Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

……

Vì tôi chạy về trong nước mắt, nên cô giúp việc trong cũng không dám ngăn cản.

Tôi khóa trái cửa phòng ngủ.

Dựng thang xong, tôi cởi giày, cúi nhìn cái hơi nhô lên.

“Con trai, vị trí chuẩn chứ? Bố con sắp về rồi, lỡ tháo sai thì mình không còn cơ hội đâu.”

Trong truyền ra trẻ con non nớt nhưng ra vẻ ông cụ non:

【Mẹ tin con đi! Kiếp trước cha khốn thích nhất là đổi tiền vàng thỏi rồi giấu ở đây!】

【Tấm trần thứ ba bên trái, đẩy mạnh lên!】

Tôi hít sâu một hơi, trèo lên thang.

tay bần bật.

Không phải vì sợ — mà là vì quá kích động.

Lục Minh vì ép tôi hôn nên đã đóng băng bộ thẻ của tôi.

Ngoài thì nói là tôi “bình tĩnh lại”, thực chất là cắt đứt đường sống, ép tôi khuất phục.

Còn muốn tôi ra đi tay trắng?

Nằm mơ!

Tôi dùng sức đẩy bật tấm trần nhôm hoa văn.

Một đám bụi rơi xuống khiến mắt tôi cay xè.

Nhưng tôi chẳng buồn dụi.

Vì tay tôi đã chạm được cái túi vải đen nặng trịch kia.

Trời đất, nặng !

Tôi cố sức kéo túi ra, suýt nữa không giữ nổi mà ngã từ trên thang xuống.

【Cẩn thận chút mẹ ơi! Ngã cái này là mẹ con mình sự một xác mạng đó!】

“Phi phi phi, đừng có quạ miệng.”

Tôi mở túi.

Ánh vàng chói lóa suýt làm tôi hoa mắt.

là vàng thỏi!

Cả đời này tôi chưa từng nhiều vàng như vậy.

Lật xuống dưới còn có một xấp đô-la Mỹ.

“Chừng này được bao nhiêu tiền?”

【Khoảng năm triệu đó. Đây là tiền cha khốn lén chuyển tài sản công ty đổi vàng, giấu cả đối tác, định làm vốn trốn ra nước ngoài ăn chơi với con hồ tinh kia.】

【Kiếp trước mẹ ngu ngốc nhảy sông, hời cho đôi cẩu nam nữ đó!】

【Bọn chúng cầm khoản tiền này ra nước ngoài dát vàng, về nước xong lột xác doanh nhân nổi tiếng, quên mẹ sạch sành sanh!】

Nghe đến đây, lửa giận trong lòng tôi bùng lên dữ dội.

Lục Minh, đồ khốn nạn.

Tôi cùng anh ta tay trắng lập nghiệp, ăn kham mặc khổ. Đến tài, anh ta không chỉ nuôi tiểu tam mà còn giấu tiền riêng, muốn ép tôi đi ch//ết?

Tôi lấy từng thỏi vàng ra, nhét vali đã chuẩn sẵn.

“Lấy số tiền này đi rồi, Lục Minh về hiện thì ?”

Tôi nhìn cái hốc trần đen sì, trong lòng có chút bất an.

Nếu hiện, đừng nói hôn — hôm nay e là tôi còn không bước ra khỏi nổi.

【Mẹ ngốc thế?】

【Lấy mấy cuốn sách cũ trong cái thùng bên cạnh nhét cho có hình thức, rồi lắp lại tấm trần y như cũ!】

【Dù cái trần này mấy năm cũng chẳng ai mở ra một lần, đợi hắn hiện thì mẹ con mình bay xa rồi!】

Tôi chợt hiểu ra.

Vội vàng lấy mấy cuốn sách nguyên bản mà Lục Minh dùng làm màu trên nóc tủ sách, nhét bừa túi vải đen, rồi đặt lại lên trần.

Cẩn thận lắp lại tấm trần.

Thậm chí còn lau cả dấu vân tay ở mép.

Làm xong, tôi ngồi bệt xuống sàn, tim đập như trống trận.

nãy định nhảy sông còn không kích thích bằng.

Đúng đó, dưới lầu vang lên tiếng mở cửa.

Tiếp theo là Lục Minh khó chịu:

“Chị Lý, con đàn bà điên đó về chưa?”

thân tôi cứng đờ.

【Mẹ! Đừng rén!】

【Bây giờ mẹ là nạn nhân, phải tỏ ra tuyệt vọng, hắn nghĩ mẹ đã cuộc rồi!】

Tôi đá vali đựng vàng sâu nhất dưới gầm giường.

đó kéo rối tóc, ngồi bên mép giường, bắt ủ cảm xúc.

Nước mắt muốn tới là tới.

Lục Minh đẩy cửa bước , thứ hắn nhìn là bộ dạng “tim đã ch /ết” của tôi.

Trong mắt hắn lóe lên một tia chán ghét.

“Vẫn chưa c/ hế / à? Tôi tưởng cô có cốt khí lắm chứ.”

Hắn kéo kéo cà vạt, đầy mất kiên nhẫn:

“Nếu chưa c /hế/ thì ký đi.”

Một bản thỏa thuận hôn ném thẳng tôi.

“Chỉ cần cô chịu ra đi tay trắng, cái trong cô tôi có thể tiền cho cô đi p/ h /á. Dù mang theo cái của nợ đó, cô cũng khó tái giá.”

Ph /á th/ a /i?

Hổ dữ còn không ăn thịt con.

Hắn vậy mà nói được những lời này.

Nỗi hận trong lòng mọc đi /ê/ n như cỏ dại.

Nhưng tôi , bây giờ chưa phải bộc .

Tôi chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt trống rỗng.

Theo lời con trai dạy, tôi phải diễn một màn “nỗi đau lớn nhất là tim đã c /h/ ết”.

“Lục Minh, vợ chồng bảy năm, anh sự muốn tuyệt tình đến vậy ?”

khàn khàn, mang theo chút rẩy.

Lục Minh cười khẩy một tiếng, châm điếu thu /ố/ c, hoàn không ý tôi đang mang .

“Lâm Hiểu Tuệ, ai cũng là người lớn cả rồi, đừng làm khó coi như vậy.”

“Kiều Kiều có rồi, là con trai, tôi phải cho mẹ con họ một danh phận.”

“Còn cái trong cô là trai hay gái còn chưa , lỡ là con gái thì tôi lại lỗ.”

【Phi! Tao là bố mày!】

Cục cưng trong tức quá ch /ửi luôn.

【Mẹ, đừng ý hắn, ngu này không cái của con tiểu tam kia vốn dĩ không phải con hắn!】

【Là của huấn luyện viên thể hình đó!】

Tôi suýt nữa không nhịn được mà bật cười tiếng.

Vội cúi , lấy tay che , vai .

Trong mắt Lục Minh, tôi đây là đang khóc đến không tiếng.

“Được… tôi ký.”

Tôi ngẩng lên, đầy nước mắt, ánh mắt quyết liệt.

“Nhưng tôi có một điều kiện.”

Lục Minh cau mày, cảnh giác nhìn tôi:

“Cô muốn tiền? Tôi nói cho cô , công ty bây giờ trên sổ sách không có tiền, tôi còn đang ngập nợ…”

“Tôi không cần tiền.”

Tôi cắt lời hắn, bi thương:

“Tôi chỉ muốn mang quần áo của tôi và một ít đồ dùng cá nhân đi thôi.”

“Bất cứ thứ gì trong căn này, tôi cũng không cần.”

“Tôi muốn cắt đứt với anh… sạch sẽ hoàn .”

Lục Minh sững người, rõ ràng không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy.

Đáy mắt hắn lóe lên vui mừng, nhưng rất nhanh đã giấu đi.

“Được, coi như cô điều.”

“Mau dọn đi, tối nay c/ ú / luôn, sáng mai ra dân chính làm thủ tục.”

Nói xong, hắn quay người đi, như thể nhìn tôi thêm một cái cũng xui xẻo.

Cửa vừa đóng, tôi lập tức thu lại nước mắt.

Lôi vali dưới gầm giường ra.

Bên trên phủ một đống quần áo cũ, lại nhét thêm ít đồ vệ sinh rẻ tiền.

đó đẩy vali chuẩn rời đi nhanh.

Lục Minh đang ngồi trên sofa phòng khách gọi video với Kiều Kiều, cái dịu dàng đó đã rất lâu rồi tôi không còn được nghe nữa.

tôi bước ra, hắn đứng dậy đi tới.

“Đợi chút, mở ra tôi xem. Đừng có lấy thứ gì không nên lấy.”

Tim tôi lập tức vọt lên tận cổ họng, trong đã bắt cân nhắc có nên đ /ập n /gất hắn rồi chạy luôn không.

Nhưng Lục Minh nhìn mấy bộ quần áo của tôi, chỉ khinh bỉ bĩu môi.

“Chỉ lấy có chút đồ rách này? Không kiểm tra lại à? này đừng nói tôi không cho cô cơ hội.”

Tôi cười thảm:

“Không cần. Đồ trong căn này… đều bẩn.”

Lục Minh lập tức tối sầm:

“C /út c /út c /út!”

Tôi đẩy vali nặng trịch, bước ra khỏi cánh cửa mà trước đây tôi từng tưởng là bến đỗ.

Vừa ra khỏi khu chung cư, tôi đã chặn một taxi, đi thẳng đến một khách sạn năm ở trung tâm phố.

【Mẹ, làm đẹp lắm!】

khốn đó chắc vẫn còn đang mơ đếm tiền, đợi hắn hiện trần trống trơn, biểu cảm chắc chắn sẽ rất đặc sắc.】

【Nhưng mẹ ơi, mình phải tranh thủ thời gian.】

【Ngày mai làm xong giấy hôn là đi mua ngay tờ vé số đó!】

【Giải đặc biệt 80 triệu, quá hạn không chờ!】

Tôi ngồi ở ghế , nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lùi dần.

Cục tức nghẹn trong lòng suốt bao lâu nay cuối cùng cũng vơi đi một chút.

Lục Minh, anh tưởng thứ anh vứt chỉ là một bà vợ vàng úa.

Nào ngờ, chính anh đã tự tay tiễn Thần Tài đi.

Đêm đó, trong căn suite, tôi gọi một bàn hải sản thịnh soạn món bình thường không nỡ ăn.

Vừa gặm càng cua hoàng đế, vừa nghe con trai kể chuyện bát quái của kiếp trước.

Thì ra, ở kiếp trước khi tôi nh ả/ y sôn /g /ự s/ á /, Lục Minh không rơi nổi một giọt nước mắt, còn tung thông cáo nói tôi bệnh tâ /m /hần.

Tùy chỉnh
Danh sách chương