Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
vấn mặt xám như tro, run rẩy đưa điện thoại cho mẹ tôi xem đoạn trò của Lục Tuyết Vi trong nhóm, lắp bắp giải thích:“Lục phu nhân , tôi… tôi bị lừa rồi. Là do Tuyết Vi cứ một mực khẳng định cô ta là con Lục chủ tịch, còn đưa ảnh chụp chung làm bằng chứng. Hơn nữa Hạ Thanh Lãng không mang họ Lục, chúng tôi cô ấy mới là người nói dối …”
Giọng càng càng nhỏ, bà ta cuống cuồng lắc vai Lục Tuyết Vi,“Em nói đi chứ! Không phải em quả quyết Lục chủ tịch là bố em sao? Sao lại nói dối hả? Em có em hại tôi thảm thế nào không?!”
Lục Tuyết Vi mặt cắt không còn giọt máu, vẫn im lặng.
Mẹ tôi liếc nhìn ông bố tôi đang ngẩn người,“Lục Chấn Viễn, ông giải thích rõ cho tôi xem, sao con bé đó lại có ảnh chụp ông? Còn đi rêu rao khắp nơi rằng nó là con ông? Nãy nó gọi ông là ‘bố’, ông còn đáp lại?”
Bố tôi như bừng tỉnh, vội vàng xua tay,“ này… đây là đứa tôi từng kể bà rồi, tôi hỗ trợ nó tiểu học vì hoàn cảnh khó khăn. Gần đây nó gọi điện bảo sắp tốt nghiệp, mong tôi đến dự lễ tốt nghiệp như một người cha. Nó mồ côi nhỏ, luôn mong có người thân bên cạnh trong khoảnh khắc quan trọng này. Tôi thấy nó thương ý. Ai ngờ nó lại làm ra như vậy…”
Nói xong, ông ta đau đớn nhìn về phía Lục Tuyết Vi,“Con sao lại làm như vậy? Tôi luôn con là một đứa trẻ học hành giỏi giang, tôi giúp con đi học là mong con có một tương lai tốt đẹp, chứ không phải để con trở thành một người ích kỷ, bất chấp thủ đoạn như vậy.”
“Ích kỷ? Bất chấp thủ đoạn?”
Lục Tuyết Vi khẽ phát ra tiếng cười khẩy “hô hô”, nước mắt lại lăn dài trên khóe mắt, ánh mắt cô đầy oán hận nhìn tôi, như nghiền nát tôi không còn dấu vết,
“ sao tôi phải bất chấp thủ đoạn? Bởi vì tôi sinh ra chẳng có ! Mọi thứ đều phải dựa bản thân mà gắng giành lấy, nhưng dù tôi có gắng đến đâu cũng không thể so bì một câu nói nhẹ nhàng của cô ấy!”
“Hạ Thanh Lăng nhỏ đã được bao người yêu thương, cô ấy có một gia đình giàu có hạnh phúc. Khi đến biệt thự nhà các người, nhìn phòng ngủ của cô ấy, lòng tôi ghen tị như cỏ dại mọc lên không ngừng. Tôi chỉ có một chút ấm áp, một chút yêu thương, vậy có sai sao?”
“Đúng, tôi thừa nhận tôi ham hư vinh. Bức ảnh chiếc hồ là chú Lục mới đi công tác về, tôi đã năn nỉ ông ấy chụp cho tôi trong sinh nhật, đó tôi chỉ , giá mà tôi là con của chú ấy thì tốt mấy.”
“Tôi đã mời chú Lục đến dự lễ tốt nghiệp của tôi, hy vọng hôm đó chú ấy có thể làm cha của tôi một . Nhưng Hạ Thanh Lăng! sao cô lại nói trong nhóm rằng con mới là con của chú Lục? Tôi chỉ có một mong nhỏ như vậy, sao con lại phá tan nó? Cô đã có quá nhiều rồi, sao còn phải tranh giành tôi?”
Lục Tuyết Vi cảm xúc dâng trào, hét lên trong cơn điên loạn, có người bắt đầu thương hại cho cô ta, gắng hòa giải,“Ôi, cô ấy cũng thương mà, nhỏ mất bố mẹ, có thể bối rối mới làm sai.”
“Đúng vậy, cho cô ấy một cơ hội để sửa sai đi.”
Bố tôi, người hiền lành tốt bụng, nghe xong lời tố cáo của cô ta còn ôm lấy cô, nhưng bị mẹ tôi liếc một cái làm ông phải ngượng ngùng rút tay lại.
Tôi bước lên trước, nhìn thẳng mắt cô ta,“Cô thương, nhưng tôi thì có liên quan? Cô nói tôi giành của cô, cô đã từng rằng đó vốn dĩ là của tôi chưa?”
Cơ thể Lục Tuyết Vi giật mình, mọi người xung quanh cũng im bặt,
“Hoàn cảnh của cô thương , nhưng không phải là lý do để cô làm tổn thương tôi. Ai cũng có khó khăn đau khổ, tôi cũng không phải ngoại lệ. Cô không thể vì bất hạnh của mình mà phá hoại cuộc sống người , càng không thể dùng cách sai trái để chiếm đoạt những mình .”
“Nếu không phải bố tôi luôn giúp cô đi học, có lẽ cô đã nghỉ học đi làm lâu rồi, đừng nói đến có thể đứng đây tự nhận mình thương.”
“Hơn nữa, nếu cô như cô nói, chỉ bố tôi đến dự lễ tốt nghiệp một thôi sao?”
Lục Tuyết Vi lảng tránh ánh mắt tôi.“Tôi cô không ít lần bịa đặt thêm thắt của tôi bố tôi phải không? Cô bố tôi càng thất vọng về tôi, rồi thay thế tôi làm con nhà họ Lục.”
“Cô tôi , vậy mà lại dựng tôi là kẻ trộm, ý tạo tình huống trước khi bố tôi đến, để dù bố tôi minh oan cho tôi cũng không còn cách nào tranh cãi.”
“Giả vờ hối lỗi của cô này chỉ là để lấy lòng thương hại, đứng trên cao nhìn người rồi chỉ trích tôi. Thực ra bản chất cô đã thối nát lâu rồi.”
Trên đời này còn nhiều người bất hạnh hơn cô ta, Nhưng không phải ai cũng lựa chọn như cô ta, vì hư vinh mà làm tổn thương người .
Có người trong nghịch cảnh vẫn giữ được lương thiện chính trực, dùng gắng của mình để thay đổi số phận, chứ không phải dùng cách phi pháp để giành lấy hạnh phúc của người .
Khi tôi vạch trần bộ mặt giả tạo của cô ta, Lục Tuyết Vi hét lên chửi bới tôi.“Cô giả vờ cái ? Cô sống cuộc đời của tôi còn cao thượng sao? Cô chỉ là may mắn sinh ra trong gia đình tốt mà thôi.”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta.“Lục Tuyết Vi, còn thời gian để chửi tôi, cô hãy xem lát nữa làm sao giải thích cảnh sát đi.”
“Còn nữa,”
Tôi quay sang nhìn chủ đang tái mét mặt, không nói lời nào.
“Chiếc hồ bùa bình an của tôi bị các người làm hỏng, phải đền theo giá trị.”
“Vừa nãy động tay động chân, một người cũng không được bỏ qua, đã là người lớn phải chịu trách hành vi.”
Nghe nói phải , các bạn học đứng xem bắt đầu hoảng hốt.
Những người vừa rồi bênh vực Lục Tuyết Vi liền thay đổi thái độ.
“Toàn bộ là lỗi của Lục Tuyết Vi, nếu không phải cô ta nói chắc chắn, sao tôi lại giúp cô ta đứng ra bảo vệ? Tiền đền phải do cô ta chịu.”
“Đúng vậy, trước chủ bảo tôi giữ chặt Hạ Thanh Lăng, giờ có xảy ra không thể để chúng tôi gánh tội.”
“Hừ, các người cứ tôi là con nhà họ Lục nịnh nọt tôi, thì các người đời. Tôi không hề đụng cái hồ đó.”
Lục Tuyết Vi ngẩng cao đầu, tỏ ra không sợ trời không sợ đất.
chủ tức giận, đá cô ta ngã xuống đất.
“ cô cái đồ rẻ rúng này, tôi không những mất việc, còn có thể bị đi tù, tôi thà chết cũng không tha cho cô!”
Hai người ẩu đả trên đất, cảnh tượng này bị các phóng viên đến quay phim chụp ảnh.
Cuối cùng cảnh hỗn loạn chỉ được dừng lại khi cảnh sát can thiệp.
Tất cả những người liên quan đều bị cảnh sát đưa đi.
Cảnh sát kiểm tra camera trường học, dựa trên video để xác định mức cho mỗi người, vài chục đến hàng trăm .
Dù Lục Tuyết Vi liên tục khẳng định không đụng hồ của tôi, nhưng rõ ràng là cô ta đã xúi giục người , kích động tình cảm, gây ra hỗn loạn này.
Cô ta chủ mỗi người phải cho tôi 400 .
Nghe số tiền này, hai người ngay lập tức quỳ xuống trước mặt tôi, van nài.“Xin em tha cho chúng tôi, chúng tôi lỗi rồi, không làm vậy. 400 này tôi không thể trả nổi, tôi không thể tù, tù cuộc đời tôi tiêu tan hết!”
“Hạ Thanh Lăng, là một mất tỉnh táo, tôi không thiên vị Lục Tuyết Vi như vậy, 400 sẽ khiến tôi tan cửa nát nhà!”
Các bạn học cũng loạt van xin tôi rộng lượng.
Nhưng tôi không mềm lòng.
hôm nay, thì đã không có hôm qua như vậy.
Cuối cùng cảnh sát thông báo cho phụ huynh của các bạn học, phụ huynh vội vã đến, trả tiền , kéo con về trong tiếc nuối.
chủ Lục Tuyết Vi đều bị nhà trường đuổi học, chủ lấy hết của hồi môn mà cho tôi, vì này mà bạn trai của cô ấy chia tay.
Lục Tuyết Vi dù làm cũng không đủ tiền 400 , chờ cô ta là số phận bị kiện tụng tù.