Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ta Đế là thanh mai trúc mã: “hai đứa ghét nhau”.
Hắn sợ nhà ta tạo phản, ta lại sợ hắn tịch thu gia sản.
Phụ thân ta là Đại Tướng quân, ca ca ta là Tướng quân, tỷ tỷ ta là Nữ Tướng quân.
Lẽ ra ta cũng có cơ hội làm Nữ Tướng quân, nhưng tiếc là hồi chơi oẳn tù tì thua, nên chỉ có thể ở nhà chờ ngày vào cung.
Phụ thân nói, ta là một quân cờ quan trọng, này có thể truyền tin từ trong cung cho gia đình, ngày nào đó Đế ra tay tịch thu gia sản thì có thể báo trước để họ chạy trốn.
Ta nói vậy còn ta thì sao, ta còn ở trong cung, mọi người chạy rồi thì ta phải làm sao.
Phụ thân ấp úng nói: “Ngươi phải tranh sủng, ngươi phải khiến Đế sủng ái ngươi, như vậy hắn sẽ không nỡ g.i.ế.t ngươi.”
Ta hiểu rồi, là không quan tâm đến ta nữa.
Haizz, thua một lần oẳn tù tì mà thua cả đời. Từ lúc ta ra cái đó là số phận đã như cánh bèo trôi, cô độc không nơi nương tựa, số phận chỉ còn trông cậy vào một người.
bảy tuổi, ta được người đó.
Lúc đó ta đang đi dạo thì giữa đường đột nhiên có một chiếc xe ngựa lao thẳng tới, làm kinh động người đi đường, hất đổ hàng hóa của thương không có dừng lại.
Ta nghĩ chắc hẳn là con ngựa phát điên rồi, ta cần phải bảo vệ mọi người trên con đường này!
Vì vậy ta bới một viên gạch xanh ném về phía nó, ngay lập tức đánh trúng đầu con ngựa, khiến chiếc xe lật nghiêng trên mặt đất.
Bốn phía xông ra mấy tên thị vệ đến bắt ta. Tuy ta có sức mạnh trời sinh, nhưng một mình khó địch lại bốn tay nên đã bị trói áp vào bên đường.
Khi lưỡi đao kề sát cổ thì bị một giọng nói con trong xe ngăn lại: “Dù sao cũng là đứa , nên cho nàng một cơ hội sửa sai, đưa về thẩm vấn đi.”
“Điện hạ nhân từ, nhưng thích khách giang hồ ngày nay có rất nhiều thủ đoạn, phần lớn là dùng bí thuật cải trang thành con.”
Thị vệ đáp lại hắn.
Ta tủi thân khóc lớn: “Hu hu hu, ta sự là con, đừng g.i.ế.c ta. Các người đi tìm phụ thân ta đi, ông ấy tên An Cường, ở nhà thứ hai trên phố Ngô Đồng, từ đây rẽ trái…”
Không khí im lặng một lúc, người bên trong cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Cho nàng vào đây.”
Ta bị áp giải vào trong xe hắn.
Là một nam hài trang phục hoa lệ, độ tuổi xấp xỉ ta, khuôn mặt như được đúc ra từ ngọc thạch đang cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng đôi mắt to đen láy lại chớp liên tục, để lộ sự bất an.
dù xe bị lật nhưng người này vẫn ngồi vững vàng trên một chiếc ghế dưới đất, cửa sổ bên hông lúc nãy đã bị mở ra phía trên đầu, ánh sáng chiếu xuống khiến bộ y phục trắng viền vàng thêu rồng trở nên lấp lánh, mang một thần thánh.
Hắn mở miệng, giọng nói con nhưng mang theo sự từng trải, vừa xa cách vừa bình thản, hắn nói: “Ngươi chính là An Ninh?”
“Đó là tỷ tỷ của ta.” Ta đáp lại.
“Vậy ngươi là An Phù.” khi hắn xác thân phận của ta thì thở phào nhẹ nhõm, ra lệnh cho người xung quanh: “Mau cởi trói, các ngươi làm An thư sợ rồi. Đại Tướng quân trung thành tận tâm, hài tử của ông ấy sao có thể hành thích, nhất là sơ suất…”
Ta kêu oan: “Ta bao giờ sơ suất, ta đánh rất chuẩn.”
Mặt hắn giật giật, cười gượng: “Vậy chắc chắn là có hiểu lầm gì đó…”
Ta thắc mắc: “Không có hiểu lầm đâu, ta đánh chính là con ngựa của ngươi.”
Cả người hắn cứng đờ, ta vỗ vỗ đầu gối hắn an ủi: “Ngươi sợ lắm phải không? Con ngựa của ngươi phát điên, nhưng may mắn là ta đã kịp ngăn lại, giờ thì không cần nữa.”
Thần sắc hắn mới dịu xuống, lại có oán giận: “Bản cung có việc gấp… Thôi vậy, nhất là lỗi của bản cung, đa tạ An thư ra tay cứu giúp.”
“Không cần khách sáo.” Ta hào phóng chấp nhận: “Nghe ngươi tự xưng là bản cung, ngươi là người của cung nào?”
Hắn ngồi thẳng dậy, trong sự kiêu ngạo lộ ra tự hào: “Đông cung.”
“Ồ!” Ta không khỏi há to miệng, nhìn hắn từ trên xuống dưới mấy lần: “Thì ra ngươi chính là Thái tử, phu quân tương lai của ta.”
Thái tử sững sờ, nhìn ta không thể tin được: “Ta… Bản cung phải cưới ngươi?”
“Phụ thân ta đã nói rồi, ta lớn sẽ đưa ta vào cung làm phi tử của ngươi.” Ta lại sờ sờ y phục của hắn, vải vóc sờ vào vừa mịn vừa thoải mái, con rồng trên đó thêu rất sống động, ta cạy cạy mắt rồng.
Mặt hắn tái xanh, vẻ nghiêm trọng hiện rõ: “Tướng quân sự có đó…”
Ta gật đầu: “ ta trưởng thành là có thể tham gia tuyển tú rồi, cố gắng trong vòng nửa lên mỹ nhân, ba lên tần, lên phi, làm hậu thì phải xem vận may, không thể cưỡng cầu.”
Thân hình bé của hắn lắc lư, khuôn mặt hiện rõ vẻ hoảng loạn: “Tướng quân đã tính toán chu đáo như vậy…”
“Điều kiện tiên quyết là ngươi phải ta đó, đừng có c.h.ế.t sớm.” Ta vỗ vỗ vai hắn, vỗ một cái là hắn lại lắc một cái. Xem ra thân thể của hắn sự không tốt lắm, ta có hơi .
Hắn né tránh tay ta, dựa lưng vào vách, tuyệt vọng nhắm mắt: “Vậy ta sẽ… …”
Hôm , khi phụ thân ta tan triều về đã mắng ta một trận té tát.
“Ngươi đúng là đứa xui xẻo, ngươi đã nói những gì Thái tử vậy hả? Chỉ vì một câu nói của ngươi mà suýt nữa cả nhà chúng ta bị tịch thu tài sản rồi!”
Ta sợ hãi bật khóc: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“May mà bệ hạ nhân từ, bỏ qua cho lời nói con của ngươi. Ngài nói ngươi đã thích Thái tử như vậy, này có cơ hội nhất sẽ sắp xếp.” Phụ thân ta nước mắt giàn giụa, quỳ xuống lay người ta: “Việc đã đến nước này, chỉ có thể tiến không thể lùi. Phù nhi, con nhất phải dỗ Thái tử vui vẻ đấy!”
Thế là ta đi dỗ dành Thái tử, đến cổng thư tìm hắn chơi.
“Thái tử vẫn ra à?” Ta túm một người hỏi.
“ thấy, chắc là vẫn .” Hắn trả lời ta.
Mọi người gần như đã về hết, ta đành phải vào trong tìm.
Thư vắng tanh, ta vừa gọi hắn vừa đi từng phòng tìm.
“Thái tử, ngươi ở đâu?”
“Thái tử, Thái tử?”
“Thái tử, ngươi có ở đó không?”
Đi đến căn phòng trong cùng, ta đẩy cửa, cánh cửa gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt.
Nhìn có vẻ như không có ai, nhưng chỉ còn mỗi phòng này là tìm, thôi thì cứ tìm qua rồi hãy đi.
Nơi này trông như đã bị bỏ hoang từ lâu, bên trong tối tăm, bày biện đầy những bàn ghế cũ kỹ. Ta bước từng bước trên nền nhà kêu cọt kẹt, tiến dần về phía hàng ghế cuối.
“Thái tử, ta đến tìm ngươi đây.”
Cơn gió thổi qua khung cửa sổ giấy rách nát đóng mạng nhện, làm tung một mảnh vải trắng viền vàng giấu dưới góc bàn.
Thì ra là trốn ở đây.
Ta đi tới, cúi đầu nhìn vào, cười híp mắt.
“Tìm thấy ngươi rồi.”
Thái tử trốn dưới mặt bàn, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhìn ta, như thể vừa nhìn thấy ma.
“Ngươi đang chơi trốn tìm à?” Ta cười khúc khích: “Tốt quá, ta thích nhất là chơi trốn tìm. Ngươi trốn tiếp đi, ta sẽ tìm ngươi, được không?”
Hắn cố giữ bình tĩnh, nhưng mặt vẫn trắng bệch: “Không… Không chơi trốn tìm nữa.”
“Vậy ngươi muốn chơi gì?” Ta đứng thẳng dậy, không hài lòng.
Hắn cắn răng đứng lên, thân thể hơi run: “Ta… Bản cung phải về rồi.”
“Được thôi, về nhà ta, chúng ta đi chơi nặn bùn nhé.” Ta vui vẻ đồng , hắn đi.
“Đau…” Hình như nghe thấy tiếng kêu đau xíu của hắn, ta quay đầu lại nhìn, mắt hắn rưng rưng nước mắt, yếu ớt gỡ tay ta: “An Phù, ta đi ngươi là được rồi, đừng bóp ta…”
Ta chơi nặn bùn Thái tử cả ngày. Hắn căn bản không biết chơi, ta phải chỉ cho hắn rất vất vả, nhưng lại trải nghiệm được niềm vui của gà mẹ dẫn gà con.
Chơi đến khi trời tối, Thái tử cầu xin ta: “Ta sự phải về rồi, mẫu hậu đang ta, về muộn sẽ bị đánh.”
“Được rồi.” Ta lưu luyến đồng , nhìn hắn ánh mắt đầy mong : “Vậy ngày mai ngươi còn đến không?”
Mặt hắn tái mét, dù ta từng thấy sắc mặt hắn tốt hơn: “Không đến nữa, thư cũng không đi, ngày mai ta bị nhiễm phong hàn…”
“Sao ngươi biết ngươi sẽ bị nhiễm phong hàn?” Ta kinh ngạc: “Biết trước tương lai, đây là năng lực của dòng dõi thiên tử sao?”
Ánh mắt hắn lơ đãng đáp lại một tiếng “ừm”, ta sùng bái hỏi: “Vậy ngươi còn nhìn thấy gì nữa không?”
Hắn cúi đầu, lại liếc trộm ta: “Ta thấy… Chúng ta sẽ không lại nhau nữa, cũng không thành thân.”
“Sao lại thế, chẳng lẽ nhà ta bị tịch thu?” Ta .
Hắn vội vàng phủ nhận, ta mới yên tâm, lại tay áo hắn: “Vậy này không còn cơ hội nữa… Ngươi có thể cho ta mượn y phục thử không?”
Hắn nhìn ta đầy kinh ngạc, ta hơi ngượng ngùng xoa xoa mũi: “Y phục của ngươi sự rất đẹp, còn có rồng nữa. Chúng ta đã thân nhau như vậy rồi, ngươi tặng… cho ta mượn thử một đi.”
Hắn cho ta mượn y phục nhưng lại từ chối váy của ta, rồi vừa tự xoa xoa cánh tay vừa run rẩy rời đi. Ta vui vẻ bộ y phục đẹp đẽ đó đi khoe phụ thân.
Phụ thân đuổi đánh ta: “Tổ tông ơi, đây là y phục ngươi có thể sao? Lọt vào tai Thánh thượng thì người ta sẽ c.h.é.m đầu ngươi mất, mau cởi ra, ngày mai ta mang đi tạ tội.”
Ông ấy tạ tội xong về lại mắng ta một trận: “Đang yên đang lành ngươi chơi nặn bùn làm gì, còn làm Thái tử bị bệnh. Giờ thì hay rồi, nếu hắn có mệnh hệ gì, chúng ta bị tru di cửu tộc đi!”
Ta ngơ ngác: “Là vì bùn sao?”
“Thái tử là nhân vật tôn quý nhường nào, uống ngụm trà thô cũng ho, ngươi còn lấy bùn bẩn làm bẩn người hắn, hắn làm sao chịu nổi, không bệnh mới lạ!”
Ông ấy nói có vẻ hợp lý, ta tin rồi, vừa thấy Thái tử yếu đuối, vừa bất an.
Thế là ngày nào ta cũng đến thư thăm hắn, nhưng cả tháng cũng không thấy người.
“Hôm nay Thái tử cũng không đến sao?” Ta hỏi những người vừa ra ngoài.
Họ nói đúng vậy, ta sợ quá ngồi thụp xuống khóc: “Hu hu, sao hắn còn khỏi, đã một tháng rồi, không khỏi được nữa sao?”
Chẳng lẽ hắn nói chúng ta không lại nhau nữa, lại là hắn sẽ c.h.ế.t ư?
Ta vừa khóc vừa đi về nhà, báo cho phụ thân chuẩn bị chạy trốn.
Trên đường về ta đã mua một con ngỗng quay, dạy dỗ một đám du côn trêu chọc một con mèo, mãi đến khi về đến nhà mới nhớ ra chuyện chính. Phụ thân không có ở nhà, trong đại sảnh lại có một vị .
“An thư, Thái tử nhờ ta truyền lời.” Hình như ông ta đến tìm ta, ta vừa vào liền cười toe toét tiến lại gần chào đón.
Ta căng thẳng: “Lời gì, là di ngôn sao?”
cười xòa: “ thư nói gì vậy, Điện hạ chỉ bị nhiễm phong hàn, giờ đã khỏi. Ngày mai ngài ấy sẽ trở lại thư . Nghe nói thư cho Điện hạ nên đặc biệt nhờ ta đến chuyển lời.”
Vậy thì tốt, ta yên tâm mà tự đi chơi rồi.
Hai tháng , phụ thân đưa ta đi đạp thanh, hình như là một hoạt động do Đế tổ chức, gọi các quan viên dẫn gia quyến đến ngoại ô thưởng hoa.
Phụ thân ta đến trước, Đế cho những người khác lui ra để nói chuyện ông ấy.
Ta bất ngờ được Thái tử đang ở bên cạnh, ngạc nhiên gọi: “Không phải ngươi nói chúng ta sẽ không lại nhau nữa à?”
Hắn ngơ ngác một lúc rồi nhớ ra, có xấu hổ: “Chỉ cần bản cung muốn, là có thể.”
“Năng lực của ngươi tiện lợi.” Ta cảm thán một tiếng, hắn liếc nhìn ta rồi nhanh chóng rời mắt đi.
Thấy sắc mặt hắn vẫn không tốt lắm, ta tay áo hắn: “Phong hàn của ngươi sự khỏi rồi sao?”
“Khỏi rồi.” Sắc mặt hắn dịu đi một , gật đầu, nhìn ta muốn nói lại thôi: “Bản cung về thư rồi.”
“Ta biết, đã nói ta.”
Hắn mím môi, cúi đầu nói : “Vậy ngươi… ngày nào ngươi cũng đến tìm bản cung, là có chuyện gì sao?”
Nói đến đây ta mới nhớ ra, vội vàng buông hắn ra, lùi lại ba bước.
“Ngươi có gì?” Hắn nhìn ta hơi tổn thương.
Ta ăn điểm tâm xong rửa tay, sợ làm hắn bị bệnh lại.