Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi đã tán tỉnh học lạnh lùng nam thần suốt hai năm, cũng bị bố tôi ghét bỏ suốt hai năm.
Bố tôi nói: “Một cây cải trắng tốt lành thế này, sao lại để heo nó vầy được.”
Cải trắng ấy chính là học sinh giỏi nhất mà – giáo sư của trường trọng điểm – từng dạy dỗ, còn con heo… chính là tôi, con gái ruột học dốt của .
Bố tôi còn nói: “Rùa thì phải đi với đậu xanh”, rồi ép tôi và cậu bạn thanh mai trúc mã, cũng con nhà học nhưng thân phận là học dốt y như tôi, đi xem mắt. Để hai đứa “tai hoạ” này tự dằn vặt nhau, mới yên tâm.
Nhưng học lạnh lùng bị tôi tán tỉnh hai năm chẳng chút động lòng ấy, bỗng không chịu nữa.
Anh ấy nắm tay tôi, ấn vào cơ rắn của mình.
“Em không phải vẫn luôn muốn sờ sao?”
Tôi: …
1.
Ba tôi cái chết ra ép buộc, muốn tôi đi xem mắt.
Tôi bám khung cửa, sống chết không buông tay.
“Ba ơi, trên đời này còn có thiên lý không? Con mới 23 tuổi, còn chưa tốt nghiệp đại học, sao đã phải đi xem mắt rồi?” Huống hồ đối tượng xem mắt lại là Chu Dự – cậu ấy nhỏ tôi đã không ưa nổi.
“Không gả mày đi xem mắt, thì mày sẽ hại người khác!” Ba tôi có vẻ như ôm chí hy sinh, thà giết con để giữ lễ.
“Chu Dự không được , điểm thi đại học còn thua con một điểm, bắt con đi xem mắt với cậu ấy chẳng phải là hại con sao? Ba giới thiệu con với Cố Thần thì con sẽ đi xem mắt.” Ba tôi túm tai tôi, giận không để hết.
“Chính vì sợ mày hại nó, hôm nay nói gì cũng phải đi xem mắt, nếu không, khỏi mơ đến chuyện mua xe.”
Cố Thần là học trò cưng nhất của ba tôi, là học viên mà ba tôi hài lòng nhất trong bao khóa nghiên cứu sinh mà dạy.
Ba tôi còn phải đi dạy buổi sáng, sau một trận uy hiếp còn thiếu bò lên cửa sổ, tôi cùng cũng gật đầu.
Dù sao gặp một cũng không chết , xe vẫn phải mua mà.
Chờ ba đi rồi, tôi định tìm Chu Dự trên WeChat để mắng cậu ta một trận.
Ở nước không yên phận mà nước làm gì, để phá hoại đời tôi.
【Chu ngốc, ra .】
Chu Dự không trả lời, với thói quen của cậu ta, giờ này vẫn còn đang ngủ.
Nhưng chuông cửa vang lên.
Tôi tưởng ba quên mang theo gì đó.
cửa.
Ơ…
“Ba tôi không có ở nhà.”
Cố Thần đứng cửa, vẻ lạnh lùng như mọi khi, cái mắt chán ghét giống hệt ba tôi, tỏa ra quanh thân.
Tôi chuẩn bị đóng cửa.
Một bàn tay giữ cửa lại.
Tôi gõ trán mình, ba tôi nhờ anh ấy đến đồ gì đó.
Tôi quay vào nhà.
“Tự tìm đi, đồ của ba tôi để anh còn rõ hơn tôi.”
So với sự “nhiệt tình” trước kia của tôi, hôm nay ba tôi làm loạn sức rồi. Tôi mệt mỏi cả tâm lẫn sức, quyết định tạm thời không động chạm đến “ranh giới cùng” của ba.
Mà cái “ranh giới cùng” ấy giờ đang đứng ngay trong phòng khách, tôi không biết anh ấy vào phòng khách lúc , còn nhanh hơn tôi.
Được rồi, chọc không nổi thì tôi tránh đi, tôi định vào phòng ngủ.
Sợ ở lâu tôi sẽ không kiềm chế được mình.
Nhưng cánh tay tôi bị kéo lại.
Theo như thường lệ, nếu cái “ranh giới cùng” này – ờ không, phải nói là “Cố Thần” – nắm cánh tay tôi, tôi sẽ bám theo mà leo lên người anh ấy.
Áo thun trắng đơn giản, quần thể thao, dáng người cao ráo, ngũ quan tuấn tú, làn da trắng nhưng không yếu ớt, còn có cơ , tôi đã từng lén nhìn thấy lúc anh ấy chơi bóng rổ.
Học tỏa sáng dưới nắng sân trường, hoàn toàn trúng ngay gu thẩm mỹ của tôi.
Nhưng tôi cau mày, không được, nhìn nữa tôi sẽ chảy nước miếng mất.
“Thầy nói… hôm nay em đi hò?” Cố Thần miệng, vẫn không buông tay.
Tôi lập tức tưởng tượng ra vẻ và dáng điệu của ba tôi khi nói câu này.
“Cưng của thầy, con gái bất tài của thầy cùng cũng chịu để thầy tống ra hò rồi, sẽ không làm hại con nữa .”
Không đúng, tình tiết có vẻ lệch rồi.
“Ờ…?” Tôi gật đầu, đầu óc bắt đầu rối loạn, Cố Thần chủ động nhắc đến chuyện này, có nghĩa là gì nhỉ?
Có nghĩa là gì?
Im lặng bao trùm, cánh tay tôi bị treo lơ lửng giữa không trung, không căng thẳng khó chịu.
“Còn chuyện em nói tối qua…” Cố Thần dường như hết dũng .
Tôi quay đầu lại, nở nụ cười khổ càng thảm hơn.
nhắc chuyện tối qua là tôi cáu ngay, vốn dĩ tôi đang trêu chọc Cố Thần rất vui, thì bị ba tôi kéo ra khỏi chăn, đọc sạch nội dung tin nhắn WeChat.
Theo lời ba tôi: không thể nhìn nổi, lưu manh cũng không bằng mày lưu manh.
Tôi nói gì ấy nhỉ?
Tôi nói một câu – “Cố Thần, em sờ cơ đi, sau này em sẽ không nghĩ mấy chuyện đó nữa.”
Nhân quyền, nhân quyền của tôi rồi. Ở nhà này tôi không có nhân quyền.
Dưới sự cưỡng chế của ba, tôi bị xóa hết WeChat và liên lạc với Cố Thần, lại còn bị sắp xếp xem mắt nhanh chóng.
Ba tôi nói: thí nghiệm của Cố Thần đang vào giai đoạn then chốt, cũng đừng hòng làm hư học trò cưng của .
“Còn tính nữa không?” Cố Thần hít sâu, cùng cũng nói ra câu đó.
Tôi sững người, đầu óc càng hỗn loạn.
“Ý gì cơ?”
“Là nghĩa đó.” Cố Thần nói ngắn gọn, đúng phong cách của anh ấy.
“Sờ cơ ?” Tôi nói nhiều lắm, nhưng câu sờ cơ là câu cùng, nhớ nhất.
Trong mắt Cố Thần hiện lên tia sáng trong trẻo, anh ấy khẽ nhướng mày, không tiếc nhìn thẳng tôi, tôi bỗng nhận ra mình lại phạm lỗi với nam thần.
“Cố học trưởng…”
Tay tôi đột siết chặt, cảm nhận được sức mạnh những ngón tay của anh, không nói một lời kéo tay tôi lướt xuống vạt áo của anh.
Đầu ngón tay chạm vào cảm giác rắn , mịn màng.
Pháo hoa nổ tung, đầu óc tôi càng loạn hơn.
Tôi ngây người, tay lập tức được buông ra, nhanh đến mức như tạo ra ảo giác, khiến tôi phải nghi ngờ vừa rồi là ảo tưởng của chính mình.
“Hy vọng em nói được làm được.” Câu nói của Cố Thần kéo tôi trở lại thực tại.
“Làm được cái gì?” Tôi theo phản xạ hỏi.
“Là nghĩa đó.” Cố Thần để lại một câu, xoay người, cầm tập tài liệu trên bàn trà, cửa, bước ra , dứt khoát gọn ghẽ.
Hơ…
2.
hò vẫn phải đi, dù sao thì xe vẫn phải mua.
Hơn nữa còn có thể giải quyết luôn bữa trưa.
Lúc mười một giờ, tôi nhìn thấy Chu Dự ngồi trong phòng riêng, một chân vắt lên ghế sofa, ngón tay bấm nhanh trên màn hình điện thoại.
Ba mươi năm FA cũng chưa luyện ra được tốc độ tay như cậu ta.
Tôi ném túi xách lên sofa.
“Chu ngốc ——”
“Chị ——”
Chu Dự vội vàng chào, áy náy nói rằng game sắp kết thúc.
“Món riêng tư, không tệ, vẫn nhớ chị thích kiểu này.” Tôi nhìn quanh, ngáp một cái, vò vò mái tóc bù xù.
“Chị, xem có cần gọi thêm món không? Em sắp xong rồi.” Chu Dự không ngẩng đầu lên, tiếp tục chơi game.
Tôi cũng không rảnh rỗi, cứ ngồi đó ngẩn người.
Quan trọng là không hiểu nổi, vừa nãy nam thần bị thần kinh à? Sao lại làm chuyện đáng đến thế?
Dù đầu tôi có ngu ngốc tám trăm , thì đầu người ta vẫn tỉnh táo, học đỉnh cấp của trường danh tiếng, sao có thể không tỉnh táo.
Nhưng tôi cũng bắt đầu hiểu ra chút manh mối.
Cũng là “nghĩa ” mà ra.
Tôi cảm thấy Cố Thần đã hiểu câu nói của tôi theo nghĩa : sờ anh ấy rồi thì sau này tôi sẽ không mơ tưởng gì nữa.
Nghĩ thế thì thấy hợp lý hơn rồi.
Học thần Cố này là muốn dập tắt ý nghĩ của tôi.
Nhưng mà, câu đó thì lại hiểu theo nghĩa cơ chứ.
Ha ha…
Chu Dự nhìn chằm chằm tôi.
Tôi đang cười ngây ngô.
“Ngốc, nhìn gì?”
“Chị, không phải chị đến xem mắt với em sao? Đến mà mặc kiểu này à?” Chu Dự không biết khi đã đặt điện thoại xuống, ngồi vào bàn , tủi thân nói.
“Không mặc đồ ngủ ra đã là nể cậu lắm rồi.” Tôi không khách , gọi thêm hai món đắt tiền, nhìn Chu Dự.
Trong ấn tượng của tôi, cậu ấy vẫn là thằng nhóc theo sau lưng tôi ngày trước.
“Ồ, ba năm không gặp, cậu thay đổi nhiều .” Chu Dự cao hơn, ngũ quan cũng nở nang, áo thun giản dị, quần thể thao cùng màu, nổi bật giữa lông mày kiếm mắt sáng, tiếc là mắt cậu ta cứ như ruồi bâu vào đống phân.
“Chị không thấy à? Em đã chuẩn bị kỹ lắm mới đến , nghe lệnh đi xem mắt mà.” Chu Dự nói, gọi phục vụ mang thức lên.
Tôi liếc mắt, Chu Dự và tôi đều là con của những bố học , giáo sư cũ của nhau, nhưng ngờ lại sinh ra chúng tôi – hai đứa học dốt, thế là đồng bệnh tương liên, tình cảm hai nhà càng thân hơn.
“Hay chị cân nhắc làm bạn gái em đi?” Chu Dự đột ngột miệng.
Tôi hừ mũi.
“Cân nhắc gì? Chúng ta là anh em kết nghĩa đấy nhé.” Tôi liếc cậu ấy một cái, nhớ hồi nhỏ tôi còn liều mình cứu cậu ta khỏi tay vương học đường.
Chu Dự bỗng nhìn tôi với mắt buồn bã.
“Đừng, cất mắt đó đi.” Tôi giơ tay ngăn lại, “Mẹ cậu khó tính, ba tôi cũng không dễ đối phó, lo cha mẹ người nấy.”
Tôi lập tức ra lệnh.
“Hay là, này chúng ta đổi cách đi?” Chu Dự đột ngột lên tiếng.
Tôi liếc nhìn cậu ấy.
“Hay là, này mình giả vờ đồng ý đi. Như vậy, tiền tiêu vặt của em sẽ không bị hạn chế nữa, còn có thể lừa thêm chút đỉnh. Chị cũng sẽ đỡ khổ hơn, đúng không? Dù sao cũng là giả vờ, đến khi em nhập học ra nước thì chuyện vào đó.” Chu Dự nói.
Tôi nhíu mày.
“Cậu… cũng khôn ra rồi đấy nhỉ, nghĩ được kế hay đấy. Giả vờ thì giả vờ, ý tưởng này không tệ.” Mua xe xong rồi tính tiếp.
“Dĩ .” Chu Dự gật đầu nghiêm túc, gắp một miếng món tôi thích vào bát tôi.
“Nói vậy, chị đồng ý làm bạn gái em rồi?” Chu Dự dò hỏi.“Ừm.” Tôi món, mẹ cậu ta với ba tôi đều khó đối phó, tôi hiểu rõ rồi.
“Xong rồi, này tiền tiêu vặt của em có đường rồi.”
3.
Khi tôi đến nhà.
Ba tôi đang ở nhà, nam thần Cố cũng có , cùng ba tôi và hai nghiên cứu sinh khác bàn luận chuyện học thuật.
Trong mắt ba tôi không giấu được vẻ tán thưởng, mắt hiền của người cha khi nhìn con gái mình lớn lên.
Cố Thần bỗng nhìn tôi, ngừng nói chuyện.
“Xin Xin, đi hò rồi à?” Ba tôi nhấn mạnh hai “ hò” đặc biệt nặng.
Nể cái xe, tôi gật đầu.
“ rồi.” Tôi vứt túi xách xuống, cởi giày, tìm dép đi trong nhà.
“Chu Dự thằng nhóc đó ba cũng lâu lắm rồi không gặp, trước nghe dì Lâm nói, dạo này nó tiến bộ nhiều lắm.” Ba tôi nhắc đến Chu Dự, thực chất là đang thăm dò tình hình.
“Cũng thay đổi rồi, lớn lên đẹp trai hơn.” Tôi đáp qua loa.
Câu trả lời này quả khiến ba tôi hài lòng.
“Được, khi sắp xếp gặp gỡ hai nhà một bữa đi.” Ba tôi nói xong liền thôi, chuyên tâm quay công việc của mình.
Vì mẹ tôi đi họp, một tuần sau mới , nên việc nhà có thể giao tôi.
Ví dụ như đổ rác.
Thân phận khổ sai của tôi xỏ giày, cửa đi ra .
Vừa bước vào thang máy, một bàn tay chặn cửa, một bóng người nghiêng mình bước vào.
Nam thần Cố mà.
Tần suất gặp nhau này hơi cao đấy.
Sao tôi lại hơi đỏ nhỉ.
Hừ, tôi là loại người gì cơ chứ, nhìn trai múa trên màn hình điện thoại bốn màn hình còn thấy bình thường ấy chứ.
Dày dạn kinh nghiệm như tôi sao có thể đỏ , nhất định là sáng nay bị trò thoát y của nam thần làm sốc thôi.
Nam thần Cố cao , tôi nhìn thấy cổ anh ấy.
Tôi nhìn thấy yết hầu của anh ấy chuyển động, rồi người anh ấy tiến gần thêm một bước.
Tôi lùi lại.
“Cố học trưởng, hôm nay kết thúc rồi à?” Tôi tìm chủ đề để nói chuyện.
Nam thần Cố tỏa ra chất lạnh lùng, khiến người khác không dám đến gần.
Ngay khi tôi nghĩ mình sắp chết vì ngượng trong bầu không ngượng ngùng này, nam thần lên tiếng.
“Sao em xóa WeChat của anh?”
Đinh ——
Cửa thang máy ra.
Nam thần thản bước ra , không tôi chút thời gian để trả lời.
Tôi xách túi rác định đuổi theo.
Chết tiệt, tôi đang xách túi rác , đuổi thế được!