Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Gậy chụp ảnh Selfie 4 chân A14 1M8 điều khiển từ xa có phân loại đèn trợ sáng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

16

“Làm ơn tránh một chút.”

Trì Tịch nhàn nhạt lên , giọng .

Tả Bồi Phong đang nhìn gương mặt đẹp trai của anh đến thất thần, giật mình vội tránh ra, nói xin lỗi.

khi đi, còn đầu nhìn lại anh một cái, ánh mắt mang theo chút nghi hoặc như đang nhớ xem đã gặp ở đâu.

“Có tuyết rồi à?” tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài, cười, “Giáng Sinh có tuyết, là hợp cảnh.”

“Ừ.”

Trì Tịch gật đầu, không nói gì.

Nhân lúc các học viên đang nhìn tuyết, anh bước tới, cúi xuống hôn nhẹ tôi một cái.

Đôi môi anh .

Khiến tôi giật mình tròn mắt.

Tôi khẽ đấm anh một cái, trừng mắt:

Làm gì vậy! Còn có người ở đây!

Trì Tịch lại nhếch môi, nhướng mày đầy chính đáng:

“Là trai bị em lén lút giấu đi.”

“Lén hôn em… là phẩm chất cơ bản của tôi.”

“Kẻo ảnh hưởng việc anh trai em giới thiệu người mới.”

Tôi: “……”

“Giấu cái gì chứ?”

Rõ ràng đã đương quang minh chính đại hơn một tháng rồi.

Chỉ là tôi tránh Kỷ Thần Dữ, ít gặp người.

Nên chưa nhiều người biết thôi.

Chiếc đồng hồ trên tường điểm sáu .

Tôi nghiêng đầu phía Trì Tịch, rồi thông báo tan học.

Khi học viên cuối cùng được phụ huynh đón đi, trời đã hẳn.

Đèn trang trí ngoài phố sáng lên, hòa cùng tuyết rơi, tạo nên một khung cảnh lãng mạn.

Trì Tịch ôm tôi phía sau, kéo tôi vào lòng.

Môi anh khẽ chạm bên tai tôi, giọng trầm thấp đầy tính:

“Không khí đã đến mức rồi…”

“…Không nhân cơ hội hẹn hò lén một buổi sao, gái?”

Chậc.

Người là không biết điểm dừng.

17

10 10 phút , vòng bè vốn ít khi hoạt động của tôi cập nhật trạng thái:

【Giáng Sinh vui vẻ.】

 【Gửi tới “ai đó” cứ bóng gió đòi công khai danh phận.】

Ảnh kèm theo – là bàn tay tôi và người kia đan chặt vào .

18

Cuối cùng Tả Bồi Phong cũng nhớ ra Trì Tịch là ai.

Trì Tịch, 25 tuổi tiếp quản họ Trì, thiếu gia trẻ tuổi nhất.

Ngày lên nắm quyền đã tuyên bố rửa tay gác kiếm, lật đổ con đường hắc đạo của cha mình, buộc toàn bộ họ Trì không được dính dáng đến bất kỳ việc mờ ám nào .

Chỉ trong nửa năm, bằng sức mình, đã đưa một họ Trì gần như bắt đầu con số 0, lọt vào top 15 doanh nghiệp nổi của đế đô.

Một nhân vật từng sống giữa máu và gió tanh như vậy…

Sao lại xuất hiện ở một xưởng gốm nhỏ của Kính Nguyệt?

Chẳng lẽ… đến học làm gốm thật?

Điện thoại rung lên liên tục, nhóm chat bỗng nổ tung:

【Trời ơi! Kính Nguyệt công khai rồi à?】

 【Mà tôi phát hiện điểm quan trọng! Nền ảnh là giường!】

 【10 đó nha! Là sống chung rồi à?】

 【Là Thần Dữ à?】

 【Không , qua Thần Dữ ở chỗ tôi uống rượu cả đêm, như đang đợi tin ai đó, nhìn điện thoại suốt.】

Nhóm chat lập tức im lặng vài giây.

Sau đó có người dè dặt nhắn:

【Không là đợi Kính Nguyệt chứ?】

Tin nhắn dừng lại ở đó, bầu không khí trở nên ngượng ngập.

Không ai nói thêm .

Tả Bồi Phong trong lòng trầm xuống, vội thoát ra mở vòng bè của Kính Nguyệt.

Khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên trỏ thon dài của cô….

Anh hít mạnh một hơi :

“Xong rồi…”

“Tra nam tự tìm đường ch//ết thật rồi.”

19

Ngày sau Giáng Sinh là cuối tuần, xưởng gốm nghỉ.

Tôi rời khỏi chỗ ở của Trì Tịch, không ngay mà ghé trung tâm thương mại.

Chọn kỷ niệm ba năm cho vợ chồng Tả Bồi Phong.

À… tiện tay mua cho ai đó một chiếc , coi như bù Giáng Sinh.

“Đinh…”

thang máy mở ra ở tầng căn hộ của tôi.

Tôi vừa định bước ra…

Một bóng đen đột ngột lao tới.

Cơ thể bị đẩy mạnh vào vách thang máy.

Tôi đau đến bật kêu, nhưng bị một nụ hôn thô bạo chặn lại:

“Ưm!”

Mùi rượu nồng nặc tràn vào mũi.

Kỷ Thần Dữ mắt đỏ ngầu, giữ mặt tôi, gần như cắn xé môi tôi.

Đau đến mức tôi nhíu chặt mày:

“Buông…ưm! Buông ra…”

Tôi liều mạng đẩy vai anh.

Ngay khi đầu lưỡi anh thô bạo xâm nhập…

Tôi cắn mạnh xuống.

“Xì!” Kỷ Thần Dữ đau đớn, cuối cùng buông tôi ra.

Tôi không dám dừng lại, đầu chạy.

Nhưng chưa kịp chạy xa, cổ tay đã bị kéo lại:

“Tôi ăn em à? Chạy cái gì?”

Kỷ Thần Dữ kéo tôi lại, gầm lên.

Tôi lập tức ném hết hộp trong tay vào đầu anh:

“Vậy anh vừa rồi là phát bệnh à?!”

!”

Anh đá văng những hộp trên đất.

Ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt dán chặt vào áp út của tôi, như muốn lao tới cắn đứt cổ tôi:

qua em đi đâu? Sao cả đêm không ?”

20

Tôi chỉ thấy buồn cười:

“Tôi đi đâu… hình như không liên quan đến anh?”

Cơ thể Kỷ Thần Dữ run lên.

Anh đưa tay lau mặt, ánh mắt hung dữ:

“Hắn là ai?”

Câu hỏi quen thuộc.

Tôi nhìn anh, không trả lời.

Kỷ Thần Dữ tự hiểu, sắc mặt tái nhợt.

Không biết vì say hay vì gì….

Cơ thể lảo đảo, tay chống tường:

“Là hắn ép em?”

“Không, bọn tôi ở bên .”

Kỷ Thần Dữ nhắm mắt, giấu đi sự sụp đổ:

“Chia tay hắn đi.”

“Em không muốn ở bên tôi sao?”

“Được, chúng ta ở bên .”

“Em cắt đứt hắn, tôi coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Nói xong, anh khẽ thở dài, như đã đầu hàng điều gì đó:

Kính Nguyệt, em thắng rồi.”

“Khoảng thời gian … tôi rất nhớ em.”

“Chúng ta ở bên , sau tôi không có người khác.”

À, tôi hiểu rồi.

Anh cho rằng bài đăng qua của tôi…

Là đang dùng thủ đoạn kích thích anh.

“Kỷ Thần Dữ, tôi không giống anh.”

“Tôi phân biệt rõ lòng mình.”

“Tôi thích anh, tôi theo thẳng thắn.”

“Không rảnh dùng người khác để phân thắng thua trong tình cảm.”

Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.

tay co lại, nhưng không nắm thành quyền nổi.

Mắt đỏ lên, nở nụ cười xấu xí:

“Không thể nào…”

“Em rõ ràng thích tôi như vậy…”

“Sao có thể… trong thời gian ngắn như vậy đã ở bên người khác…”

21

Tôi cong môi cười, giọng đầy châm biếm:

“Ha.”

“Tình cảm thời niên thiếu… ai mà coi là thật.”

Không muốn dây dưa , tôi , nhập mật mã.

vừa mở….

Sau lưng vang lên giọng cầu xin run rẩy:

“Vậy bây tôi bắt đầu em lại, được không?”

“Lần … để tôi theo em.”

Tôi chậm rãi đầu, ánh mắt đầy khó tin:

“Lúc anh làm gì?”

lại muốn “cân bằng”? Muốn bắt đầu lại?

Kỷ Thần Dữ lộ ra vẻ thất bại.

Dường như đau đến không biết làm sao:

“Lúc đó tôi chỉ là… chưa em.”

“Hoặc là…”

“Chưa nhận ra mình em.”

Tả Bồi Phong nói không sai.

Anh thật sự bị vả mặt.

Luôn nói mình không hối hận.

Nhưng khi nhìn thấy ảnh cô nắm tay người khác….

Anh lại hối hận đến mức muốn xé nát người đàn ông đó.

Đó là Kính Nguyệt của anh.

Là người luôn đi phía sau anh, chỉ cần đầu là thấy.

Sao lại giữa đường bị người khác mang đi mất… không chuộc lại được ?

“Ha, người trưởng thành sao có thể không biết mình muốn gì?”

“Chỉ là giả vờ không nghe không thấy vì quá tự tin mà thôi.”

“Cái gọi là ‘ mà không tự biết’….”

“Thường chỉ là cái cớ của những kẻ ngu xuẩn, che giấu sự tham lam của mình.”

thang máy….

Không biết lúc nào, Trì Tịch đã đứng đó.

Hai tay khoanh ngực, tựa vào tường.

Chiếc hoodie màu be phối quần thể thao đen…

Không hiểu sao lại toát ra vẻ ngông ngênh khó tả.

22

Đồng tử của Kỷ Thần Dữ co rút lại khi nhìn thấy gương mặt của Trì Tịch.

Trong ánh mắt hiện rõ sự đề phòng.

Rõ ràng anh đã nhận ra…..

Người mặt chính là kẻ đã khiêu khích anh trong cuộc gọi đêm đó.

“Ha, Trì Tịch.”

“Thì ra là anh.”

Trì Tịch cong môi, hai tay chạm trán làm động tác chào, giữa mày mang nét vừa đẹp vừa bất cần:

“Chào anh, ‘người cũ’ chỉ biết hối hận khi đã mất.”

Sắc mặt Kỷ Thần Dữ lập tức trầm xuống.

Trì Tịch dường như không để ý, ánh mắt thong dong lướt qua những hộp vương vãi trên đất.

Cuối cùng dừng lại ở chiếc .

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, đáy mắt ánh lên ý cười:

“Tặng tôi à? công khai danh phận?”

Tôi phồng má: “Không .”

“Ừ.” Trì Tịch đáp vậy, nhưng vẫn cúi xuống nhặt chiếc , đeo lên cổ, bước đến bên tôi, bình thản nói: “Em buộc cho tôi.”

Tôi liếc anh: “Anh mặc hoodie buộc làm gì?”

“Không sao, anh đây mặc gì cũng đẹp.”

đóng lại sau lưng.

Tôi không đầu, nhưng vẫn nghe thấy giọng nói phía sau, trầm thấp đầy hụt hẫng:

“Nhưng năm đó… em học thắt là vì tôi…”

23

Dưới sự “ám chỉ” không mấy kín đáo của Trì Tịch, tôi cuối cùng vẫn đến dự tiệc kỷ niệm của vợ chồng Tả Bồi Phong.

Trì Tịch trong bộ vest thẳng tắp, dáng người cao ráo, vừa xuống xe đã thu hút mọi ánh nhìn.

Tả Bồi Phong bước tới, mỉm cười bắt tay:

“Chào anh, Trì Tịch, tôi là Tả Bồi Phong.”

Trì Tịch bắt tay lại, cười thân thiện…

Nhưng lời nói thì khiến tôi chỉ muốn che mặt:

không, anh cũng thấy tôi đẹp chứ?”

“Kính Nguyệt tặng ngày công khai tôi là trai đấy.”

Tôi: “……”

Người là vừa biết nói chuyện, vừa biết… thù dai.

Bữa tiệc dần đông người, trở nên náo nhiệt.

Trì Tịch thân phận của mình, dù không muốn xã giao cũng khó tránh.

Tôi tìm một góc yên tĩnh, vừa ăn tiramisu, vừa nhìn Tả Bồi Phong trên sân khấu nắm tay vợ, xúc động đến mức khóc như trẻ con.

Cũng có chút cảm khái.

Ngày anh ta cũng từng là tra nam có .

Theo vợ đến mức “hỏa táng tràng”.

Nhưng cuối cùng… vẫn theo thành công.

Bên cạnh tôi đột nhiên có người đứng.

Không cần nhìn cũng biết là ai.

Ngay đầu đã biết hôm nay gặp.

So hôm đó say xỉn, hôm nay Kỷ Thần Dữ chỉnh tề hơn.

Nhưng vẻ tiều tụy và đôi mắt đỏ…

Vẫn cho thấy anh sống không ổn.

“Kính Nguyệt…”

Anh khó khăn gọi tên tôi.

Nhìn cặp đôi ôm trên sân khấu, anh đưa tay ra.

Trong lòng bàn tay…

Là chiếc nhẫn.

Dấu vết siết chặt còn in trên da.

“Chúng ta cũng kết hôn đi, được không?”

“Xin lỗi…”

“Lời cầu hôn đó… tôi đã đến muộn quá nhiều năm.”

“Sau tôi không phụ em , đối xử tốt em, cả đời chỉ có mình em.”

24

Tôi đặt nĩa xuống.

Không còn tâm trạng ăn.

Cầm chiếc nhẫn từng đeo suốt bao năm.

Trong ánh mắt vừa sáng lên của anh…

Tôi người, mở kính.

Chiếc nhẫn vẽ một đường cong trong không trung…

Rơi xuống hồ bơi.

Cơ thể Kỷ Thần Dữ lảo đảo.

Mặt trắng bệch, môi run run:

“Kính Nguyệt… tôi sai rồi…”

đây tôi không biết trân trọng, là tôi ngu…”

“Tôi đang sửa… tôi đang theo em lại…”

“Nhưng em… đã xóa tôi rồi…”

Anh không dám nhớ lại cảm giác tuyệt vọng khi bị chặn.

“Kính Nguyệt, tôi không cầu em lập tức tha thứ…”

“Nhưng ít nhất… cho tôi một con đường được không?”

“Một cơ hội để bù đắp… để theo em lại…”

“Rẽ trái.”

Một cười vang lên.

Tôi còn chưa kịp phản ứng….

Đã bị kéo vào một vòng tay ấm áp.

Trì Tịch ôm tôi, ánh mắt khiêu khích:

“Hiểu ‘hỏa táng tràng’ chưa?”

“Đến lúc đó tôi giúp anh nhặt tro.”

25

Bị Kỷ Thần Dữ làm rối như vậy, chúng tôi cũng không tiện ở lại lâu.

Chào một rồi rời đi.

“Không à?”

Tôi nhìn Trì Tịch đang mở bản đồ.

“Không.”

“Hôm nay tâm trạng tốt.”

“Đưa em đi biển… ngắm bình minh.”

26

Tôi đã tin lời Trì Tịch.

là đi ngắm bình minh.

Chỉ là… anh không nói đoạn đó ở trong xe…

Khoảnh khắc cảm xúc dâng trào…

Trì Tịch kéo tay tôi lên.

áp út chợt ….

Ý thức tôi tỉnh lại một giây…

Rồi lại chìm vào khi anh đan tay tôi.

Điện thoại của Tả Bồi Phong gọi đến lúc trời sắp sáng.

Tôi dựa vào ngực Trì Tịch, giọng còn ngái ngủ:

“Sao vậy, anh Bồi Phong?”

Nhưng đầu dây bên kia lại là khác:

“Kính Nguyệt, đến xem Thần Dữ đi!”

“Anh ta vớt chiếc nhẫn em ném xuống hồ cả mấy !”

“Trời như vậy sao chịu nổi—lên bờ là ngất rồi!”

đang ở bệnh viện, sốt đến mê man!”

“Dù sao hai người cũng lớn lên cùng …”

“Em đến xem anh ta đi…”

Tôi mím môi, bình thản nói:

“Anh ta tỉnh chưa? Nếu còn ý thức thì đưa điện thoại cho anh ta.”

Im lặng hơn mười giây.

Sau đó là giọng Kỷ Thần Dữ, khàn khàn, run rẩy:

“Kính Nguyệt… tôi tìm được nhẫn rồi…”

“Tôi… tìm được rồi… em có thể…”

“Kỷ Thần Dữ,” tôi nhẹ giọng cắt ngang, “chiêu trò theo của anh… cũng nhiều thật đấy.”

“Đừng làm những chuyện vô nghĩa .”

“Đừng làm phiền tôi và Trì Tịch ngắm bình minh.”

Đầu dây bên kia im bặt.

Tôi cũng khựng lại.

Bởi vì ngay lúc cúi đầu.

Tôi nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương trên áp út.

Dưới ánh mặt trời vừa ló.

Phát ra ánh sáng rực rỡ.

Trì Tịch ôm lấy eo tôi.

Tay kia vuốt nhẹ chiếc nhẫn, giọng trầm thấp:

“Đeo nhẫn của tôi rồi…”

“Cả đời sau thuộc tôi.”

“Nếu dám chạy…”

Tôi cong môi, nhướng mày:

“Rải tro em luôn nhé.”

– HẾT –

Tùy chỉnh
Danh sách chương