Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Con vừa đi, việc trong nhà lại phải phiền đến người. Xin người, hãy thay con chăm sóc tốt cho thê tử và hài tử.”

Trong lòng ta nghẹn lại, ôm chặt nó, không nỡ buông .

Đám nam nhân vừa đi, trong dường như cũng yên ắng đi nhiều.

Cũng trong năm ấy, giáng đại hạn, không một giọt mưa.

Người trong nhăn mày chau, đã sắp không sống nổi nữa rồi.

Nhà Liễu Nhi cũng chẳng khá hơn, vốn dĩ trông ruộng để cày cấy.

khô hạn, thu hoạch chẳng hạt nào, ăn mặc đều thành vấn đề.

Ta lấy thân cầu sơn thần, cầu thổ địa, cầu thành hoàng.

Đều vô dụng.

là, Thành Hoàng gia bảo ta biết, chỗ này không , nhưng ngoài ngàn dặm, mưa vẫn nối nhau không dứt.

Ta là một con tiểu , yếu ớt.

là đi một chuyến ngàn dặm trong ngày để mang ít về thôi , cũng, cũng không thành vấn đề.

Ta hết chuyến này đến chuyến khác chạy, từ sông ngòi ngoài ngàn dặm mang trở về, rồi lại đỉnh núi, dùng gió hú mưa.

cuối cùng cũng ban xuống mưa ngọt, núi sông ruộng đồng của mấy đều sống lại.

điều ta lại ngã xuống.

sót lại không ngừng tan rã, khiến ta gần như ngay cả thân thể của Phúc cũng không chui nổi.

Liễu Nhi đến chăm sóc ta, ngày đêm canh giữ bên cạnh.

“Mẫu thân, người sẽ không sao đâu.”

“Mẫu thân, Liễu Nhi sợ lắm, người mở ra con đi.”

“Mẫu thân, mẫu thân…”

Nó từng tiếng ta, tựa như khi nhỏ gặp lúc bất nhất, cần ta đáp nó một tiếng, nó mới thể yên tâm.

Những giọt to như hạt đậu nện mặt ta, ta giơ , vuốt ve gò má Liễu Nhi.

Bây giờ nó, đã hơn Phúc nhiều rồi.

nó, tựa như thấy dáng vẻ già đi của Phúc .

“Liễu Nhi, Liễu Nhi của ta.”

Nó chính là tiểu cô ta tự nuôi , làm sao ta nỡ rời xa.

vẫn đang thất thoát, ta lần đầu tiên thân thiết cảm nhận , cái là “cái chết” là gì.

17

Năm ấy ta không chết, nằm lâu.

Liễu Nhi và người trong thay phiên nhau chăm sóc ta, đợi ta khá rồi, mới phát hiện bên kia mộ nữ đã thêm một ngôi miếu.

Liễu Nhi nói với ta, đó là do người trong cùng nhau dựng nên, tượng vàng bên trong cao tăng đắc đạo làm lễ khai quang.

Ta quay về , quả nhiên ngôi miếu uy nghi đường hoàng.

Lờ mờ trong, tượng vàng bị vải đỏ che phủ, không .

Ta hoảng hốt lắm.

Đều là những người gì vậy chứ, cứ nhất định phải dựng thần miếu ngay trong nhà của quái người ta.

Mười tám.

lẽ lại qua bảy tám năm nữa.

Đến cả con út của Nhi cũng đã thể xuống sông mò rồi.

Nó mang về, hưng phấn chạy đến trước mặt ta.

“Bà nội, nướng , nướng cho con.”

Bây giờ ta đã biết nấu cơm rồi, nghề nướng lại càng là nhất lưu.

Ta đang nướng , con út của Nhi nằm phục trên đầu gối ta, đôi sáng lấp lánh.

giống Nhi lúc nhỏ, cũng hoạt bát lanh lợi như vậy.

Ta ngóng về phía chân nơi mặt lặn, nhớ Nhi.

Chiều tối, chắt của Lưu đến tìm ta.

Ta trong nhà, Lưu tóc bạc trắng đang nằm trên giường.

“Phu nhân, ta mơ thấy Tử rồi.”

Bà nói, Tử bị lạc đường, đi đi lại lại trong khu rừng mù mịt sương, gấp đến mồ hôi đầm đìa cũng không ra .

“Phu nhân, làm sao đây, hình như Tử không về nữa rồi.”

“Phu nhân, phải làm sao bây giờ?”

Bà đã già rồi, trên mặt nếp nhăn hằn sâu như khe rãnh.

Ta lau đi của bà, nhẹ giọng an ủi.

“Ngủ đi, ngủ một giấc, Tử sẽ trở về.”

Không Tử, Nhi, những trẻ khác, đều phải trở về.

Ta phân tách bản thân thành nhiều mảnh, nhập thân vô số chim chóc, bắt đầu đường xa xôi.

Bay về tứ phương, bay về bầu rộng , tìm kiếm ở khắp mọi ngóc ngách chiến trường.

Nam nhân trong đang giao chiến kịch liệt, cửu tử nhất sinh.

Khi đao kiếm sắp giáng xuống thân , ta tung người chắn trước.

Khi sắp bước cạm bẫy, ta lại đi trước một bước, kích hoạt cơ quan.

Đợi chiến sự lắng xuống, ta tiếp tục nhập thân loài quạ, dẫn lối cho quay về quê cũ.

Trong rừng sâu, Nhi – mù một – dìu Tử què chân, ngẩng đầu thấy con quạ.

Hắn bỗng lệ rơi đầy mặt, cất tiếng :

“Mẹ… người đến đón con về rồi.”

Đến khi chân hé một vệt trắng như bụng , đám nam đinh dìu nhau xuất hiện nơi đầu , không thiếu một ai.

Cả làng sôi trào.

Đêm ấy, Lưu qua đời.

Trước lúc lâm chung, bà nắm lấy ta, trong cơn mê man khẽ :

“Cốt … đa tạ người…”

ai?

chắt gái của bà – bé tên Cổ Nhi chăng?

Chưa kịp hỏi, bà đã mỉm cười đi.

19

Liễu Nhi cũng đã già.

Từ Liễu Nhi, đến Liễu cô , rồi Liễu , Liễu nãi nãi.

Lúc lâm chung, nàng thần sắc an nhiên, nắm chặt ta, không ngừng “mẹ”.

“Mẹ… Liễu Nhi không nỡ rời xa người.”

Rõ ràng tóc đã bạc, dung nhan đã tàn,

thần thái vẫn như bé năm xưa ta nuôi – hoạt bát, rạng rỡ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.