Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tranh sống lại, này tôi biết.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ tới vấn đề này.
anh ta sống lại, anh ta có biết người cứu mình hồi nhỏ là tôi không?
Nếu anh ta biết, ở quán ăn anh ta nói “ba chúng ta lớn với nhau, vài thói quen vẫn nhớ”, ở sân cảnh cáo tôi “đừng giở trò”, cưới chị tôi…
Anh ta biết.
Từ đầu cuối anh ta biết.
Không anh ta nhớ nhầm. Là anh ta cố ý chọn chị.
Bởi anh ta cảm thấy chị đẹp hơn tưởng tượng, đáng để anh ta bỏ qua cả ân cứu mạng cưới.
Tôi nhớ tới kiếp .
Kiếp anh ta cưới tôi, nhưng lại xem tôi người thay thế, lạnh nhạt với tôi nửa đời.
Sau đứa bé mất, chúng tôi người lạ sống chung dưới một mái .
Lúc hy sinh, anh ta nhờ đồng đội nhắn lại: “Thành toàn cho anh chị em.”
Hóa là .
Anh ta từ đầu cuối biết mình gì.
Tôi chỉ là một người chắn đường.
Tôi siết chặt chăn.
“Mộ Mộ?” Giọng vang trong bóng tối.
“Không sao.” Tôi nói. “Ngủ .”
Tôi không khóc.
Người đó không đáng để tôi rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.
9.
Từ đó về sau, Tranh không xuất hiện cổng tôi nữa.
Nhưng bóng dáng anh ta vẫn thỉnh thoảng xuất hiện ở nơi khác.
Ví dụ tôi tới siêu thị, nhân viên nói “vừa tham mưu có tới mua đồ”. Ví dụ tôi chợ, chị bán đậu phụ nói “có một anh lính đã trả tiền giúp ”.
Tôi biết là anh ta.
Tôi trả lại toàn bộ số tiền ấy, không thiếu một xu.
Cuộc sống của Tranh chị tôi thế nào, tôi không hỏi, không biết.
Nhưng tôi không biết không có nghĩa là người khác không nói.
Con gái bác Vương làm ở tổ dân phố, tin tức rất nhanh. Một hôm chị ấy sang chơi, vừa cắn hạt dưa vừa nói với tôi:
“Chị dạo này gầy nhiều lắm. Hôm gặp ngoài đường, hai mắt thâm quầng.”
Tôi không tiếp lời.
“Nghe nói hai vợ chồng hay cãi nhau,” con gái bác Vương hạ giọng, “tham mưu tính nóng, chị không hiền, đúng kiểu kim chọi mạch. Tháng đập đồ một trận, hàng xóm nghe thấy.”
Tôi cúi đầu khâu đế giày, từng mũi đâm xuống rất mạnh.
“ nói xem, lúc đầu chị phong quang biết bao, lấy sĩ quan, sính lễ đủ đầy,” chị ấy thở dài, “ mới bao lâu đã…”
“Chị Vương,” tôi ngắt lời, “vỏ hạt dưa đừng nhổ xuống đất, quét phiền lắm.”
Chị ấy ngượng ngùng ngậm miệng.
Không tôi không quan tâm chị tôi.
là tôi quá hiểu Tranh.
Kiếp anh ta lạnh nhạt với tôi nửa đời. Đời này anh ta đối xử với chị tôi được đâu?
Không anh ta không biết đối xử với ai.
là anh ta căn bản không hiểu thế nào là .
Anh ta chỉ biết mình gì.
người khác gì, anh ta không quan tâm.
Nói khó nghe, nhưng sự thật là .
Một thời gian sau, mẹ tôi đột nhiên tới.
xách một túi trứng một túi đường đỏ, vừa vào cửa đã nhìn quanh khắp nơi kiểm tra.
“Mẹ tìm gì ?” Tôi đứng ở cửa bếp hỏi.
“Không có gì, xem các con thiếu gì không thôi.” đặt trứng bàn, ngồi xuống, xoa xoa tay. “Mộ Mộ à, chị con dạo này…”
“Mẹ,” tôi ngắt lời , “ của chị mẹ nói với chị.”
Mẹ sững :
“Con bé này, con nói kiểu gì thế?”
“Con nói đấy.”
“Chị con là chị ruột của con…”
“Con biết.” Tôi nhìn vào mắt mẹ. “Nhưng của chị không liên quan tới con. Mẹ tới tìm con vô dụng.”
Mặt mẹ lập tức sầm xuống:
“Lâm Mộ Mộ, có con thấy mình lấy được chồng nên không nhận người thân nữa không?”
“Con nhận người thân,” tôi nói, “nhưng con không nhận nợ thay.”
“Nợ gì?”
“Nợ thiên vị của bố mẹ.”
Mẹ bị nghẹn lời.
Tôi nói tiếp:
“Từ nhỏ lớn, thứ là của chị, phần lại mới tới con. Vàng cho hết chị, về quê bắt con , sính lễ của chị bao nhiêu được, lượt con lại là ‘hồ sơ mày ai thèm lấy’. Những thứ này con nhận . Nhưng từ nay đừng bắt con làm bất cứ việc gì thay chị nữa. Người chị cưới là do chị chọn, ngày tháng hay xấu là của chị.”
Mẹ há miệng, mãi mới nặn được một câu:
“Đồ không có lương tâm…”
“Mẹ.” Giọng vang ở cửa.
Mẹ tôi đồng thời quay đầu.
Không biết đã về từ bao giờ, anh đứng ở cửa, áo khoác chưa cởi.
“Mộ Mộ từng nói với con, bố mẹ ở dưới quê không tiện.” Anh nói. “Con nhờ người hỏi , trong thành phố có một căn nhỏ, hai phòng, đủ ở. Tháng sau có thể chuyển vào.”
Mẹ ngẩn .
“ lúc đó bố mẹ chuyển ở,” nói. “Gần con Mộ Mộ hơn, tiện chăm sóc.”
Biểu cảm trên mặt mẹ thay đổi liên tục: từ tức giận sang lúng túng, từ lúng túng sang mừng rỡ, cuối cùng biến thành một sự phức tạp khó nói.
“Cái này… cái này ngại quá…”
“Nên làm .” nói. “Mẹ là mẹ của Mộ Mộ, là mẹ của con.”
anh nói câu ấy, giọng rất bình thản, chỉ đang nói một sự thật.
Nhưng mắt mẹ đỏ .
Lúc về, nắm tay , liên tục nói “con ngoan”.
không nắm tay tôi.
tiễn mẹ quay lại ngồi cạnh tôi.
“Không vui à?” Anh hỏi.
“Không.”