Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

20

Phó Cảnh nhờ chút quan hệ, nhanh chóng giúp tôi xếp lịch mổ.

Đêm trước ca phẫu thuật, anh ôm tôi lảm nhảm đủ thứ, cứ như muốn dồn hết lời thương trong đời đêm .

“Đừng sợ.”

Anh hôn đỉnh đầu tôi: “Anh ở bên ngoài đợi em .”

“Em biết.”

Tôi siết anh: “Anh đừng lo.”

Phó Cảnh vuốt ngón tôi, lần theo sợi đỏ buộc cổ : “Nó sẽ thay anh bảo vệ em.”

“Anh nó từ nào thế? Lúc về, em muốn sợi giống vậy.”

Phó Cảnh im lặng vài giây, rồi bật cười khẽ: “Chắc không đâu.”

Tôi khó hiểu: “Tại sao?”

sợi độc nhất vô nhị đời.”

Phó Cảnh nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang nhớ lại điều gì: “Ngày , anh quỳ ba bước lạy, từng bước dập đầu đi đại điện để nó.”

Tôi ngây người.

Thì ra đằng sau sợi đỏ cả câu chuyện?

“Năm em bị bệnh, lúc đầu anh cứ tưởng nhẹ thôi. Nhưng em không những không khá hơn, sức khỏe còn tệ dần đi.”

“Anh sợ lắm. Anh đi hết mọi ngôi trong thành phố, cuối tìm đến ngôi linh thiêng nhất. Ở , anh quỳ ngày đêm, rồi dùng tóc mình bện đỏ để trừ tà em.”

“Anh còn sợ Phật Tổ trách anh không thành tâm, nên ăn chay suốt năm, quyên tiền vùng núi, đi làm tình nguyện, để cầu em bình an.”

đến đây, Phó Cảnh khóc không thành tiếng: “ cuối em khỏe lại…”

Tôi ngồi đùi anh, hôn những giọt nước mắt đang lăn má: “ ơn anh, A Cảnh… ơn anh làm tất cả em.”

nên hứa với anh…”

Phó Cảnh ôm lấy eo tôi: “Lần nhất định phải bình an trở ra, không?”

Tôi dùng môi chặn câu trả lời anh lại: “Em sẽ.”

Ngủ ngon nhé, Phó Cảnh .

Đêm nay…

Em và anh.

21

Ca phẫu thuật kéo dài suốt hơn sáu tiếng.

mắn thay…

Cuối tôi bình an bước ra khỏi phòng mổ.

Khoảnh khắc , chân Phó Cảnh mềm nhũn, khuỵu xuống đất, không ai đỡ nổi.

Anh nắm chặt tôi, khóc không ngừng: “ …”

Tôi gắng sức nhếch môi mỉm cười: “Phó Cảnh … ở máy bay anh rốt cuộc gì vậy?”

“Anh —”

Phó Cảnh hôn mu bàn tôi: “ mong vợ anh, cả đời không bệnh không đau.”

Tuyệt vời biết bao.

Giờ tôi thật sự không bệnh không đau rồi.

Tôi đan với anh, mười ngón siết chặt: “ ơn anh… chồng .”

Dưới ánh nắng rực rỡ, đôi nhẫn chúng tôi lấp lánh rạng ngời.

Như đang chứng giám tình hai đứa.

[Anh em.]

Tôi nghe thấy tiếng lòng Phó Cảnh .

Và tôi muốn — [Em anh.]

Phiên ngoại

BẢN KIỂM ĐIỂM

Người viết: Phó Cảnh

Tôi, Phó Cảnh , ngày 10 tháng 10 năm 2022 đến nhà trẻ đón con trai tôi – bạn nhỏ Phó Mục Lăng.

hấp tấp, tôi không kiểm tra kỹ, dẫn đến việc… thằng bé chưa xe, còn tôi thì về luôn.

Hậu quả : bạn nhỏ Phó Mục Lăng đứng trước cổng trường… hứng gió suốt ba tiếng đồng hồ.

Tôi nhận thức sâu sắc sai lầm mình, vô hối hận, tự kiểm điểm bản thân cách nghiêm túc, hứa sẽ không tái phạm.

Mong lãnh đạo – chính người vợ xinh đẹp, rộng lượng, thông minh, thiện lương tôi – chị đại Thẩm Linh tha thứ và tôi cơ hội sửa sai.

vậy… vợ ơi…

Em anh ngủ trong phòng không? Ngoài lạnh

(Hết)

Tùy chỉnh
Danh sách chương