Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8.
hôm .
tôi tỉnh dậy, Họa An đã rời .
ta giữ đúng lời hứa, ngoan ngoãn ngủ một đêm dưới sàn.
Nhưng những hình ảnh trong giấc mơ đêm qua cứ liên tục va đập vào trí nhớ.
… Thật sự quá chân thực.
Chân thực mức tôi bước xuống giường, phát hiện chân mình bị trầy xước một .
Chưa hết, nhìn vào gương còn thấy trên cổ có vài dấu vết đỏ đỏ.
Xem ra nhà cần mời pháp sư rồi.
Họa Thanh Sơn quay về thật sao?
Hồi trong buổi tiệc rượu, người tôi nhắm tới ban đầu vốn là một người khác.
Là một ông già nhà giàu, tuy có tuổi, gần bảy mươi rồi.
tôi giả vờ thẹn thùng, tay cầm ly rượu đỏ va nhẹ vào ông ta, thì mùi già nua phả vào mặt khiến tôi suýt nữa nôn ra.
Tôi chợt nhận ra, mình cũng không vì tiền nhẫn nhịn tất .
là quay phắt mũi giày đổi hướng ——
Và người đỡ tôi từ phía chính là Họa Thanh Sơn.
Ông ấy tuy gần 50, nhưng vẫn rất phong độ. Vóc dáng cao lớn, chăm bảo dưỡng bằng y học thẩm mỹ, ăn mặc có gu, lại rộng rãi tiêu xài tôi.
Tôi lập tức quyết định, đổi mục tiêu sang ông ấy.
Nhưng giờ ông ta cứ ám tôi mãi không buông, là trách tôi?
Tôi nghĩ mãi không ra.
Cũng có phải tôi đẩy ông ta xuống đâu.
Tài sản của ông giờ tôi còn chưa chia một xu, ông ta trách tôi cái chứ?
Nghe với ma thì càng dữ càng hiệu quả, tôi bèn chửi thẳng vào không khí:
“Họa Thanh Sơn, năm tôi cưới ông là vì tiền, nhưng phải ông cũng ham tôi trẻ trung xinh đẹp sao? Tôi ti tiện, ông cũng cao thượng cam!”
“Ông chết rồi thì đầu thai nhanh , đừng có bám tôi nữa, tin không tôi thuê người trừ ông !”
Tôi chửi khí , thì bên ngoài vang lên một giọng đàn ông lạnh lùng:
“Doãn Khả Mộng, cô chuyện với ai ?”
Tôi bị Họa Tư Việt dọa giật mình, khí tiêu tan quá nửa.
Anh ta sao không làm?
“Sao, sao ?”
“Người giúp việc xin nghỉ, cô ấy dạ dày cô không tốt, dặn tôi nhắc cô ăn .”
Người giúp việc cũng tốt thật.
Tôi động đôi :
“…Tôi ra đây!”
9.
Bên bàn ăn lớn rộng thênh thang, có tôi và Họa Tư Việt.
Họa An không có ở đây.
Anh ta tháo tạp dề, đẩy phần ăn trước mặt tôi, còn tiện tay đưa thêm một đĩa dâu tây.
Không rửa sạch sẽ, còn toàn là những quả căng mọng đỏ au, cuống cũng đã gỡ sẵn.
Hai mắt tôi rực lên.
“Tất những thứ là anh làm sao?”
“Ừ.”
Tôi nếm thử một miếng, mùi vị không tệ nào.
Tôi vội vàng nhét bữa vào miệng, miệng ngọt như mía lùi:
“Anh giỏi thật đấy, đúng kiểu hình mẫu lý tưởng trước đây của tôi luôn nha~”
“Nam thần kiểu sự nghiệp, lại biết nấu ăn, đúng là tiên phẩm, đáng ban thưởng!”
Có vẻ như Họa Tư Việt nghe hiểu .
Anh khẽ ho một tiếng, có phần không tự nhiên:
“Không mức như cô đâu, là thi thoảng luyện tay thôi。”
“Nhưng nếu cô thích, tôi có duy trì trạng thái như bây giờ.”
Tôi nheo mắt ngắm nghía cơ bắp trên ngực anh.
Quả là mỹ thực đôi mắt.
“Anh ngại à? Chậc chậc, luyện cơ to như vậy phải là để người ta nhìn sao…”
Họa Tư Việt ho còn dữ hơn lúc nãy.
Nhưng anh không phản đối lời khen của tôi.
Anh đưa tay gõ nhẹ vào viền đĩa dâu tây, nhắc nhở:
“Trái cây nên ăn bữa chính nửa tiếng, tôi biết cô thích ăn, nhưng ngọt quá thì không nên ăn nhiều đâu.”
Tôi đưa mắt nhìn quanh một lượt, hình như không thấy Họa An đâu .
Họa Tư Việt bắt gặp ánh mắt dò xét của tôi, nét mặt vẫn bình thản, không gợn sóng:
“Tập trung ăn , ấy có việc ở trường, đã quay về giải quyết rồi.”
Tôi hơi đỏ mặt, khẽ “ồ” một tiếng.
Sao tôi lại ngủ say ?
lúc Họa An rời cũng không biết.
Tôi hết can đảm, kể lại với Họa Tư Việt chuyện tối qua và suy đoán của mình.
“Anh … muốn mời người về làm phép à?”
“Đúng vậy! Tối qua thật sự rất kỳ lạ!”
Đôi mắt đen của Họa Tư Việt trầm lặng.
“Cô có mô tả cụ những xảy ra tối qua không? Tôi mới có phán đoán có cần thiết hay không.”
?
phải kể rằng tôi mơ thấy nhà cháy, rồi linh hồn của ba anh quay lại ôm tôi, thậm chí còn có những hành vi kỳ quặc?
Tôi lấp liếm:
“Thì là… trước ngủ tôi uống thuốc, rồi uống thêm sữa, kết quả là ngủ không ngon, thấy ngột ngạt, khó thở lắm.”
Họa Tư Việt không biểu , nhưng tay cầm ly lại siết chặt không lộ ra dấu vết.
“Tôi nghĩ có là do đồ cô ăn trước ngủ gây ra. Lần đừng uống sữa buổi tối nữa.”
…Thôi vậy.
Tôi biết . Anh ta chắc chắn sẽ là chuyện không đáng bận tâm.
Tôi thất vọng cúi gằm đầu xuống.
Một bàn tay thon dài bất ngờ đưa vào tầm mắt tôi.
Trong lòng bàn tay là một miếng ngọc chạm khắc tinh xảo.
“Nếu lại gặp ác mộng, thì nắm cái ngủ. Đây là vật mẹ tôi để lại, giúp an thần trừ tà.”
“Thật hả?”
Tôi vui mừng nhìn anh.
Nhưng … đồ của mẹ anh, dùng để trấn hồn ba anh?
Cái … có hiệu nghiệm không?
tôi còn phân vân, Họa Tư Việt đã bình thản rút tay về:
“Không cần thì thôi.”
“Không, tôi cần, ơn anh nhiều lắm, Tiểu Việt! Anh tốt thật !”
Tôi nhanh tay đoạt , vội vã vén tóc lên, đeo miếng ngọc vẫn còn mang theo hơi ấm của anh ấy vào cổ.
Ánh mắt của Họa Tư Việt thoáng gợn, dừng lại trên xương quai xanh tôi, có là nhìn miếng ngọc.
“Tôi không còn nhỏ, hơn cô một tuổi, cứ gọi thẳng tên là rồi.”
Anh cầm dao nĩa lên, như vô tình nhắc :
“Phải rồi, nay tôi thấy An ra từ phòng cô.”
Tôi giải thích :
“ ấy hôm qua mưa to, nhớ lại hồi nhỏ cha hay ở bên cạnh… tôi nghĩ phòng ngủ chính với ấy có ý nghĩa đặc biệt, nên mới ở lại một đêm.”
Tôi vội xua tay:
“Nhưng anh đừng hiểu lầm! ấy ngủ dưới sàn thôi!”
Họa Tư Việt như suy nghĩ điều .
“Thật kỳ lạ.”
“Tôi nhớ An từ nhỏ đã sợ sấm sét. Mỗi trời mưa to, ba thường vì ta khóc lóc nhốt vào tầng hầm để tự kiểm điểm.”
“Tình giữa họ hình như cũng không thân thiết như vậy.”
Tôi sững sờ.
Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê, cụp mắt cười nhẹ như có quan trọng:
“Có tôi nhớ nhầm, cô đừng bận tâm.”