Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
04
Vừa bước vào doanh , ta phát hiện mọi người vẻ mặt sốt ruột chạy về phía sau núi.
Ta chặn một người lại hỏi:
“Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Cửu hoàng tử và tướng quân gặp thích khách ở sau núi, ta đi viện.”
Nói xong người đó chạy đi.
Nếu cửu hoàng tử xảy ra chuyện trong doanh của ca ca, ca ca quản lý không nghiêm, nhẹ bị lưu đày, nặng đầu.
Ta vội dặn Hồng Anh:
“Ngươi ở đây đợi ta, ta đi ca ca.”
“Tiểu thư, tiểu thư…”
Không đợi Hồng Anh nói hết, ta đã xách búa lao thẳng về phía sau núi.
Cha từng dạy ta viên quang thuật, cũng chính là thuật truy tung.
Vừa chạy, ta vừa quan sát dấu trong bụi cỏ trên mặt đất.
Không lâu sau, ta phát hiện một chỗ bất thường.
Cỏ ở đây vừa mới bị giẫm đạp, trên lá còn dính vài giọt m//áu.
Có người bị thương, bước chân loạng choạng không vững.
Phía sau hắn cách không xa, có bốn năm người truy đuổi.
Những người này khinh rất tốt, chỉ khi mượn lực mới để lại chút dấu cực nhỏ.
Ta xách búa tăng tốc lao đi.
Cuối , cách phía trước vài trăm mét, ta phát hiện tung tích của họ. Bốn kẻ bịt mặt vây quanh một người nằm dưới đất.
Ta quát lớn:
“Dừng tay!!”
Một kẻ quay đầu lao thẳng về phía ta.
Ta dậm mạnh đất, mượn lực nhảy vọt lên.
Cây búa khổng lồ vung lên, phát ra âm thanh trầm nặng như sấm lăn trên mặt đất.
Tên đó định né sang một bên, nghĩ rằng trọng lượng của chiếc búa sẽ khiến chiêu thức của ta chậm lại.
Đáng tiếc ta trời sinh thần lực, cây búa trong tay ta nhẹ như dao găm. Ta nhanh chóng đổi hướng vung búa về phía hắn.
Hắn không kịp tránh, trúng một búa.
Đến tiếng rên cũng kịp phát ra, đã ngã ch//ết ngay tại chỗ.
Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi kỹ xảo đều trở nên vô nghĩa.
Ba kẻ còn lại thấy vậy thi triển khinh bỏ chạy.
Ta bước đến chỗ người nằm dưới đất, đỡ hắn dậy.
May chỉ bị thương ở chân, trúng chỗ hiểm.
Người đó nâng hàng mi đen dày lên. Sắc mặt m//áu hơi tái nhợt.
Nhưng điều đó không hề làm giảm vẻ đẹp của hắn, ngược lại còn khiến hắn thêm vài phần mong manh đáng thương.
Thậm chí còn đẹp hơn thái tử vài phần.
Ta nuốt khan một cái, hỏi:
“Cửu hoàng tử, ngài không sao chứ?”
Cửu hoàng tử khẽ cong môi đáp:
“Không sao, đa tạ Sở cô nương đã .”
“Ngài biết ta sao?”
Thật kỳ lạ, trong ấn tượng của ta hình như từng gặp cửu hoàng tử.
“Hai lần gặp Sở cô nương trong cung.”
“Chỉ là trong mắt cô chỉ có thái tử.”
Câu sau hắn nói quá nhỏ, ta không rõ.
“Ừm? Ngài nói gì?”
Trong mắt hắn lóe lên một tia phức tạp, rồi bình tĩnh nói:
“Không có gì.”
Thấy hắn không muốn nói, ta cũng không hỏi thêm.
Ta ngồi xổm trước mặt hắn, vỗ vỗ lưng:
“Điện hạ, nơi này không ở lâu. Ngài lên đi, ta cõng ngài về.”
Vừa dứt lời, vẻ mặt hắn có chút khác lạ, vành tai hơi đỏ.
“Không , vương có tự đi.”
Nói xong tập tễnh bước qua người ta.
Ơ?!
Người này coi thường ai vậy.
Chẳng lẽ nghĩ ta không cõng nổi hắn sao!
Hôm nay nhất định phải cho hắn thấy uy phong của nữ lực sĩ số một Đại Châu.
Ta bước lên giữ lấy cổ tay hắn, nhân hắn thăng bằng ngã về sau, thuận thế ngang người hắn lên.
Sau khi lên, ta còn xóc hắn vài cái trong .
Nhóc con!
Hai người như ngươi, cô nương cũng nổi.
Hắn nhìn ta, đồng tử mở to, mặt đầy vẻ không tin nổi. Gò má đỏ lên, nói cũng lắp bắp:
“Sở… Sở cô nương… cô mau… mau thả ta … nam nữ thụ thụ bất thân…”
Cổ hủ!
Cha ta chinh chiến mấy chục năm, hiểu rõ sự mong manh của sinh mệnh.
Có hôm nay còn ăn cơm huynh đệ, hôm sau đã ch//ết trên chiến trường.
Từ nhỏ ông đã dạy ta phải trân trọng sinh mệnh.
Bởi có rất nhiều người muốn sống… nhưng không còn cơ hội.
Ta không buông tay, ngược lại còn hắn chặt hơn:
“Điện hạ, sinh mệnh quan trọng hơn tất cả. Mạng còn không giữ được, còn nói lễ tiết làm gì.”
“Thích khách vừa rồi chắc đã hết đồng bọn. ta ở đây lâu thêm một khắc, nguy hiểm lại tăng thêm một phần.”
Cơ cửu hoàng tử cứng đờ.
Nhiệt độ từ lồng ngực hắn càng càng nóng.
Ánh mắt hắn lấp lánh nhìn ta, giọng càng nói càng nhỏ:
“Vậy… làm phiền Sở cô nương rồi.”
Người này sao lại giống một cô nương nhỏ vậy.
Ta nói tiếp:
“ chặt ta!”
Vành tai cửu hoàng tử đỏ như sắp nhỏ m//áu.
Hắn do dự một , mới dùng hai tay vòng qua cổ ta.
Ta lập tức bế hắn tăng tốc chạy về doanh .
Ta vội vàng trở về, nên không hề nhìn thấy phía sau lưng mình….
Hắn lặng lẽ ra hiệu cho ám vệ đi theo phía sau lui .
05
Một khắc sau.
Ta đã gặp Hồng Anh đứng ngoài doanh , dáo dác ngóng trông.
Trên người ta dính m//áu, Hồng Anh tưởng ta bị thương.
Nàng vội vàng chạy về phía ta, giọng mang theo tiếng khóc:
“Tiểu thư, tiểu thư, người bị thương rồi sao?”
Sau đó lại nhìn cửu hoàng tử ở trong ta vẻ mặt đầy bất mãn.
Ngay sau đó ta thấy tiếng của Hồng Anh:
【Tên mặt trắng này cũng quá không biết xấu hổ rồi. Tiểu thư ta bị thương còn để tiểu thư bế hắn.】
Cửu hoàng tử dường như nhận ra ánh mắt không mấy thiện cảm của Hồng Anh.
Hắn ghé sát bên tai ta, dịu giọng nói:
“Sở cô nương, thả ta đi, ta tự đi được.”
Theo động tác hắn nghiêng lại gần, một mùi hương tùng lạnh lẽo thoang thoảng xộc vào mũi.
Ta hơi hoảng loạn gật đầu, nhưng vẫn không buông tay:
“Cũng chỉ còn mấy bước nữa thôi, ta đưa điện hạ vào trong doanh trướng trước đã.”
Ta quay đầu trấn an Hồng Anh:
“ m//áu này không phải của ta, là cửu hoàng tử bị thương. Mau đi gọi quân y đến.”
Hồng Anh vậy vừa đáp vừa chạy đi:
“Nô tỳ đi ngay.”
Ngay đó, ta lại thấy tiếng của nàng:
【Trời ơi, hắn chính là cửu hoàng tử điên cuồng bệnh kiều, gi//ết người như ngóe đó sao?】
【Hắn vừa liếc ta một cái, da đầu ta tê rần luôn.】
【Chẳng lẽ nãy ta không quản lý tốt biểu cảm, bị hắn nhìn ra rồi? Hu hu hu, tiểu thư nhất định phải cái m//ạng chó của ta đó.】
Cửu hoàng tử khẽ nói bên tai ta:
“Sở cô nương, quan hệ chủ tớ của hai người quả thật rất tốt.”
“Ta và Hồng Anh lớn lên nhau từ nhỏ, ta luôn xem nàng như muội muội.”
Ta ngừng một chút rồi nói thêm:
“Nếu nàng có điều gì mạo phạm điện hạ, mong điện hạ đừng trách tội. Nàng chỉ lo lắng cho ta thôi.”
“ vương cũng không trách nàng.”
Ta ngẩng đầu nhìn cửu hoàng tử trong .
Thân hình hắn cao gầy, dù được ta bế nhưng vẫn cao hơn ta một chút.
Da trắng như ngọc, dung mạo diễm lệ, trông như kiểu người vai không gánh nổi đòn gánh.
Nhưng sao Hồng Anh lại nói hắn gi//ết người như ngóe?
Cửu hoàng tử dường như cảm nhận được ánh mắt của ta, quay đầu nhìn lại.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, mặt hắn hơi đỏ, giống như một con… thỏ trắng to vừa bị dọa sợ.
Hắn khẽ hỏi:
“Sao vậy?”
Ta bỗng nghẹn lại một nhịp thở, cười hắn:
“Không… không có gì.”
Cho dù hắn có gi//ết người, chắc cũng là do người khác ép hắn quá đáng.
Dù sao thỏ bị dồn đến đường … cũng sẽ cắn người.
Thấy cửu hoàng tử trở về, những người xung quanh đã bắn pháo hiệu lên trời báo cho ca ca trở về doanh .
Khi ca ca quay về, lão quân y băng bó thương cho cửu hoàng tử.
Ca ca bước vào, chắp tay quỳ một gối :
“Thần đến chậm trễ, xin điện hạ trách tội.”
Ta mọi người trong doanh cũng quỳ theo ca ca.
Cửu hoàng tử khẽ nâng tay, giọng nói ôn hòa trong trẻo:
“Chư vị không đa lễ, đều đứng lên đi.”
“Chuyện xảy ra quá đột ngột, Sở tướng quân không tự trách. Huống hồ Sở tướng quân trung dũng, Sở cô nương lại anh dũng chẳng kém nam nhi.”
“Hôm nay được cô nương , vương ghi nhớ trong . Sau khi hồi cung sẽ tâu rõ phụ hoàng, ban thưởng xứng đáng.”
Ca ca khiêm tốn đáp:
“Điện hạ quá lời! Bảo vệ chủ thượng vốn là bổn phận của thần.”
này, lão quân y sau khi băng bó xong đứng dậy bẩm báo:
“ thương ở đùi của điện hạ không nghiêm trọng, nhưng m//áu khá nhiều nên tĩnh dưỡng một thời gian.”
“ bầm ở cổ tay điện hạ, chỉ bôi thuốc hoạt huyết tiêu ứ, ba ngày sẽ tan.”
“Được, vất vả cho ông rồi.”
Cửu hoàng tử mỉm cười, ngẩng mắt liếc nhìn ta một cái.
Ta sờ sờ mũi, chột dạ cúi đầu.
Da của người này… sao lại mỏng manh hơn cả tiểu thư khuê các.
Chỉ nhẹ nhàng nắm một cái… đã bầm tím rồi.
06
Sau khi tiễn cửu hoàng tử rời đi, Ca ca nổi trận lôi đình.
Huynh mắng ta lỗ mãng, hấp tấp.
Nói nếu ta có mệnh hệ gì, huynh biết ăn nói thế nào phụ mẫu trong .
Thấy ta đứng tâm trí bay đi đâu .
Huynh nghiến răng nghiến lợi đe dọa sẽ tịch thu cây búa ngàn cân của ta.
Cái gì?!
Ta sợ đến mức lập tức thu lại tâm trí.
Vội vàng kiểm điểm lỗi lầm một cách “đau thấu tâm can”, liên tục cam đoan sau này tuyệt đối không hành động lỗ mãng nữa, huynh mới miễn cưỡng tha cho ta.
Khi ta về đến phủ, trong vừa nhận xong ban thưởng của thánh thượng.
Ngoài ra, Triều Dương chúa còn gửi thiệp mời cho ta.
Mời ta tham dự yến tiệc thưởng hoa vào tháng sau.
Cả bốn người ta đầu chụm đầu, vai khoác vai, vây thành một vòng.
Ta ủ rũ than dài:
“Người ơi, yến tiệc thưởng hoa của chúa… con không muốn đi.”
“Các tiểu thư thế gia ngâm thơ vẽ tranh, cắm hoa pha trà… con cái gì cũng không biết, đi rồi chán chết.”
Ca ca nhướng mày trêu chọc:
“Chẳng lẽ muội còn dứt tình thái tử?”
“Muội không có!”
“Con ngoan, thôi bỏ thái tử đi.”
“Cha con nói đúng. Theo ta yến tiệc thưởng hoa nên đi. Thiếu niên tuấn kiệt trong các thế gia nhiều vô kể, con thích ai chọn.”
“Ta thấy tiểu thế tử Quốc gia cũng không tệ, dung mạo nổi bật, tài hoa cũng tốt.”
“Con gái ngoan, nếu con không thích văn chương, cha tìm cho con một tiểu tướng quân sao?”
“Con tán thành~ Trong quân doanh cũng có không ít trai tốt, để con để ý Vi Vi.”
…
Ba người họ người một câu ta một câu, ta hoàn toàn không chen được nửa lời.
Ầm ĩ đến mức đầu ta ong ong.
Cuối ta giơ tay đầu hàng:
“Được được được! Con đi, con đi! Con đi là được chứ gì!”
07
Ca ca không giữ lời.
Huynh cố ý phóng đại chuyện cửu hoàng tử bị á/m s/át, nói ta xông lên nguy nguy hiểm thế nào.
Dọa phụ mẫu sợ đến mức vừa ngực vừa ra lệnh phạt ta cấm túc một tháng.
Đáng ghét!
Tối hôm đó, ta tức đến mức cạo sạch bờm của mấy con chiến mã của ca ca.
Hừ!!
Để xem huynh cưỡi ngựa trọc đi doanh thế nào.
nói ta bị cấm túc, cửu hoàng tử khắp nơi tìm những món đồ thú vị gửi cho ta.
Từ lớn như đao thương kiếm kích Tây Vực, bí kíp võ cô, đến nhỏ như bánh ngự thiện trong cung, con châu chấu bện cỏ ven đường.
Tóm lại, thứ gì cũng có.
Mỗi ngày ta đều mong chờ xem hôm nay cửu hoàng tử lại gửi thứ gì mới lạ.
Chỉ khổ cho Hồng Anh, ngày nào cũng phải chạy đi lấy đồ ta.
Mỗi lần nàng đều nhăn nhó cả khuôn mặt.
Hận không vứt hết quà của cửu hoàng tử ra ngoài.
Bởi nàng cho rằng cửu hoàng tử tâm cơ thâm trầm, sợ hắn có ý đồ xấu ta.
Nhưng ta không nghĩ vậy.
Cửu hoàng tử sống trong hoàng cung, mẫu phi đã sớm.
Một đứa trẻ nhỏ như vậy, không có mẫu phi che chở.
Nếu thật sự tâm tư đơn thuần… e rằng đã không sống nổi đến hôm nay…