Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi bực đến phát điên, giật tay ra, túm cổ áo anh ta đẩy mạnh tường.
“Anh làm phiền tôi nữa, tôi báo cảnh sát đấy.”
Bên kia đường, Cố Quân cờ thấy cảnh đó.
Nhưng từ góc độ anh, trông giống như tôi đang wall slam bạn trai cũ rồi… hôn.
Kể từ đó, mỗi làm, mắt Cố Quân lúc đỏ hoe.
Khi họp, giọng thường xuyên nghẹn lại giữa chừng.
Đồng nghiệp không nhịn được bàn tán.
“Mấy cậu nghĩ sếp phải khóc không?”
“Khóc suốt mấy liền? Mắt anh đỏ mà!”
“Hay công ty sắp ? Hoặc là anh thất ?”
“ ai hỏi thử chưa?”
Mọi người đồng loạt về phía tôi.
“Lâm Miên, cậu hỏi thử .”
“Sao lại là tôi?”
“Vì cậu gan to.”
Gan tôi to, nhưng tôi không phải kiểu gan liều.
Tôi đương nhiên không hỏi.
Tôi nhảy việc luôn rồi.
Cố Quân thất ? Không đời .
Tôi chưa từng thấy anh yêu đương.
Vậy chắc là .
Tôi hẹn phỏng vấn ở công ty lớn khác.
Trước khi cửa, tôi nhận được tin nhắn từ Tuân, lần là từ số mới.
“Tập đoàn Thị sau sẽ không hợp tác công ty các người nữa!”
Vừa bước , tôi thấy Cố Quân đứng bên trong.
Trời đất!
Tôi trợn to mắt.
“Sếp, anh nhảy việc rồi ?!”
Vậy là công ty thực sắp rồi.
Tôi lén lút kéo anh ra góc.
“Anh bị Tuân uy hiếp ?
“ Tuân bảo sẽ không hợp tác công ty chúng ta nữa. Công ty thật sao?
“ xa trông rộng đấy, anh làm thuê vài năm, sau lại khởi nghiệp lại thôi.”
Cố Quân nhàn nhạt trả lời.
“Không .”
“Vậy sao anh phỏng vấn?”
“Tôi đến công ty bố tôi.”
“Nhưng anh họ Cố mà.”
“Tôi theo họ mẹ.”
“Rốt cuộc anh bao nhiêu công ty?”
Tôi chịu thua luôn, đúng là không đấu lại hội nhà giàu.
Cố Quân chợt nhận ra điều đó.
“ cô sao? Đến đây làm ? Phỏng vấn ? Cô định nhảy việc?”
Tôi cười gượng, lắc đầu, nhưng anh đã mím môi.
“Mấy công ty tôi, nuôi cô được hết.”
Cuối cùng, tôi bị anh kéo về công ty.
Tối đó, để hiện trung thành, tôi chủ động ở lại làm thêm giờ.
Cố Quân vẫn tiếp tục đỏ mắt cả .
Anh đứng dựa tường tôi, tôi dè dặt hỏi.
“Không phải công ty , vậy… anh thất ?”
“Cô nghĩ sao?”
Lại là câu ?
Ngẩng , tôi thấy ánh mắt anh tôi, đỏ càng rõ.
“Phụ nữ đúng là như vậy.”
Anh cắn môi, cụp mắt, không tôi nữa, tai đỏ rần.
“Vẫn đau.”
“ cơ?”
“Tôi vẫn đau đây.”
Anh càng cắn môi chặt hơn, rồi nhắc nhở tôi.
“Tối cô say rượu đó.”
“Tối đó làm sao?”
“Cô gấp quá, làm tôi đau.”
13
Hôm đó là Cố Quân đưa tôi về nhà sao?
Chết thật.
Anh đã gọi tôi mấy cuộc điện thoại để kiểm tra chuyện tôi đến muộn.
Tôi uống say bí tỉ, đá anh , đánh anh ?
Cố Quân trông không hài lòng, mắt anh đỏ rực .
“Cô không định chịu trách nhiệm ?”
Thôi được, tôi áy náy mở lời.
“Anh đau chỗ ? Tôi bôi thuốc anh.”
Nghe xong, mặt anh lập tức đỏ bừng.
Trong ánh mắt kinh ngạc anh lại thoáng chút mong chờ.
Ngón tay thon dài anh siết nhẹ tay vịn ghế sofa.
Yết hầu anh chuyển động, cố ra chữ.
“Được…”
Điện thoại tôi reo .
Tôi liếc nhẹ qua màn hình, tắt máy.
Xắn tay áo , tôi Cố Quân:
“Được rồi, bắt đầu thôi.”
“Vừa nãy ai gọi cô vậy?”
Tôi bước tới hai bước.
“ Tuân. Nhưng giờ không quan trọng, để tôi bôi thuốc anh trước.”
Cố Quân hơi lùi lại, quay mặt .
“Không phù hợp.”
“ cơ?”
“Cô bôi thuốc tôi, không phù hợp.”
“Tại sao?”
“Vị trí.”
Anh lần rõ ràng được không?
Cứ từng chữ như vậy, tôi thực không hiểu nổi.
Rồi Cố Quân bỗng nghẹn lời.
Anh khóc sao?
Thật khóc ?
vẻ không hẳn, nhưng rõ ràng mắt anh đã ngấn nước.
Không ngờ chuyện thất lại khiến anh suy sụp đến vậy.
Ai làm Cố Quân tổn thương thế ?
“Giám đốc, anh… anh ổn không?”
Anh quay lưng lại, bộ vest đen chắn trước mặt tôi, cố tỏ vẻ cứng rắn.
Vai anh khẽ run, giọng run rẩy.
“Cô quyến rũ tôi.
“Rồi không chịu trách nhiệm.
“Thế tôi ổn được sao?”
Trời đất, người phụ nữ đó đủ tệ thật.
Nhưng sao Cố Quân lại kể chuyện tôi?
“Tôi nghĩ cô chẳng chịu trách nhiệm tôi được.”
Tôi đang suy nghĩ đầu óc bỗng như bị chập mạch.
Ai?
“Tôi á?”
“Là cô.”
“Tôi… tôi làm cơ?”
Tôi không tin nổi.
Cố Quân quay người lại, đẩy tôi dựa bàn làm việc.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, anh cúi xuống thầm bên tai tôi.
“Hôm cô uống say, cô mình khát, rồi cô…”