Một đêm hỗn loạn năm 23 tuổi, tôi mang thai.
Không biết cha đứa bé là ai.
Chỉ nhớ mình bị bạn thân chuốc rượu tại tiệc đính hôn, rồi mất ý thức hoàn toàn.
Khi tỉnh lại – bên cạnh chỉ còn một chiếc giường lộn xộn và chút ký ức rời rạc.
Tôi lặng lẽ sinh con, một trai một gái – cặp sinh đôi siêu đáng yêu.
Năm năm sau, đứa con trai thiên tài tự viết mã, hack thẳng vào hệ thống bảo mật cấp thế giới rồi ngoảnh lại nói:
“Mẹ ơi, tìm ra ba rồi. Ổng là tổng tài, siêu giàu, siêu đẹp trai, còn FA!”
Tôi trợn mắt:
“Con… con vừa nói cái gì cơ?”
“Ổng còn độc thân đó mẹ, mau đi nhận ba đi, không là bị người khác cướp mất!”
Và thế là – hành trình “dắt con đi nhận cha” chính thức bắt đầu.
Tổng tài bá đạo – gặp lại tôi gái năm xưa – phát hiện một đứa nhóc giống mình y đúc, và một tôi bé đáng yêu gọi người khác là ba…
Anh nhíu mày:
“Anh không nhớ gì, nhưng hai đứa nhỏ kia – trừ phi kiểm tra ADN, bằng không – em đừng mong lừa anh.”
Tôi nhún vai, thản nhiên nói:
“OK, vậy kiểm tra đi. Em cũng muốn lắm.”
Nhưng khi kết quả trả về…
“Anh là cha ruột của cả hai đứa.”