Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tướng quân khẽ thở gấp, gật đầu: “Ừ.”
Giang Lâm: “Có thể tiến sâu thêm chút không?”
Tướng quân e thẹn cắn răng: “Được.”
“Vậy cố chịu nhé.”
“Mau lên.”
Chuyện thế này?
Ta nghe không hiểu sức chấn động kinh người đến mức mặt nóng bừng, tai đỏ lựng, ta lập tức lùi lầu.
3
Tháng chín, ngày diễn ra hội săn mùa thu, ta với tư thê tử đại tướng quân cũng theo cùng.
Loại người mà sức mạnh hoàn toàn do trời phú như ta vốn chẳng có tư lên chiến trường.
ta không cưỡng nổi khát vọng lập chiến công A Cam, nàng khoác tên đeo cung, cưỡi một con ngựa trắng rồi lôi ta lên ngựa.
Thiệt tình ta chẳng hiểu kiểu !
Ta nàng: “ mang theo cục nợ như ta, chẳng sợ vướng tay vướng tay à?”
Nàng đáp: muốn tăng độ khó, để chiến thắng càng thêm vẻ vang.
Được rồi, người có bản lĩnh thì nói cũng đúng.
Có điều, nếu cần tăng độ khó, sao chạy được nửa đường lại vứt ta sang ngựa tướng quân chỉ vì muốn đuổi theo một con chim trĩ?
không sợ làm tổn hại đến “đức hạnh” chàng à?
Ta sát cổ ngựa, tướng quân thì lui gần mông ngựa, giữa ta một khoảng bằng đúng cỡ Giang Lâm.
Không khí bỗng chốc lúng túng.
Ta tự biết ý mà trượt người lên thêm chút nữa, con ngựa đè đến mức cúi cả đầu.
Tướng quân cũng theo đó mà lùi về sau, ta sợ chàng ngã khỏi ngựa mất.
Con ngựa chở ta đi một đoạn dài, bất giác tiến một khe núi, trời đã tối mịt.
Rừng núi âm u tĩnh lặng lạ thường, bỗng đâu vang lên một tiếng gầm.
Không rõ loài , chỉ biết đó một thanh âm đầy dữ tợn.
Ta run lẩy bẩy, theo phản xạ nghiêng về sau dựa lại gần tướng quân.
Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc , ta ngỡ chàng tạm gác lại “đức hạnh” mà đón lấy ta, thể hiện chút khí khái nam nhân.
Ai ngờ ta tính sai rồi.
Ngay thân mình ta sắp dựa chàng, chàng đột nhiên trừng lớn mắt, cả người run rẩy, gần như theo bản năng mà dang tay đẩy ta ngựa.
Đúng lúc con ngựa đang hoảng loạn, nó hất mạnh làm ta bay thẳng ra một quãng khá xa.
Quả thảm không nói nổi!
“Miêu Miêu!”
Hàn Tiêu, chàng vẫn mặt mũi gọi tên ta ư?
Đầu đập trúng tảng đá lập tức hôn mê.
tỉnh lại, ta đã ở trong một sơn động, bên ngoài sao giăng khắp trời, bên trong lửa cháy bập bùng.
Hàn Tiêu cạnh đống lửa, nghiêng người về phía ta, nét mặt càng khắc sâu và rõ ràng.
sự rất tuấn tú!
Phong thái nhã nhặn như ngọc quý được mài giũa tỉ mỉ.
Trong một chốc, ta quên bẵng chuyện chàng vừa hất ta khỏi lưng ngựa, thế nhìn ngây ngẩn đến xuất thần, mãi một lúc sau ta hoàn hồn, thầm than đạo đức mình kém cỏi, vậy mà lại dám tơ tưởng đến phu quân người khác!
Hình như chàng phát hiện ta tỉnh liền thoáng liếc ta, rồi đưa ta một con thỏ nướng vừa chín: “Đợi trời sáng ta dẫn nàng ra ngoài.”
Ta nhận lấy con thỏ nướng mà lòng xúc động, bấy giờ phát hiện đầu mình quấn băng, bên trong được đắp thảo dược mát lạnh.
ta lấy làm lạ, rõ ràng ta ngã đập đầu, sao phía gáy cũng đau thế này?
Chàng nói: “Ta đã xem vết thương, chắc không sao.”
“Mai về phủ có thể mời đại phu, nàng cố chịu chút.”
Miệng chàng nói vậy vẫn không dám nhìn thẳng ta.
lại thì, lần nào ở riêng với ta chàng cũng có cái kiểu lạ lùng thế này.
Nói năng lắp bắp làm mất sạch khí thế đại tướng.
Chỉ cần ta tiến lại gần thì chàng liền đỏ mặt tía tai.
Nếu ngẫm kỹ, Hàn Tiêu cũng có vẻ đáng yêu đến không ngờ.
Giờ trong hang chỉ có ta, ta nổi hứng muốn trêu chàng, bèn ôm chặt thân mình, khẽ run: “Lạnh, lạnh quá!”
Trong thoại bản hay viết rằng nam chính lúc này đều ôm nữ chính, lấy thân truyền hơi ấm.
Nếu chàng không làm thế, vậy chuyện cùng Giang Lâm trong mắt ta coi như chắc chắn rồi.
Ta vừa thấy nhẹ nhõm vừa len lén dâng lên một nỗi hoài niệm khó tả.
Đang suy lung tung thì Hàn Tiêu vụt đứng dậy như mũi tên, phóng ra cửa động, chỉ để lại một câu: “Đợi ta chút.”
Chẳng bao lâu sau, chàng đã trở về với một tấm da gấu trông ấm áp, cẩn thận lau khô vết máu.
Chàng đặt da gấu trước mặt ta, nói: “Miêu Miêu, nàng đắp tạm đỡ rét.”
Ta cười ngượng ngùng: “À… ra… cũng không đến nỗi lạnh thế đâu…”
4
Sáng hôm sau, Hàn Tiêu dẫn ta ra khỏi núi.
đi được một quãng thì chàng lại ta có mệt không.
Năm ta mười tuổi đã mồ côi cả phụ thân lẫn mẫu thân, một mình xoay xở lớn lên, khổ nào cũng từng chịu nên chút vất vả này nào có đáng .
Vậy mà chàng nhất mực ta mệt, đi một đoạn lại để ta nghỉ.
Rồi chàng đi hái quả, múc nước suối, nướng thỏ và ân cần chăm lo ta.
Mà sự chăm lo lại không giống đám gia nhân chỉ làm xong nhiệm vụ, nó xuất phát nội tâm chân , đến nỗi ta bất giác nảy sinh cảm giác “điều đó vốn dĩ nên thế.”
Ta biết sự dịu dàng này chẳng thuộc về ta, song vẫn lén lút tham luyến đôi chút.
thế, ta đi rồi lại dừng, Hàn Tiêu dẫn đường phía trước.
Tới một hồ nước lớn, nắng rọi gay gắt người ta đổ ít mồ hôi.
Chàng ta có muốn tắm rửa không.
Ta từng suýt chết đuối nên cực kỳ sợ những nơi nước mênh mông, đành lắc đầu chối.
Mặt chàng thoáng vẻ tiếc nuối, dường như cảm thấy không vui.
Ta chưa kịp vì sao chàng lại có tâm trạng thì chàng đã làm một hành động ta càng thêm kinh ngạc.
Quả hiếm thấy trên đời!
Chỉ thấy Hàn Tiêu bật người bay vút lên không như chim ưng, rồi đảo mình như cá lội mà rơi nước.
nước văng rất ít, chỉ gợn mấy vòng sóng.
Cú nhảy nước hoàn hảo này nếu đem đi thi chắc hẳn đoạt giải, ta đang trầm trồ thì thấy mặt nước phẳng lặng lại gợn sóng, một cái đầu đen nhánh trồi lên.
Y phục đen ôm sát người càng tôn lên vóc dáng tuyệt mỹ chàng.
Chàng uốn người, lại lộn thêm một vòng như cánh hồng nhạn chao đất, chẳng nói chẳng rằng mà mang theo hơi thở ướt át nhìn ta.
Trong đáy mắt chàng ẩn chứa nét kiềm nén, gương mặt lại tràn trề mong đợi.
Ta ngơ ngác nhìn chàng, không hiểu ra sao.
Ta thấy mong đợi trong ánh mắt chàng dần tan biến, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, rồi chàng bỗng quay phắt đi, lao nước lần nữa.
Lần này, mãi mà không thấy trồi lên.
Ta đứng trên bờ gọi mấy tiếng: “Tướng quân!”
Không nghe thấy ai đáp lại.
Ta lo chàng quẩn nhảy sông, ai ngờ chỉ lát sau, phía sau bỗng vang lên giọng chàng: “Đi thôi!”
quay đầu lại, ta thấy chàng đã thay một bộ y phục trắng tinh, sạch .
xa nhìn lại, trông chàng như khóm lan nơi sân vắng lòng người xao xuyến.
Nếu ta không biết Hàn Tiêu đã “có đối tượng,” e rằng ta đã ngỡ chàng định quyến rũ mình.
Ta nghi hoặc đi theo chàng, : “Chàng tìm đâu ra y phục ở chốn hoang vu này?”
Chàng bước nhanh như chạy trốn, ậm ừ chữ: “Nhặt được.”
Cuộc săn vẫn tiếp diễn, về đến đại trại, tướng quân lập tức gọi ngự y khám ta rồi đi biệt tăm.
Ngự y khám xong thì A Cam giúp ta băng vết thương, mặt mày nghiêm túc : “Phu nhân, tối người đêm thế nào?”
“Chẳng phải thấy rồi à?”
Ta xoay cổ, thấy có cảm giác đau ê ẩm, bèn bảo nàng: “ coi giúp ta sau gáy có không, sao ê buốt thế?”
Nàng vén tóc ta, trầm giọng: “Có vết đánh mạnh… như thể người ta dùng chưởng chém …”
Ta vẫn mơ mơ hồ hồ, nàng lại nói tiếp: “Trên quãng đường , ngoài tướng quân ra thì phu nhân gặp ai nữa không?”
Ta chỉ biết ta hôn mê một lúc, giờ nhớ lại thì hình như đã mê man khá lâu.
5
sau lần săn mùa thu , ta rất ít gặp tướng quân.
Có lúc mười ngày, ta trông thấy chàng thì chàng liền tránh đi.
Sau đấy ta ngẫm lại, thấy chàng như…
Như đang chịu chút ấm ức.
Hừ, Giang Lâm dám tướng quân nhà ta ấm ức, ta nhất định tìm tính sổ.
Thoắt cái đã đông, đến tiết đông chí, trong cung có một buổi yến tiệc dành quan lại gia quyến.
Mấy vị phụ nhân tiểu thư bàn tán, chẳng biết sao lại lôi cái bụng ta cuộc.
Ta sờ lớp mỡ cân vừa mọc, thầm mình nên ăn ít lại.
Các bà lại bảo ta dư sức tăng cân, vì tân nương mang thai lẽ thường.
Họ nói bóng nói gió chê ta và tướng quân mãi chẳng có con.
Nói ta không có khả năng thì cũng thôi, sau một lúc lại vạ sang tướng quân, họ xem Hàn Tiêu có “được” không.
Ta bây giờ ăn nhờ ở đậu nhà chàng nên không thể không biết ơn, lẽ nào dám để mất thanh danh chàng.