Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Dù có liên quan tôi, thì cũng là muốn xem tôi thảm hại mức nào.
Hoặc đơn giản là buông một câu châm chọc: “Hứa , không lấy được cậu ấm nhà máy à? Phải ngoài nhân phục vụ?”
Hạ Đình Thâm luôn là một người đàn ông lịch thiệp.
Anh chắc sẽ không nói vậy.
Nhưng , tôi từng đứng mặt anh, khoác tay người khác, giẫm anh xuống bùn.
Giờ đây, ban ngày mà mắt anh vẫn đầy tơ máu, đỏ rực đáng sợ.
Nếu anh có ghét tôi mức bóp c.h.ế.t tôi, cũng không quá đáng chút nào.
06
Hai ngày .
Hạ Đình Thâm phía Nam, từ phía Nam quay về, đi hãng Hàng Không Tân.
Hai bay không có tôi, đôi mắt anh tối sầm.
Thậm chí, anh còn từ khoang hạng nhất đi một vòng xuống khoang thương gia, khoang phổ thông.
Nhưng trong hàng ngũ , anh vẫn không tìm tôi.
Anh rõ ràng là thất vọng.
Tôi bay lơ lửng không nhìn , cũng cảm tiếc nuối.
chia tay, sở dĩ tôi chọn hàng không, là vì cho rằng gặp Hạ Đình Thâm, là chuyện không xảy .
Nhưng tôi không kiểm soát trái tim mình.
Tôi vẫn luôn hy vọng, trong biển người mênh mông, tôi có gặp anh một nữa.
Tôi nghe nói anh bây giờ rất thành đạt.
Những người thành công thường bay khắp cả nước, Hạ Đình Thâm chắc cũng không ngoại lệ.
Thế nên tôi quyết đoán chọn một hãng hàng không nội địa lớn, trở thành hàng không.
Nhưng số phận trêu ngươi.
Suốt ba tôi , Hạ Đình Thâm chưa từng xuất hiện bất kỳ bay nào của tôi.
Giờ tôi hiểu, anh là hội bạch kim của một hãng hàng không lớn khác.
Mỗi đi công tác, chọn hãng hàng không .
Sự tiếc nuối như những đám mây bầu trời, mắc kẹt trong linh hồn tôi, mãi không tan đi.
bay, trưởng nhiều chủ động hỏi thăm Hạ Đình Thâm, phục vụ chu đáo mức hoàn hảo, mong có giữ chân vị khách hàng lớn này, để anh chọn Tân.
07
Tôi cũng không quay về nhà nữa.
Tôi cứ sát Hạ Đình Thâm như thế.
Anh đi đâu, tôi liền bay .
Hôm nay, khi kết thúc cuộc họp, anh trở về văn phòng.
Trong nhóm có vài tin nhắn .
Anh vốn định lướt qua, nhưng vô tình nhấn mở.
[Tôi vừa đi bay của Tân về, không Hứa đâu.]
[Tôi cũng tra lịch bay đây của mình, là bay bên Tân. Trong số , cũng không có Hứa .]
Có người nhắc tên Lê Trí:
[@Lê Trí, cậu không phải nói dối tụi tôi đấy chứ?]
[Nói dối? Tôi rảnh lắm ? Tôi chắc chắn cô ta việc ở Tân, có lẽ các cậu bay đúng cô ta không có mặt thôi.]
[Cũng có lắm.]
[Cũng có khả năng cô ta nghỉ việc .]
[Hừ, may mà không gặp phải cô ta, nếu không tôi cũng chẳng thèm tử tế đâu.]
[Trong chúng ta, có cô ta học hành bình thường, nhân cách cũng chẳng .]
Tôi cắn chặt môi.
Sự định kiến của họ với tôi, luôn ăn sâu bén rễ.
, tôi công khai đuổi Hạ Đình Thâm, mọi người không xem trọng, cho rằng tôi đang chơi đùa kiểu tiểu thư nhà giàu.
Nhưng chúng tôi nghiêm túc bên nhau ba , khiến họ bắt đầu thay đổi cách nhìn.
Song đúng lúc , tôi lạnh lùng vô tình nói lời chia tay.
Điều này khiến tất cả sững sờ.
Một học sinh giỏi cao ngạo như Hạ Đình Thâm, vậy mà suýt chút nữa gục ngã hoàn toàn.
Tôi trở thành cái tên bị ghim chặt cột sỉ nhục của học.
Trong lúc mọi người đang thi nhau trích tôi, bất chợt có người lên tiếng:
[Nhưng các cậu có để ý không, ảnh đại diện của Hứa xám đi từ một ? Không ai biết chút tin tức gì về cô ấy ?]
[Dù gì cũng là bạn học cũ, nói năng tích đức chút đi. Tôi từng một người bạn để ảnh xám suốt nửa , hỏi biết mất .]
Cả nhóm lập tức rơi vào im lặng.
Tôi lập tức quay sang nhìn Hạ Đình Thâm.
Anh nắm chặt điện thoại, những đốt ngón tay trắng bệch.
Một lúc lâu , trưởng lên tiếng:
[Đừng nói những điều xui xẻo. Dù lâu không gặp Hứa , nhưng chắc chắn cô ấy vẫn khỏe mạnh. Đừng rủa người khác bừa bãi.]
08
Chiều hôm , Hạ Đình Thâm trông rất căng thẳng.
Mấy vị quản lý các bộ phận bị anh mắng một trận trò.
khỏi văn phòng, ai nấy thở phào, lau mồ hôi trán.
“Tổng giám đốc Hạ bị vậy?”
“Đúng , rõ ràng chúng ta không phạm sai lầm gì mà?”
“Đừng nói nữa, Tổng giám đốc Hạ yêu cầu cao đối với chúng ta, có lẽ kỳ vọng còn cao hơn.”
Mọi người ủ rũ rời đi.
Giờ tan .
Hạ Đình Thâm đứng cửa sổ sát đất, ánh hoàng hôn chiếu qua kính, kéo dài bóng dáng anh.
Tôi nhìn anh từ phía , cảm nhận được sự cô độc sâu thẳm trong anh.
Không hiểu , tôi cảm tình cảm của anh dành cho cô Đường không hề sâu đậm.
Cô Đường là con gái danh gia vọng tộc, có lẽ hôn nhân của họ là một cuộc liên minh giữa hai gia tộc.