Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Đột nhiên, một cú phanh gấp.

Tôi cái lồng vì quán tính mà lao về trước.

Chu Hoài Tự lao che chắn cho tôi cái lồng.

Còn bản thân bị đập đầu.

Anh ta nghỉ một chút, rồi đặt tôi lồng lại đúng chỗ.

Tức giận mở cửa xe xuống.

Tôi thò đầu ra nhìn ra ngoài.

Ngay .

Một rắn đen bò về tôi.

Tôi nhận ra là anh trai tôi.

Kích động dùng đầu đập vào lồng.

Anh tôi lao húc tung cái lồng.

Ngậm lấy tôi rồi bỏ .

Tôi quay đầu nhìn lại, Chu Hoài Tự đang đuổi chúng tôi.

Anh ta vừa vừa gọi: “Tiểu Ngoan!”

Nhưng người làm sao nhanh bằng rắn được.

Chẳng bao lâu anh tôi đã dẫn tôi chui vào rừng cây nhỏ.

Chúng tôi lại tiếp tục đi thêm một đoạn đường.

Đợi chắc chắn Chu Hoài Tự không đuổi kịp mới dừng lại nghỉ ngơi.

Anh tôi bế tôi lên nhìn trái nhìn : “Em có bị thương không?”

“Hắn ta có bắt nạt em không?”

“Sợ chết khiếp rồi đúng không?”

Tôi lắc đầu, rồi lại thành người cho anh xem.

“Anh, em không sao cả, hơn em đã thành công tu luyện thành người rồi.”

Anh tôi thở phào một hơi: “Không sao là tốt rồi, em có biết anh sợ đến chết không?”

Tôi lại hỏi tiếp: “Giờ chúng ta đi đâu ?”

“Còn quay lại Cảng Thành kiếm tiền không?”

Anh tôi lắc đầu: “Tạm thời không đi, Chu Hoài Tự Cảng Thành thế lực rất lớn, nếu bị bắt tiêu đời.”

“Trước tiên về đã, rồi tính sau.”

Tôi gật đầu, anh quay về ngôi nằm sâu trong khu rừng của chúng tôi.

Nửa năm sau.

Anh tôi cho rằng Chu Hoài Tự chắc đã quên rồi.

Liền quyết ba người bạn lên đường Cảng Thành.

Nhưng anh không cho tôi đi .

Dù tôi có năn nỉ thế nào, anh cũng từ chối dẫn tôi .

Tôi đành nhượng bộ.

Nhưng bốn tháng sau…

Anh tôi vẫn chưa trở về.

Anh ấy đã hứa rằng ba tháng về báo bình an một .

Tôi ba mẹ đều rất lo lắng.

Lại thêm một tháng trôi qua.

Anh tôi vẫn chưa quay về .

Ban đêm, tôi lén khỏi .

Dựa vào trí nhớ, tôi lại đến Cảng Thành.

Tôi mùi hương của anh tôi.

trước một căn biệt thự.

Nhìn nơi quen thuộc ấy.

Quả nhiên là Chu Hoài Tự đã bắt được anh tôi.

Tôi không thể đánh thắng Chu Hoài Tự.

Làm liều như vậy không ổn.

Thế là tôi đành rời đi trước.

Chờ một cơ hội thích hợp.

Cảng Thành mưa lớn liên tục mấy ngày liền.

Buổi tối.

Tôi thành hình người, gõ cửa Chu Hoài Tự.

Người ra mở cửa chính là Chu Hoài Tự.

Ánh mắt anh ta dừng lại trên gương mặt tôi một .

Khóe miệng cong lên một nụ cười khó nhận ra.

Tôi nhìn anh ta, tỏ vẻ đáng thương: “Trời đang mưa, tôi không có nơi nào để đi, có thể cho tôi vào tránh mưa một đêm không?”

Anh ta không trả lời ngay, ánh mắt hạ xuống.

Rồi dừng lại.

Tôi nhìn ánh mắt anh ta.

Bộ váy trắng bị mưa làm ướt sũng.

Dính sát vào da thịt tôi.

Làm lộ ra vài mảng vảy xanh mờ ảo.

Tôi vội vàng đưa tay che lại.

Anh ta cười nhẹ, ngẩng đầu lên.

“Đương nhiên rồi.”

Sau nghiêng người để tôi vào.

Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều.

Anh ta bảo người giúp việc lấy một bộ quần áo cho tôi thay.

Tôi thay đồ xong, ra khỏi phòng.

mùi của anh trai.

trước cửa .

Anh tôi chắc chắn đang bị nhốt .

Đợi đến nửa đêm khi mọi người đều ngủ say.

Tôi quay lại cứu anh ấy.

Đúng , sau lưng vang lên giọng nói của Chu Hoài Tự:

“Em đang tìm gì vậy?”

Tôi giật nảy mình.

Bình tĩnh lại, quay người lại.

Chu Hoài Tự đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.

Ngón tay anh ta vẫn kẹp điếu thuốc đang cháy dở.

Ánh mắt đầy hứng thú nhìn tôi chằm chằm.

Tôi cố gắng gượng cười một cái.

Tôi vừa về anh ta, vừa chột dạ nói: “Tôi chỉ tiện mắt nhìn một chút thôi.”

Chu Hoài Tự nhướn mày cười: “Tốt nhất là em đừng lại gần .”

“Trong của tôi đang nuôi một rắn lớn không nghe lời, loại biết cắn người ấy.”

Tôi siết chặt nắm tay.

Anh ta nhìn tôi, chậm rãi phả ra làn khói thuốc.

Ngũ quan sắc nét chìm trong làn khói trắng.

Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ta.

Chỉ nghe giọng nói mang vẻ trêu chọc: “Trước tôi còn từng nuôi một rắn nhỏ xinh đẹp lắm.”

“Chỉ là, nó bỏ rồi.”

“Nhưng tôi nhất bắt được nó.”

Tôi không dám nhúc nhích.

Anh ta nhìn tôi thêm vài giây, rồi quay người đi lên lầu.

Nửa đêm.

Tôi lén rời khỏi phòng khách.

Dùng cách mà anh trai đã dạy để mở khóa cửa .

âm u, ẩm ướt.

Tôi nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa lại.

Rồi nhanh chóng xuống dưới.

“Anh, anh không?”

Tôi nhìn quanh bốn .

trống rỗng.

Nhưng tôi thật sự ngửi mùi của anh trai.

Đang tôi nghi ngờ có mũi mình có vấn đề rồi không…

Một tiếng sấm lớn vang lên.

Cả người tôi run lên một cái.

Vừa kịp hoàn hồn lại.

Quay đầu ra sau.

Đã bị Chu Hoài Tự đứng ngay trước mặt làm tôi hét lên vì sợ.

Đôi mắt đen sẫm của anh ta chăm chú nhìn tôi, không chớp lấy một cái.

Tôi không kìm được, tức hoảng sợ trở lại nguyên hình.

Chu Hoài Tự chẳng hề bất ngờ.

Cúi mắt nhìn tôi một , chậm rãi nói: “Tiểu Ngoan, đã lâu không gặp.”

Tôi ngây người tại chỗ rất lâu.

Cuối mới lại về hình người, đứng trước mặt anh ta.

Đã bị phát hiện rồi.

Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Trả anh tôi lại !”

“Ngay tức! Trả ra !”

Chu Hoài Tự không vui: “Mở miệng ra là anh em, anh em.”

“Tiểu Ngoan, tôi đối với em có điểm nào không tốt?”

“Em có biết một năm qua tôi đã đi bao nhiêu nơi để tìm em không?”

Trong lòng tôi thầm phun chửi.

Rõ ràng là anh tặng tôi cho người khác.

Giờ lại làm như kiểu không thể sống thiếu tôi.

tôi im lặng không nói, sắc mặt anh ta càng u ám.

Lạnh lùng nói: “ cứu anh em cũng được, lấy em để đổi.”

Tôi tức hoảng lên, trừng mắt nhìn anh ta: “Rốt cuộc anh thế nào hả!”

Anh ta cười nhạt: “Tôi em bên tôi cả đời.”

“Vĩnh viễn cũng đừng hòng rời khỏi tôi.”

“Là em chọc vào tôi trước, còn phủi tay bỏ đi à? Không có cửa đâu!”

Tôi tức đến phát điên, túm lấy tay Chu Hoài Tự cắn một phát.

Anh ta nhíu mày vì đau.

Nhưng không hề động đậy, cứ để mặc tôi cắn.

Đến khi mùi máu lan ra trong miệng.

Tôi mới buông ra, giận dữ nói: “Anh đừng hòng! Tôi đi anh tôi!”

Anh ta hừ lạnh một tiếng: “Đổi hay không là do em quyết .”

“Nhưng tôi nhắc em một câu, mấy ngày nay tôi chưa cho anh em ăn gì cả.”

“Nên em nhanh lên, nếu không chết đói trong tôi cũng hết cách.”

Tôi tức hoảng loạn.

Suy nghĩ một hồi, cuối vẫn quyết cứu anh tôi trước: “Đổi đổi, thả anh tôi ra ngay!”

Anh ta lấy từ trong túi ra một thiết bị cấy ghép.

“Được thôi, nhưng em để tôi cấy một chip vào người. Sau này em đi đâu, tôi đều biết.”

Tôi nhắm mắt lại.

Anh ta áp thiết bị lên cổ tôi, ấn một cái.

Cảm giác đau nhói, rồi tức cảm nhận được vật cứng lạnh lạnh nằm dưới da cổ.

Anh ta đưa tay nắm lấy tay tôi.

Đi trước một bức tranh.

Gỡ bức tranh xuống, ấn một nút công tắc.

Một cánh cửa bí mật mở ra.

Tôi tưởng cảnh anh tôi đang nằm thoi thóp trên mặt đất.

Ai ngờ anh tôi đang chơi mạt chược với ba người bạn của anh.

Bên cạnh còn bày đầy đồ ăn.

Thậm chí còn ngon hơn .

Anh tôi tôi trợn tròn mắt.

“Sao em lại ? Hắn cố tình dùng anh để dụ em mắc câu mà!”

Anh ấy đứng dậy nắm tay tôi, kéo tôi ra sau lưng mình.

Nhưng tay còn lại của tôi lại bị Chu Hoài Tự nắm lấy.

Hai người họ giằng co nhau.

Nhưng lực đều dồn lên người tôi.

Tôi sắp bị kéo đứt đôi người đến nơi.

Chu Hoài Tự nheo mắt nhìn anh tôi: “Để em gái anh tự chọn đi?”

Anh tôi tức đồng ý, còn cười khiêu khích: “ này đừng có hối hận như trước đấy!”

Chu Hoài Tự khẽ cười: “ này tôi giữ lời.”

Tôi quay đầu trừng mắt nhìn Chu Hoài Tự.

Chiêu này đúng là thâm độc thật!

chip đã được cấy vào cổ tôi.

Nếu lấy ra nguy hiểm đến tính mạng.

Nên anh ta tìm tôi nào cũng được.

Tôi không thể trốn thoát.

Nếu chọn anh trai, khiến anh gặp nguy hiểm.

Chu Hoài Tự bình thản nhìn tôi: “Tiểu Ngoan, chọn đi.”

Tôi nhìn anh tôi, rồi từ từ đi về Chu Hoài Tự.

Anh tôi sốc đến há hốc miệng:“Em chọn hắn ta?!”

Tôi cúi đầu nói nhỏ: “Anh, anh mau đi đi.”

Chu Hoài Tự đắc ý kéo tay tôi, nói với anh tôi: “Em gái anh bảo anh mau đi đi kìa.”

…..

Anh tôi nhóm bạn của anh bị đuổi ra ngoài.

Chu Hoài Tự kéo tôi lên lầu.

Tôi không để ý đến anh ta, liền thành rắn, cuộn tròn lại một bên.

Anh ta khẽ cười, đặt tôi lên giường.

Dùng ngón tay trêu chọc tôi.

Tôi tức điên, tức lại thành người: “Anh làm cái gì vậy hả?!”

Anh ta nhìn tôi một .

Rồi ấn đầu tôi xuống, cúi đầu hôn lên môi tôi: “Trước em rất thích trộm hôn tôi, giờ sao lại không hôn ?”

Tôi sững sờ.

Trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.

Anh ta lại khàn giọng nói: “Tiểu Ngoan, hãy quấn lấy tôi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương