Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Đêm hôm , không khí trong làng nặng nề đến mức nghẹt thở. Dù là đám tang, không một ai dám ở lại quá khuya. Ngay cả những đàn ông khỏe mạnh nhất trong đội khiêng viện cớ ra về sớm, để lại căn gạch mới xây của Trần Phúc chìm trong ánh nến đỏ quạch mùi nhang khét lẹt.

Trần Phúc ngồi linh cữu , đôi sâu hoắm, đỏ ngầu. Hắn không khóc, cứ vân vê da rắn khổng lồ hắn đã lén lấy ông nội tôi lúc nào không hay.

Bà nội tôi đứng ngoài sân, vào linh đường rồi khẽ thở dài:

  • “Ông nó ạ, mùi này không mùi nhang. Là mùi của hang rắn.”

Ông nội gật đầu, siết chặt chiếc gậy tre:

  • “Phúc ơi, bỏ da xuống đi. Đêm nay là đêm cuối, đừng để không đi đầu thai được.”

Trần Phúc ngước , cười lạnh:

  • “Bác đừng dọa . chết vì già yếu, không vì rắn. da này là báu vật, sẽ dùng nó để lót trong , cho xuống dưới kia được sang trọng.”

Vừa dứt lời, một cơn gió lạnh buốt thổi thốc vào , làm toàn bộ nến bàn thờ tắt phụt. Trong bóng tối lờ mờ, tôi nghe thấy tiếng “lạch cạch” phát ra trong gỗ.

“Cộp… cộp… cộp…”

Tiếng động có ai dùng móng cào vào thành gỗ. Trần Phúc đứng bật dậy, giọng run rẩy:

  • ? tỉnh lại rồi sao?”

Hắn lao đến, định đẩy nắp ra thì bà nội tôi hét lớn:

  • “Đừng mở! Phúc, đừng có dại!”

đã muộn. Nắp nặng nề bị Trần Phúc đẩy lệch sang một . trong, không ông ngồi dậy, là hàng nghìn, hàng vạn con rắn nhỏ màu trắng – giống hệt con rắn Phúc đã băm vằn hôm nọ – tuôn ra nước lũ.

Xác ông trong đã không còn là hình . Da thịt ông ấy tái nhợt, khô quắt lại, kỳ lạ thay, da bắt đầu mọc ra những lớp vảy li ti, sáng lấp lánh dưới ánh trăng tà.

Trần Phúc hét một tiếng kinh hoàng, ngã lộn nhào ra . Hắn cố bò thoát ra cửa, bốn phía tường , xà ngang, những con rắn bắt đầu bò xuống, quấn chặt lấy chân hắn.

07

Ông nội tôi định xông vào cứu, bà nội ngăn lại, giọng run rẩy:

  • “Muộn rồi ông ạ. Nợ máu trả bằng máu. Đây không là rắn thường, đây là oán khí của rừng.”

Trần Phúc bị đám rắn lôi tuột vào trong bóng tối của gian buồng trong. Tiếng kêu cứu của hắn lịm dần, thay vào là tiếng “xì xì” ghê rợn tiếng nhai ngấu nghiến tiếng quỷ đói.

Sáng hôm , dân làng kéo đến để làm lễ động , tất cả đều chết lặng trước cảnh tượng hiện ra.

Trần Phúc nằm giữa sân, quần áo rách rưới, toàn thân không có một vết máu da thịt thì mềm nhũn không có xương. Đôi hắn mở trừng trừng, thẳng bầu trời, ánh màu xanh kỳ quái của loài bò sát. Hắn chưa chết, miệng cứ liên tục phát ra tiếng “xì xì” lưỡi thì thò ra thụt vào một cách vô thức.

Còn của ông ? mọi đánh bạo vào, trong trống rỗng. Không có xác , không có rắn. Chỉ có duy nhất một da rắn khổng lồ, cũ nát, dài dằng dặc quấn quanh lòng .

Bà nội tôi cảnh , chỉ biết chắp vái lạy về phía :

  • “Vạn vật có linh, lòng tham không đáy thì mạng chẳng còn.”

Kể ngày , ngôi gạch của Trần Phúc bị bỏ hoang. Chẳng ai dám lại gần, vì mỗi đêm xuống, ta lại nghe thấy tiếng trườn bò sột soạt mái tiếng gào rú thê lương của một đàn ông.

Dân làng không còn ai dám bắt rắn nữa. Cánh đồng lúa lại xanh tốt, chuột bọ tự nhiên biến mất có một bàn vô hình sắp đặt lại trật tự.

Ông nội tôi đem da rắn ban đầu tìm được mang trả lại hang sâu . đặt da xuống, ông thấy một bóng trắng khổng lồ lướt qua trong bụi rậm. Nó không tấn công, chỉ lặng lẽ ông một cái rồi biến mất vào màn sương mù.

Nhiều trôi qua, tôi đã lớn rời làng. mỗi thấy một da rắn khô đường, tôi lại nhớ đến đôi xanh của chú Phúc bài học đắt giá của ông nội: “Làm , đừng vì cái lợi trước quên đi sự kính sợ đối với linh thiêng của đất trời.”

HẾT

Tùy chỉnh
Danh sách chương