượt, đứa thua bị ép phải tỏ tình với chàng đẹp trai bên.

Lần này, chai chỉ thẳng tôi.

Những đứa từng bị tôi “đè cưỡi cổ” lập tức phấn khích.

“Nhìn số 18 chưa? Có một chàng trông Trương Lăng Hách ấy!”

“Tân Thiên, cậu WeChat của ấy .”

Tôi nhìn theo hướng chỉ.

Quả nhiên có vài người trông cũng khá .

Dáng vẻ rất “bảnh bao”.

Còn chưa kịp phản ứng.

Tôi đã bị đẩy tới trước.

đèn nhấp nháy liên tục.

Men bắt ngấm, cơ thể tôi chao , mất kiểm soát.

số 18 có vài người đàn ông vẻ ngoài tuấn tú, thảo luận chuyện gì .

Họ trông tôi tới, rõ ràng sửng sốt.

Người ngồi lười biếng tựa sofa, xoay xoay ly trong tay.

Tôi liếc qua, rõ ràng người tôi chính là chàng này.

Dựa hơi , tôi ghé sát, tai ta:

đẹp trai, cho em WeChat không?”

Chưa kịp dứt lời, tay tôi đột nhiên bị ai giữ chặt.

Tôi giật mình, tỉnh đến bảy tám phần.

Ngẩng lên, trước tôi là .

Cậu ta kéo tôi khỏi số 18, sâu thẳm, khuôn lộ rõ sự khó chịu.

Trên người cậu ta vẫn còn nồng đậm mùi .

“Đây chính là cái cô gọi là viết luận văn ?”

15

Tiếng nhạc dồn dập, mạnh mẽ khiến tim tôi muốn nổ tung.

Tôi gượng gạo vẫy tay:

“Không phải, không phải đâu, tôi… viết một nửa bị gọi thôi.”

xong, tôi mới nhận mình bối rối làm gì.

ngoài uống chứ!

Chúng tôi có quan hệ gì cậu ta phải chất vấn tôi?

Ý nghĩ khiến tôi lấy dũng khí.

Tôi nhìn cậu ta: “? Tôi cần phải báo cáo với cậu à?”

xong, tôi giằng tay rồi quay người bước .

vài bước, ngoảnh , vẫn đứng tại chỗ.

Xuyên qua đám đông, cậu ta dõi theo tôi, không chớp.

Tôi bắt chột dạ.

tôi cũng nhìn về phía tôi, chắc hẳn đợi xem tôi có WeChat không.

Không về thể nào cũng bị chúng nó trêu.

Cắn răng một cái, tôi rẽ hướng về phía nhà vệ sinh.

Trong lòng hơi rối bời.

Nhưng trong không hiểu hiện lên khuôn của .

Phải công nhận, hôm nay cậu ta trông đẹp trai thật…

Vừa rồi hình tôi không nhìn nhầm, có cả cơ bụng phải?

Tôi bắt chìm trong suy nghĩ ngắm nghía nhan sắc của cậu ta.

Đến mức vô thức bật cười.

Vì thế tôi không để ý một người đứng chắn trước .

Suýt nữa tôi đâm sầm người .

“Cậu…”

Trước là một dáng người cao lớn, đứng chặn đường tôi.

Lông mày người nhíu chặt, lạnh lùng nhìn tôi.

Biểu cảm ấy… có chút ấm ức?

cúi người xuống, chăm chú nhìn thẳng tôi, giọng khàn khàn.

“Tân Thiên, cậu là đồ lừa .”

Tôi bối rối: “ , tôi…”

“Hồi nhỏ cậu đã là đồ lừa rồi. xem phim chỉ coi tôi giẻ lau, dùng xong vứt.”

“Bây giờ vẫn là đồ lừa . viết luận văn, thực WeChat của đàn ông khác.”

cậu ta dường đỏ lên.

“Cậu đúng là một kẻ lừa vô tâm.”

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương