Phế Hậu Không Tên

Phế Hậu Không Tên

Hoàn thành
5 Chương
14

Ngày ấy, thái y chẩn rằng thể chất ta khó có thể thụ thai. Phu quân Nguyên Tùy Phong liền đưa tới trước mặt ta một tờ hưu thư.

“Vĩnh Phương, năm đó phụ thân nàng trợ ta vào kinh ứng thí, ta đã dùng ngôi vị chính thê để báo đáp.”

“Nhưng ba năm qua nàng vẫn không sinh được gì.”

“Nay ta đã vào Hàn Lâm viện, tiền đồ rộng mở, không thể vì nàng mà thành trò cười cho cả triều văn võ.”

Mẫu thân hắn đứng bên cạnh, khăn tay che môi, khóe môi gần như không nén nổi ý cười.

“Tùy Phong ba năm nay giữ mình trong sạch, đối với con đã là nhân nghĩa tận cùng.”

“Nếu con thật lòng vì nó, thì đừng tiếp tục cản trở tiền đồ của nó.”

Ta nhìn vị trạng nguyên lang mà mình từng dốc hết của hồi môn để nuôi dưỡng, cổ họng nghẹn cứng.

Cuối cùng, ta không khóc không náo, lặng lẽ nhận lấy hưu thư.

Một năm sau, chúng ta gặp lại trong yến tiệc trong cung.

Khi ấy, ta đang mang thai sáu tháng, ung dung ngồi trên phượng vị.

Hắn ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt lập tức dính chặt vào bụng ta đã nhô cao, sắc mặt tái mét.