Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Thật sự là vậy sao?

Đời trước, khi đến Tạ cầu hôn, vừa đúng Tạ Hiên từ phủ thành trở . ban đầu hắn có chút do dự, nhưng bao lâu cũng gật đầu chấp nhận.

Song, không yêu thì chính là không yêu.

Tình nghĩa thuở thiếu thời có thể níu giữ bọn ta trải qua đôi ba năm vợ chồng hòa hợp.

Mãi đến khi Tạ Hiên đỗ đạt kinh, được nhận tổ quy tông hầu phủ thì mọi đều đã thay đổi.

So với nàng tài nữ Cố Yên Yên chốn kinh thành, ta – một nữ thương hộ vùng thôn dã xa xôi – quả thực dung tục thô thiển và hiểu quy củ.

Tạ Hiên yêu Cố Yên Yên thì cũng là hợp tình hợp lý.

là nay nghĩ lại cũ mà lòng dấy vài phần bất phục.

Đã không thích thì cớ sao không để ta rời đi? Hòa ly được hay sao? Cớ gì lại giam cầm ta rồi để cả hai cùng dằn vặt lẫn nhau?

Chạm phải ánh quan tâm của , ta mới chợt bừng tỉnh.

Phải rồi!

Đó đều là của kiếp trước.

Lần này ông trời đã cho ta cơ hội sống lại, ta quyết bước vết xe đổ năm xưa.

“Cớ sao lại có hôn ước này?”

chần chừ rồi thở dài: “Nếu không gả cho Tạ Hiên thì định lấy ai?

yên tâm để gả cho ai khác cả.”

Ta trầm giọng đáp: “Vậy thì không gả nữa!”

“Cái gì? , điên rồi sao? Không gả, sẽ phải…”

Lời đột ngột dừng lại. Vì siết chặt đến mức run rẩy nên hoa lan thêu trên khăn cũng vặn vẹo méo mó.

Phải vậy! Không gả, ta sẽ phải theo cha chịu lưu đày.

Bị đày đến Tây Nam hoang vu khắc nghiệt, đường đi hiểm trở muôn phần, chưa nói đến việc đến cũng khó thoát khỏi độc trùng và chướng khí bủa vây.

ta có nghịch ngợm, nhưng là hòn ngọc trên cha . Họ không nỡ để ta chịu nửa phần khổ sở, bởi vậy mới tỉ mỉ thêu dệt nên lời nói dối rằng chủ ép ta phải gả cho lão hầu tuổi bảy mươi, họ tự giả mạo thư từ, thật sự là khổ tâm trăm bề.

Đời trước ta đã không chút nghi ngờ, hơn nữa vốn đã tương tư Tạ Hiên, nên có hơi gấp gáp thì ta cũng gật đầu chấp thuận.

Nhưng ta đã trùng sinh rồi.

Lần này, có chết thì ta cũng sẽ đi cùng cha , ít nhất…

bầu bạn.

Im lặng hồi lâu, mới nghẹn ngào thốt một câu: “Không gả cũng phải gả!”

Dứt lời, bà ấy phất áo rời đi.

Nhìn bóng dáng kiên cường ấy mà ta chợt nhòa đi.

Lau khô dòng lệ nóng trên , ta đứng dậy gom hết trâm vòng châu báu suốt những năm qua, cẩn thận thu dọn.

Ta ôm chặt hòm trang sức rồi như kẻ điên mà lao vút ngoài.

Ta của tuổi mười lăm, hình nhẹ tựa yến bay, thoáng chốc đã chạy qua cổng viện, đến dưới gốc cây đa cuối phố dài.

Dân phong ở Bình An thuần hậu chất phác, tuy là tiểu thư nhà hàng vải, nhưng được cha yêu chiều dung túng, bởi vậy đã đến tuổi cập kê nhưng ta có thể tung tăng nghịch ngợm khắp .

Cũng vì thế mà ta có không ít bạn bè đây, ngày thường bọn ta thích tụ tập dưới tán cây đa này.

Từ xa xa ta đã trông một bóng dáng quen thuộc, lòng mừng rỡ, cứ ngỡ rằng bạn bè cũng linh cảm mà đến gặp ta.

Nhưng đến gần mới sững sờ.

đó, là Tạ Hiên.

“Ô! Tiểu tú tài Tạ , khi nào vậy?”

qua đường chợt tiếng chào hỏi.

Tạ Hiên khẽ mỉm cười và nhẹ đáp: “Ta mới hồi sáng nay.”

Mười tám tuổi, là một tú tài, nhưng dáng dấp thư sinh lại phong nhã tuấn tú, cử cũng ung dung, trầm ổn.

ta là một nha đầu nghịch ngợm chút quy củ nào, làm sao có thể sánh vai cùng hắn?

Rốt cuộc là ta vọng tưởng trèo cao.

Ánh Tạ Hiên rất nhanh đã dừng trên ta, đôi sâu thẳm và khóe môi của hắn hơi nhếch .

, ta rồi!”

Nếu là trước kia, ta hẳn sẽ vui mừng chạy tới rồi khoác vai hắn, ta sẽ ríu rít kể những mới xảy .

Nhưng ta đã không là Lâm Tuyết của ngày ấy nữa.

Ta từng hắn bẽn lẽn hỉ phục đỏ thắm ngày đại hôn.

Cũng từng hắn oai phong cưỡi tuấn mã dạo quanh phố thị đắc chí vinh quang.

Lại càng từng đôi hắn lạnh lẽo vô tình căn phòng tăm tối ngày ấy.

Những đường nét thanh xuân của hắn này, sao ta lại trùng khớp với gương ký ức xa xăm, khiến lòng ta thoáng chốc trở nên mơ hồ.

Tạ Hiên giơ phất phất trước ta.

, nàng làm sao vậy?”

Ta miễn cưỡng nhếch môi, cười chua chát.

Phải rồi!

Mọi thứ đều là do ta tự chuốc lấy.

Một nữ thương hộ nho nhỏ, một tội nhân bị giáng tội thì nào có tư cách vọng tưởng bước vào cửa hầu phủ?

Ta theo bản năng mà lui lại một bước.

3

Đang không biết phải đối diện với Tạ Hiên thế nào, chợt có tiếng gọi từ xa vọng lại.

“Tuyết , Tạ Hiên! Ha ha ha, ta biết ngay hai ở đây mà!”

Là Lưu Triệu Hưng, hắn ta là tiểu công tử của Lưu đồ tể .

Hắn ta vốn ăn khỏe nên tròn trịa hơn khác một chút, chạy tới thì mũi đã đỏ bừng, thịt trên má rung rung theo từng nhịp thở.

Khi tới trước bọn ta thì hắn ta chống đầu gối, thở hổn hển:

“Tạ Hiên, sao huynh đột nhiên từ phủ thành trở vậy? Không phải sắp đến kỳ hương thí rồi sao?” này ta mới sực tỉnh.

Phải rồi!

Giờ đã là tháng Bảy, mà kỳ thi hương sẽ diễn vào mùa thu tháng Tám.

Vốn dĩ, đời trước Tạ Hiên định nhân kỳ thi này mà tạo nên danh tiếng lẫy lừng, vậy mà không rõ vì sao suốt cả hai kiếp hắn đều quay Bình An.

Kiếp trước, vì ta mà hắn đã phí tâm lo liệu Lâm bị lưu đày, để lỡ mất khoa thi nên khiến sư trưởng và tổ phụ tức giận trách cứ.

Kiếp này không ta làm gánh nặng, hẳn là hắn sẽ thong dong hơn nhiều.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.