Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Về nhà, tôi dễ dàng qua mặt anh.
Chỉ là tối , khi Thanh Hàm định hôn tôi, tôi từ chối.
“ thế, bé con?”
Anh cười nhẹ tôi, đầu ngón khẽ xoay tròn trên eo tôi.
“Chú , hôm nay em hơi mệt, muốn sớm.”
Tôi cụp , không dám anh.
Ngón anh khựng chút, xoay lưng như không : “, vậy chú ở phòng bên.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, không để ý vẻ buồn bã thoáng qua trên mặt anh.
Không hiểu , sau đó Thanh Hàm càng bám lấy tôi nhiều hơn.
Như thể anh không chút cảm giác an toàn nào, gần như đáp ứng mọi yêu cầu tôi.
Thậm chí, những trò “vui đùa” trước đây anh hay làm không .
Tôi yên tâm tận hưởng sự chăm sóc anh, sống như chú heo , ăn no thì , dậy ăn.
Cho khi bụng tôi bắt đầu to , không thể che giấu .
Lúc này tôi mới bừng tỉnh khỏi giấc mơ ngọt ngào như cổ tích.
lẽ, tôi nên đổi nơi dưỡng thai.
Tôi âm thầm kế hoạch, may mà những chuẩn bị trước đây vẫn dùng .
Thanh Hàm dường như chẳng phát hiện ra , không hỏi lý do tại tôi không muốn thân mật với anh .
Hai ngày trước khi rời , tôi trằn trọc không .
Tự an ủi mình: Không đâu, đứa bé , Thanh Hàm chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm.
Hơn , lần này chúng tôi là người yêu trước, làm chuyện nữ chính chen .
Tôi cẩn thận giới thiệu cho Nhạc Thanh vài anh chàng ưu tú. Cuối cùng, cô ấy tìm bạn trai cao ráo, đẹp trai, tình cảm rất tốt, không vương vấn Thanh Hàm .
Như vậy, tôi không lo.
Không , tôi ngồi dậy lấy hộ chiếu và visa ra xem.
“Quyết định à?” nói lạnh lẽo vang .
Tôi giật mình, vội dùng chăn che đống giấy tờ.
Tôi lắp bắp: “Chú… chú ?”
Ngay sau đó, đèn trong phòng bật sáng.
Thanh Hàm đứng đó, gương mặt đẹp trai phủ đầy bóng tối, ánh như con quỷ đang tôi.
“Em định chạy đâu?”
Anh bước từng bước gần, kéo chăn ra, để lộ hộ chiếu tôi.
Tôi vừa chột dạ vừa sợ hãi, ngồi yên trên giường không dám động đậy.
“Tại muốn rời ? Chẳng tôi đang yêu em rất tốt ? Chẳng tôi đáp ứng nguyện vọng em, em ?”
nói trầm thấp, kìm nén đầy đau khổ.
Người đàn ông lạnh lùng, cao quý cúi đầu, giọt nước lăn xuống, trông như sắp tan vỡ.
Tim tôi nhói đau theo.
Thanh Hàm chưa bao giờ yếu đuối như vậy, tôi luống cuống lau nước cho anh.
“Chú đừng khóc.”
“Em chê tôi không? Tôi lớn tuổi hơn em nhiều, không trẻ trung . Em , sẽ nhiều người tốt hơn tôi em. Tôi không bằng họ…”
Tôi không thể nghe thêm những lời tự ti anh , lập tức ôm chặt lấy anh.
tôi nhẹ nhàng vuốt lưng anh, dỗ dành: “Không đâu, chú . Từ em chú .”
“Em không biết anh em mức nào đâu. Lúc nào anh lo sợ sẽ mất em người khác. Em là điều tuyệt vời nhất.”
Thanh Hàm ôm tôi lòng, buồn bã: “Thế dạo này em tránh mặt anh? Anh nghĩ rằng em chán anh, không anh .”
Tôi ngập ngừng thú nhận: “Chú , chú trẻ con không?”
Thanh Hàm rõ ràng sững sờ.
Tôi kéo anh đặt bụng mình. Đường cong hơi nhô không giống như chỉ là ăn quá nhiều.
Anh chằm chằm bụng tôi, khô khốc: “Đừng đùa với chú.”
“Em không đùa,” tôi thẳng anh, nghiêm túc nói, “Chú không biết em khao khát gia đình hạnh phúc nhường nào.”