Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14.
y đang ngủ say trong ổ chăn, bị ám vệ của Vệ Trạm lôi thẳng ra ngoài, khiêng một mạch đến Càn Thanh Cung.
Sau khi bắt mạch cho ta xong, hắn cân nhắc hồi lâu, rồi dè dặt mở miệng:
“Nương nương vừa chịu kinh sợ, nhi trong bụng có dấu hiệu bất ổn, cần phải dưỡng cẩn thận, có thể bảo toàn hoàng tự.”
Ta và Vệ Trạm đồng thời nhìn nhau.
Trong mắt cả hai đều tràn đầy kinh ngạc tột độ.
Vệ Trạm: “Huệ Huệ… nàng có rồi?”
Ta: “Đã được mấy tháng?”
y: “Nương nương đã mang … hai tháng.”
Hai tháng?
Ta cẩn thận hồi tưởng lại, hình như là có một lần…
Sau khi xong chuyện, ta phát hiện bao ruột dê bị rách.
Vì cái người nào đó mà loại chuyện này thường xuyên xảy ra.
lần phát hiện tai nạn, ta đều phập phồng lo lắng suốt nửa tháng, mãi đến khi kỳ nguyệt sự đến hạn có thể an tâm.
Lần này cũng vậy.
Ta lo ngay ngáy suốt một tháng không thấy tin tức, nhưng ngay ngày thứ hai sau khi Vệ Trạm xuất cung tế trời, nguyệt sự xuất hiện.
Dù lượng máu rất ít, nhưng rõ ràng là có.
Ta đem chuyện này kể lại cho y, hắn lập tức lén liếc nhìn Vệ Trạm, gương mặt thoáng hiện vẻ lúng túng khó nói.
Cuối cùng, môi hắn khẽ run, giọng điệu như sắp khóc:
“Ba tháng đầu mang … nữ tử không được động phòng…”
“…”
Ta hiểu rồi.
Ta câm nín.
Sau đó, không nói không , đá một cước vào Vệ Trạm, tức mắng:
“Tất cả đều ngươi! Chuyện này mất mặt đến mức ta muốn độn thổ luôn rồi!”
Lúc trước là bị bắt gian ngay trận, khiến cả hậu cung đều biết.
Bây giờ vạch trần trước mặt cả y viện.
Mất mặt đến mức này, có lẽ sau này ta không còn mặt mũi nào nhìn người nữa rồi!
Vệ Trạm vội vàng nhận sai, giọng điệu đầy áy náy:
“Là lỗi của ta, tất cả đều ta… Huệ Huệ, nàng đừng tức , tức sẽ hại đến thể.”
Hắn đưa tay đỡ ta, nhưng khi nhìn xuống bụng ta, lại giống như nhìn thấy một món đồ sứ dễ vỡ, không dám chạm vào.
y đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng ta đá thẳng vào bạo , hai mắt lập tức trợn trừng kinh hãi.
Nhưng sau khi phát hiện bạo hoàn toàn không tức , hắn lập tức hiểu ra một đạo lý sâu sắc—
Bệ hạ sủng ái Huệ Tần đến tận trời!
Vậy nên, hắn lặng lẽ lui xuống, đi bốc thuốc an cho ta.
Vệ Trạm cúi đầu, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên bụng ta.
Hắn dự giơ tay , cẩn thận chạm vào, đầu ngón tay khẽ vuốt ve lớp vải, giọng nói có phần run rẩy:
“ đây… đã có hài tử ?”
Một khắc sau, hắn như chợt tỉnh ngộ, đôi mắt sáng :
“Ta… ta sắp làm cha rồi?!”
Nhìn bộ dáng vừa ngốc nghếch vừa vui mừng của hắn, ta không khỏi buồn cười.
Đây mà là bạo ?
Đây rõ ràng là một kẻ si tình lần đầu được làm phụ , ngốc đến đáng yêu mà!
Ta đặt tay mu bàn tay hắn, nhẹ giọng nói:
“Ừm… A Trạm, chúng ta sắp làm cha mẹ rồi.”
Hài tử này, hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của ta.
Mà phụ của hài tử này—cũng là người mà ta chưa từng dự tính đến.
Lúc đầu, ta chỉ muốn tìm một vệ đáng tin cậy, để đến khi cung biến xảy ra, hắn có thể dẫn ta rời khỏi hoàng cung.
Người đó có thể là một vệ tuần tra, có thể là một giám có sức mạnh, nhưng tuyệt đối không phải là cửu ngũ chí tôn Vệ Trạm!
Nhưng người mà ta chọn trúng, lại chính là người mà ban đầu ta cố tình tránh xa nhất.
Trước kia, ta thật lòng muốn rời xa Vệ Trạm.
Nhưng đến bây giờ, ta cũng thật lòng yêu hắn.
Lúc này đây, ta chợt nhận ra—
Ta rất muốn thay đổi vận mệnh của hắn.
Không muốn để hắn đi vào kết cục bị Kỳ Vương lật đổ và giết chết.
Ta nhẹ nhàng dựa vào vai hắn, hơi siết chặt lấy vạt áo trước ngực hắn, khẽ nói:
“A Trạm… ngươi có biết về thế của ta không?”
“Thẩm Như Huệ chính đã sớm chết từ thuở nhỏ.
Mà linh hồn của ta… đến từ một thế giới .”
Hắn trầm mặc giây lát, sau đó cười khẽ, ánh mắt như gợn nước trong vắt:
“Ta đã sớm biết… Huệ Huệ không phải người của thế giới này.”
15.
Vệ Trạm kể , khi còn là hoàng tử, lúc đi chu du bên ngoài, hắn từng đặt đến một ngôi chùa hương khói hưng thịnh.
đó, hắn gặp một cao tăng, hướng người đó thỉnh giáo về căn bệnh không thể chạm vào nữ nhân của , hy vọng có thể tìm ra cách giải quyết.
Cao tăng chỉ đáp lại hắn một câu:
“Đây là số mệnh của ngươi.”
“Ngươi sinh ra vốn đã trước không thể chạm vào nữ nhân thuộc thế giới này.”
Cho đến ngày hắn bị thích khách tập kích lãnh cung, bị thương nặng, ta mượn cớ băng bó mà ngang nhiên sờ soạng hắn…
Nhưng hắn lại không hề phát bệnh.
Ngay lúc đó, hắn hiểu ra một điều—
Ta không phải người thuộc thế giới này.
Vậy nên sau này, lần ta cảnh báo về thích khách, nhắc nhở hắn—một “ vệ” phải cẩn thận…
Hắn chưa từng nghi ngờ, chỉ đơn giản là chọn tin tưởng, mà không hề truy hỏi ta lấy tin tức từ đâu.
Ta siết chặt lấy tay hắn, ngón tay đùa nghịch với đốt ngón tay thon dài mà mạnh mẽ của hắn.
Sau đó, ta nói ra toàn bộ tướng— thế giới này chất là một cuốn tiểu thuyết.
Ta kể cho hắn nghe về nữ chính—Yến Xuân Ni, vốn là nữ nhi của một gia tộc bị tru diệt dưới lưỡi kiếm của Vệ Trạm.
Nàng ta cải danh đổi họ, lẻn vào cung tham gia tuyển tú, lại hậu cung chỉ vì một mục đích duy nhất—báo thù.
Còn nam chính—Kỳ Vương Vệ Lăng, chính là người đệ đệ duy nhất của Vệ Trạm.
Từ nhỏ hắn đã thầm yêu Yến Xuân Ni, vì nàng mà bất chấp tất cả, cuối cùng đi đến quyết phản bội hoàng quyền, tạo phản vì nàng.
Ta đưa tay khẽ vuốt ve gương mặt vẫn luôn lãnh khốc của hắn, nhẹ giọng hỏi:
“A Trạm, ngươi có biết… khi chạm vào nữ nhân, ngươi lại đau đớn đến mức chết đi sống lại không?”
“Là vì tác giả muốn đảm bảo nữ chính vẫn luôn thuần khiết, vậy nên đã xây dựng cho ngươi một thiết lập—”
“Một kẻ mắc chứng dị ứng nữ nhân.”
Lúc này, ta nói đến chén rượu trong cung yến đêm đó, trong lòng không khỏi lạnh lẽo.
“Xuân dược trong rượu…”
“Là Kỳ Vương Vệ Lăng hạ.”
Hắn biết huynh trưởng của không thể chạm vào nữ nhân, dù có đau đớn cũng sẽ không chết.
Nhưng hắn sợ một ngày nào đó, Vệ Trạm sẽ nhịn đau, cố gắng chạm vào Yến Xuân Ni.
Vậy nên, khi Vệ Trạm còn chưa có ý truyền thừa hoàng tự, khi hắn còn chưa cần phải miễn cưỡng chính tiếp cận nữ nhân…
Hắn hạ Liệt Xuân Tình vào rượu của bạo .
Vệ Trạm không hề hay biết.
Hắn chỉ nghĩ đó là một loại hòa hoan tán thông thường, chỉ cần nhẫn nhịn cơn kích thích, đợi ham muốn dần dần tiêu tán, có thể vượt .
Nhưng kết quả của sự nhẫn nhịn ấy—
Là mệnh căn bị phế!
Từ đó, hắn triệt để thay đổi, tính tình ngày càng tàn bạo, giết chóc ngày càng nhiều, cuối cùng trở thành một hoàng đế bạo khát máu.
Vệ Lăng lo lắng sau khi mất đi nam căn, Vệ Trạm sẽ dữ mà giết chết Yến Xuân Ni.
Vì vậy, hắn bắt đầu bày mưu tính kế, quyết loại bỏ vị huynh trưởng ngày càng điên cuồng của .
Thích khách Sơn tế thiên—
Là Vệ Lăng sắp đặt.
Sau này, hắn còn nhiều lần ám sát Vệ Trạm.
Nhưng khi số lần ám sát ngày càng tăng , Vệ Trạm dần đoán được tướng.
Hắn thịnh nộ, hạ lệnh giết chết Vệ Lăng.
Vệ Lăng bị dồn vào đường cùng, không còn lựa chọn nào , cuối cùng dứt khoát tạo phản.
Cái kết của câu chuyện—
Vệ Trạm thất bại.
Hắn bị Vệ Lăng đoạt quyền, sau đó bị giết chết tàn khốc.
Mà toàn bộ hậu cung của hắn, ba ngàn giai lệ, cũng bị tân hoàng ép uống rượu độc, chết không kịp trối.
Ta nói hết tất cả gì ta còn nhớ về nội dung của quyển sách, để hắn có thể cẩn thận đề phòng Vệ Lăng.
Nhưng làm xong, lòng ta lại dấy một nỗi bất an khó tả.
Liệu ta có đang làm hay không?
Bởi vì…
kẻ tiết lộ thiên cơ, từ trước đến nay chưa từng có kết cục tốt đẹp.
Liệu ta có thể trở thành ngoại lệ, thoát khỏi mệnh đã được an bài, có được một cái kết hạnh phúc?
16.
Sau khi ngủ lại Càn Thanh Cung một đêm, sáng hôm sau, ta chuẩn bị quay về Cảnh Ninh Cung.
Nhưng vừa lúc Vệ Trạm hạ triều trở về, hắn nhàn nhạt nói:
“Ta đã bảo Đặng ma ma chuyển hết đồ của nàng đến đây rồi. Từ nay về sau, nàng cứ lại Càn Thanh Cung an tâm dưỡng đi.”
Ta: “…”
Càn Thanh Cung xưa nay là tẩm cung của hoàng đế, ta mà dọn vào , tiền triều chắc chắn sẽ mắng ta là yêu phi.
Vậy nên ta kiên quyết từ chối:
“Không được, như vậy không hợp lễ nghi.”
Vệ Trạm nhướng mày, thong thả đáp:
“Lúc trước nàng coi ta là vệ lãnh cung để tư thông, ta không thấy nàng nhắc đến chuyện lễ nghi?”
Ta: “…”
Thôi được rồi.
Cứ thế, ta bị ép phải lưu lại Càn Thanh Cung.
So với Cảnh Ninh Cung, cuộc sống đây tốt hơn gấp mười lần.
Mọi người đều biết, phi tần tranh sủng, chưa chắc là vì hoàng đế, mà còn vì trang sức tinh xảo và đồ ăn ngon.
Lúc ta còn là Quý Nhân, bữa ăn chỉ có cơm trắng, hai món rau xào, thỉnh thoảng may mắn có thêm một đĩa thịt xào, sáu ngày được ăn một con gà hoặc vịt.
Sau khi được thăng Tần vị, khẩu phần ăn có cải thiện một chút.
bữa được thêm một món nhỏ, ba ngày có thể ăn gà một lần, thi thoảng còn được ăn một đĩa thịt cừu.
Lúc gặp Vệ Trạm, ta thường xuyên sai hắn trộm thịt mang về lãnh cung, hai chúng ta ngồi đối diện nhau nướng thịt ăn.
Nhưng Càn Thanh Cung, bữa ăn trên bàn đều có mấy chục món.
Trên trời bay, dưới đất chạy, dưới nước bơi, trong đất mọc—đủ cả.
Tóm lại, nếu quay về Cảnh Ninh Cung, ta sẽ phải ăn cơm rau dưa, còn Càn Thanh Cung, bữa đều là sơn hào hải vị.
Tuy nhiên…
Dù là món ăn thượng hạng, với ta cũng chẳng có gì đặc biệt.
là phẩm thời cổ đại rất tươi, không có hóa chất hay thuốc trừ sâu, rau củ đều là phẩm hữu cơ.
Nhưng lại thiếu đi công nghệ chế biến hiện đại.
Ngươi tưởng ẩm cổ đại ngon hơn đồ ăn hiện đại ?
Là một người xuyên không, ta có thể khẳng chắc chắn với ngươi—
Ẩm hiện đại ngon hơn ẩm cổ đại gấp trăm lần.
Ẩm hiện đại đã trải hàng ngàn năm phát triển—
Nguyên liệu không ngừng du nhập từ khắp nơi trên thế giới.
Phương pháp chế biến ngày càng tinh tế, nhiều kỹ thuật ăn ra đời.
Dụng cụ bếp liên tục được cải tiến, hiện đại hóa.
Gia vị như bột ngọt, nước tương, tương ớt… khiến hương vị món ăn trở nên phong phú.
Tất cả điều đó gộp lại, giúp món ăn hiện đại có hương vị ngon hơn, đa dạng hơn so với đồ ăn thời cổ đại.
Hơn nữa, sách dạy ăn thế giới này còn rất nghèo nàn.
Trước đây, ta không có quyền chọn món, Ngự thiện phòng gì, ta ăn nấy.
Bây giờ , ta đã có quyền gọi món, nhưng vấn đề là—
Ta gọi món gì, Ngự thiện phòng cũng không biết !
Nhưng ta thật sự rất thèm, muốn ăn.
Sau khi biết chuyện, Vệ Trạm lập tức cho xây một tiểu trù phòng trong Càn Thanh Cung.
Từ đó về sau—
Nếu đầu bếp không biết , ta sẽ đứng bên cạnh chỉ dạy.
Nhưng dù đi nữa, cùng một món ăn, người sẽ có hương vị nhau.
Vậy nên, ta vẫn thích tự xuống bếp hơn.
Dạo gần đây, Vệ Trạm có vẻ chán ăn, ta rảnh rỗi không có việc gì làm, tự tay xuống bếp, chế biến hai món khai vị giúp hắn ngon miệng hơn.
Ta và Đặng ma ma mang theo hộp đựng thức ăn, cùng nhau đến tìm Vệ Trạm.
Lúc ấy, hắn đang nghị sự cùng quần thần.
Ta còn đang dự, không biết có nên chờ hắn bàn bạc xong rồi vào hay không—
đột nhiên—
“Choang—!”
Bên trong truyền ra tiếng đồ sứ bị đập vỡ, tiếp theo là giọng nói dữ của Vệ Trạm.
Ta thoáng khựng lại.
Xem ra là có chuyện rồi.
Có lẽ… liên quan đến việc lập hậu.
Quả nhiên—
Các đại thần kiên quyết phản đối việc hắn lập hậu.
Trong đó, một số kẻ tin tức nhanh nhạy, lôi ra chuyện ta từng không biết phận của Vệ Trạm, cho ta chỉ coi hắn như một tên vệ bình thường, rồi lén tư thông với hắn.
Bọn họ chỉ trích ta:
“Là phi tần trong hậu cung, nhưng lại không chịu nổi cô đơn, tư thông với vệ, không giữ đạo làm thê tử!”
“Nếu không phải nhầm lẫn phận của bệ hạ, nàng ta đã phạm vào tội làm ô uế hậu cung rồi!”
“Chúng thần lấy chuyện này làm gương, cho nữ nhân này không đủ tư cách làm Hoàng hậu!”
“Một nữ nhân từng ‘suýt phạm Thất Xuất’ (bảy điều thất đức khiến vợ bị bỏ), không thể lập hậu!”
Ta: “…”
Hừm, ta nghe ra, bọn chúng vẫn muốn tìm cớ để phản đối ta đây mà!
Vệ Trạm hoàn toàn không thèm để tâm đến lời lẽ cổ hủ của đám đại thần.
Hắn lạnh lùng quét mắt nhìn bọn họ, giọng điệu trầm ổn nhưng lại ẩn chứa uy nghi không thể kháng cự:
“Huệ Tần nhập cung đã ba năm, trong cung có vô số vệ, nhưng nàng chưa từng đặt nửa con mắt vào bất kỳ ai, luôn tuân thủ bổn phận.”
“Mãi đến năm ngoái, nàng gặp trẫm.”
“Lúc đó xảy ra cái gọi là ‘tư thông với vệ’ trong miệng các ngươi.”
Hắn dừng một chút, ánh mắt sắc lạnh đảo từng người, chậm rãi cất giọng:
“ nàng không ‘câu dẫn’ người , mà lại chỉ câu dẫn trẫm?”
“Chẳng phải là vì nàng để mắt đến dung mạo của trẫm, để mắt đến chính con người của trẫm ?”
“Trẫm và Huệ Tần hai lòng tương thông.”
“Tình cảm này, không phải thứ mà các ngươi có thể dễ dàng vấy bẩn hay bóp chết bằng lời lẽ vu oan bịa đặt!”
Ta đứng ngoài cửa, nghe xong lời này, không nhịn được che miệng bật cười.
Hắn nói quá đi mà!
Ta là bị mê hoặc bởi nhan sắc của hắn, lúc ấy còn nghĩ chọn một mỹ nam ít ra cũng dễ chịu hơn.
Nhưng ai mà ngờ, cái tên bị ta để mắt đến, lại chính là bạo đích chấm !
Chẳng bao lâu sau, cửa đại điện mở toang, đám đại thần bị đuổi sạch.
Người đi cuối cùng, thậm chí còn bị Vệ Trạm một cước đá bay ra ngoài.
Ta nhìn thấy, chỉ có thể bình tĩnh cúi đầu nhìn hộp đựng thức ăn, giả vờ không thấy gì.
Sau khi ta bước vào, Vệ Trạm cũng cho người truyền bữa trưa .
Trên bàn đầy ắp món ăn, tổng cộng hai mươi sáu món.
Nhưng trước mặt hắn, chỉ đặt hai món ăn chính ta .
Hắn nhìn thoáng , nhướng mày hỏi:
“Hai món này gọi là gì?”
Ta đáp:
“Một món là vịt om mơ kiểu Quảng Đông, một món là sườn non sốt mơ. Đều là món chua ngọt kích thích vị giác.”
Trong lúc ăn, ta theo thói quen gắp một miếng cá bỏ vào bát hắn.
Hắn không nói gì, trực tiếp ăn.
Nhưng ngay sau đó—
Sắc mặt hắn lập tức biến đổi, nhanh chóng cúi đầu nôn ra!
Ta: “…”
Không xong! Hình như… ta vừa quên mất một chuyện vô cùng quan trọng!