Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Thảo nữ hiệp nghĩ gì vậy?”
Ta vội cúi đầu, cười muốn ch//ếc mà bản không dám mắt hắn ta.
Công Tôn dường có ý chỉ: “Thảo nữ hiệp, ngươi thấy kẻ nói dối, nên nhận hình phạt gì?”
Ta nuốt nước bọt, thở mạnh cũng không dám.
“Vẫn chưa chịu mở miệng sao?”
Công Tôn vẻ mặt nghiêm túc.
Ta nhắm mắt lại, thái độ cần: “Ta không hiểu ngài nói gì. Nếu ngài chỉ chuyện ta biết nói, vậy cũng không trách ta. Ta chỉ là ít nói, chứ chưa từng nói mình không biết nói.”
Công Tôn dường cong môi, hỏi một câu không đầu không đuôi: “Hai người sống thế nào?”
“Cơm áo không lo, cũng khá tốt.”
Vừa nói xong, ta chỉ hận không tự vả cho mình một .
Tiếp theo dù Công Tôn nói gì, ta cũng không phản ứng lại nữa.
Công Tôn liếc ra ngoài xe ngựa: “Đến Hoàng Đô . Đệ đệ của ta mấy nay rèn luyện chiến trường, ra tay không biết nặng nhẹ. Nhân lúc còn chút thời gian cuối, dưỡng sức cho tốt cũng là chuyện nên làm.”
Xe ngựa chạy thẳng phủ Thừa tướng, ta chấp nhận phận bước xuống xe.
Chân trước chúng ta vừa đến, chân Công Tôn Tiện đã trở .
Hắn đen hơn so với hai trước rất nhiều, vẻ non nớt trong ánh mắt đã hoàn toàn biến mất, trở nên trầm ổn hơn.
Hắn cưỡi ngựa đi đầu, dải lụa đỏ trên mũ trụ bay theo gió.
Bàn tay hắn nắm dây cương nổi đầy gân xanh, ta đột nhiên cảm thấy cổ mình hơi đau.
Phía Công Tôn Tiện có một cỗ xe ngựa.
, tỷ tỷ ta miễn c//ưỡng bước ra bên trong, trên tay còn bị trói dây thừng.
Tương tự, tỷ ấy cũng thấy ta.
Hai đứa ta mắt trợn tròn chuông đồng.
trong ánh mắt đối phương đọc bảy chữ:
Không – phải – bảo – muội/tỷ – mau – chạy – sao?!
Cùng lúc , bên ngoài phủ Thừa tướng, hai bóng đen vụt qua.
.
Thuận Phong Thối 1 dừng trước mặt tỷ tỷ ta, 2 dừng trước mặt ta.
“Chủ nhân/tiểu thư, tiểu thư/chủ nhân bảo ta đích thân truyền tin cho ngài.”
Ta và tỷ tỷ điên cuồng ra hiệu bằng mắt, nhưng hai tên “ngọa long phượng sồ” này chỉ nhớ hoàn thành sứ mệnh, bản không biết linh hoạt biến thông.
1: “Tiểu thư nói: ‘Ta bị chồng trước của tỷ bắt , mau chạy đi!'”
2: “Chủ nhân nói: ‘Muội muội ơi, mạng ta sắp toi , đi mau đi.'”
Có hai trái tim khẽ vỡ tan.
Xong việc, “ngọa long phượng sồ” đổi vị trí cho nhau, vẻ mặt kiên định chúng ta: “Tiểu thư/chủ nhân, Thuận Phong Khoái Thối, sứ mệnh đã hoàn thành!”
, “vèo” một , lại biến mất.
Trán ta giật giật: “Tỷ, có lẽ tỷ có tiết kiệm hai khoản tiền lương.”
Khóe miệng tỷ tỷ co giật: “Có lý.”
6
Chào mọi người, đây là đường phủ Thừa tướng, hai tuyển thủ quỳ bên dưới là:
Tiểu thư khuê các Đào, mỹ nhân ốm yếu Quả.
Ta mặt mày đau khổ tỷ tỷ, hỏi: “Tỷ Tây Chiêu, sao lại bị bắt?”
“Nói ra muội có không tin, ta suýt nữa thì kết bái huynh đệ với Công Tôn Tiện .”
“Ba ngày trước, ta theo thương đội đi giao hàng, nghỉ chân một khách điếm. Nhã gian sát vách truyền đến tiếng đàn uống rượu giải sầu, hắn nói hắn mất đi người yêu dấu, thê tử thà ch//ếc chứ không chịu bên hắn. Ta nói ta gặp người không tốt, phu quân ‘thân tại tâm tại’. Hai trái tim từng bị tổn thương lập tức tâm đầu ý hợp. Ta gọi hắn là hảo huynh đệ, hắn gọi ta là đại muội tử. khi mở ra, cả hai chúng ta ngẩn người.”
Công Tôn Tiện nhận tin, biên quan trở , đi ngang qua biên giới Đông Hạ và Tây Chiêu, gặp tỷ tỷ ta.
Còn ta, đại hội võ lâm kéo dài ba mươi ngày, lại cố tình xuất hiện đúng ngày Công Tôn đi tuần tra.
Hai chúng ta ngửa mặt lên trời thở dài: “Đúng là nhọ.”
“Tỷ tỷ, tỷ nói chúng ta giả ch//ếc thêm lần nữa có không?”
“Muội muội, trừ khi chúng ta vỡ thành từng mảnh, nếu không e là không xong .”
nói chuyện, đột nhiên bị một cước đá văng.
Thân hình vạm vỡ của cha ta vừa vặn chắn hết cả .
“Nghịch nữ!”
Ta và tỷ tỷ bị trói tay, áp giải phủ .
Cha ngồi ghế trên, mặt đen đ.í.t nồi.
“ vô dụng, mặt mũi của lão tử bị các ngươi làm mất sạch!”
ta cau mày, đi tới đi lui.
Cuối cùng dừng lại trước mặt chúng ta, xòe hai tay ra: “Nếu đã thoát thân , tại sao còn bị tóm ? Thành sự không đủ, ngu xuẩn heo!”
Cha ta tức giận quay lưng đi.
Tỷ tỷ cười lạnh: “Hóa ra cha là trách ta và A Quả đột nhiên xuất hiện, làm hỏng chuyện tốt của cha à.”
Cha ta quay người, đôi mắt vẩn đục mà tinh ranh chằm chằm tỷ tỷ: “Ngươi to gan thật, dám cãi lại ta!”
“Chẳng lẽ không phải sao?” Ta chắn trước mặt tỷ tỷ, lạnh lùng ta: “Cha mượn ch//ếc của ta và tỷ tỷ để ép Công Tôn đại nhân quan quy ẩn. Bây giờ chúng ta trở , có phải cha sợ người đã đè đầu cha nửa đời kia sẽ quay lại triều đình không?”
“Hỗn xược!”
Cha ta trừng mắt giận dữ.
“Cũng xin cha đừng quên! Ban đầu Bệ hạ long an, Công Tôn đại nhân quan, cả triều đình lấy cha làm đầu, ‘thịnh huống’ , là do ta và tỷ tỷ dùng mạng đổi cho cha! Bây giờ hai chúng ta tuy rơi tay người khác, nhưng cũng đã tranh thủ hai thời gian cho cha. Hai nay, cha đã đưa Tam hoàng tử lên ngôi vị Trữ quân. kể quá trình thế nào, mục đích cha gả chúng ta nhà Công Tôn không phải đã đạt sao?”
Ta hành đại lễ: “Dù thế nào, cũng xin cha hãy suy nghĩ nhiều hơn cho con trai của cha, Thượng mới tuổi, con đường cha muốn trải sẵn cho đệ ấy triều đình vẫn còn rất dài. Là giữ lại ta và tỷ tỷ để này dùng tiếp, hay là bây giờ gi//ếc cả hai để đổi lấy một Công Tôn Khải già nua không quay triều, nào có lợi hơn, cha ắt hẳn tính toán rõ ràng.”
Mọi ngóc ngách trong phòng này có người ẩn nấp.
Bọn họ đợi tín hiệu của cha ta, cứ lúc nào cũng chuẩn bị xông ra c.ắ.t c.ổ chúng ta.
Chỉ cần cha ta ra lệnh, ta và tỷ tỷ bản không có đường thoát.
Chúng ta là quân cờ của ta, một khi hết giá trị lợi dụng, thậm chí còn gây hại, ta tất sẽ vứt bỏ.
Kỳ thực, ban đầu khi thân phận bại lộ, nếu chỉ là ải nhà Công Tôn, ta và tỷ tỷ bản không cần dùng đến biện pháp cực đoan là giả ch//ếc.
Đối với nhà Công Tôn, cùng lắm là hưu thê, nhưng chỗ nhà , tuyệt đối sẽ không để lại người sống.
Ta và tỷ tỷ rất rõ ràng, đứng trước Thượng, cha ta sẽ không chọn chúng ta.
Cho nên ta chỉ có chứng minh cho ta thấy chúng ta vẫn còn tác dụng, đưa ra lựa chọn thứ ba.
Ta và tỷ tỷ nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, chờ đợi người đàn đã sinh ra chúng ta đưa ra lựa chọn.
Nhiều luyện võ, khiến ta vô cùng nhạy cảm với đao quang kiếm ảnh.
Ánh đao lóe lên giữa khe rèm kia, thật chói mắt.
Cốc cốc…
Giữa lúc giằng co, lão quản gia gõ đi : “Tướng quốc, hai vị cô gia đến .”
Cha ta phất tay áo bỏ đi, để lại một câu: “Nhớ kỹ lời ngươi nói hôm nay.”