Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

4.

Ba chết lặng, không hiểu chuyện đang xảy ra.

tôi thì nhận ra một người trong số đó — một cô dì mang kính.

Đó chính là viện của ngày trước tôi đến .

Hôm đó, bà ngồi xổm xuống tôi, dịu dàng vì sao tôi lại muốn vào .

Tôi lắp ba lắp bắp, chỉ cúi đầu, ngại ngùng nhỏ:

nhà… ba mẹ sẽ không vui vì .”

Cô hơi sững lại, muốn tiếp tục về hoàn cảnh gia đình tôi.

tôi ngậm chặt miệng, hoảng hốt bỏ chạy.

Tôi không ngờ bà ấy lại dẫn người tìm đến tận nhà tôi.

Một cô dì khác bước lên, lấy chứng từ trong túi ra:

“Chào anh chị, tôi là người của Liên Hiệp địa phương. Chúng tôi muốn thăm tình của cháu Hứa Thừa Duyệt một chút.”

“Cái mà Hứa Thừa Duyệt?!”

Mẹ tôi nghe tên tôi, lập tức như một quả bom bị châm ngòi.

Bà trừng mắt họ, nở một nụ cười châm chọc:

? ranh Hứa Thừa Duyệt bản lĩnh lớn thật, giờ còn biết kéo người đến chống lưng?

Thế nào, với người ngoài là chúng tôi ngược đãi à?”

Bộ dạng của mẹ khiến người của và viện đều cau mày.

Tôi không biết rằng, sau vài lần tôi lén đến , viện nhận ra có đó không ổn, thậm chí lần đến trường tìm hiểu.

Thầy cô nhớ lại rất kỹ:

“Đứa này bình thường rất ít , khá introvert.

Nhắc đến ba mẹ, như tôi rất ít họ. Họp huynh hay xin nghỉ. Lần nào tan học, phải đợi tất cả học sinh được đón hết rồi mới lủi thủi tự bộ về.”

Vì vậy, viện lo lắng, đặc biệt liên hệ để đến thăm tình của tôi.

“Xin lỗi, các người như không có quyền can thiệp việc nhà của người khác.”

Ba đứng chắn trước mẹ, nhíu mày, giọng đầy khó chịu.

“Dì Ngô, sau này đừng cho người linh tinh vào nhà.”

Ông vòng tay ôm mẹ muốn vào, viện lại bước lên, dịu dàng :

“Xin lỗi bố của Duyệt Duyệt. Chuyện là thế này, cháu Duyệt Duyệt lần chạy đến , là muốn sống cùng đứa nhỏ trong đó.

Chúng tôi muốn tìm hiểu một chút xem liệu hành vi bất thường này có phải do cháu đang gặp khó khăn mà người lớn không biết? Duyệt Duyệt có nhà không, chúng ta có cùng chuyện chứ?”

Nhắc đến tên tôi, ba hơi sững lại — như bây giờ mới nhớ ra tôi ông.

“Hứa Thừa Duyệt muốn vào ? Tốt! Đó đúng là nơi nên ! Hồi mới sinh tôi không biết tại sao lại không đem bỏ vào đó luôn!”

Mẹ gào lên, cảm xúc càng lúc càng mất kiểm soát.

“Dì Ngô, cô đưa bà chủ về xe trước, tôi lấy ít thuốc, lát nữa đưa cô ấy bệnh viện.”

Ba quay đầu dặn dò, mắt những người của trở nên lạnh lẽo: “Vợ tôi không ổn, tôi phải đưa cô ấy viện.”

Ông quay người vào nhà, rầm một tiếng đóng sập cửa.

Cả người như kiệt sức, ông loạng choạng về phía phòng ngủ, bị vấp phải thứ đó dưới chân.

Ba đứng vững lại, rồi xuống — là một chiếc vali bị ông đá ngã.

Và trong chiếc vali đổ ra… là quần áo của , búp bê của , chăn nhỏ của

Khoảnh khắc đó, ba đờ người.

Sau một lúc như tê dại, ông lao đến phòng tôi, run rẩy mở khóa, rồi mở tủ quần áo, lục kệ sách, thậm chí dưới gầm giường…

chẳng có bóng dáng tôi đâu cả.

“Duyệt Duyệt? Duyệt Duyệt? đâu, đừng trốn nữa…”

Linh hồn tôi lơ lửng bên cạnh, ba lục tung từng góc nhỏ của căn nhà.

Vậy là sao, ba?

Ba sẽ tìm thật chứ?

Ngày ấy chơi trốn tìm, tìm không Du Du, ba mẹ đau khổ cả đời.

Còn tôi thì khác.

Không tìm tôi, là tôi đang chuộc tội cho , là để ba mẹ có mở ra một cuộc sống mới.

“Không nào… không nào lại là cái vali đó…”

Ba run rẩy mở lịch sử mua hàng cũ.

Những chữ “tự động khóa”, “lớp trong dày” trên phần mô tả sản phẩm…

Như một lưỡi dao, đâm thẳng vào mắt ông.

5

Ba ngồi bệt xuống đất, thất thần suốt một phút.

Trong mắt ông là sự choáng váng và bối rối mà tôi chưa từng .

Sau đó, ông chống tay, lảo đảo đứng dậy.

Như chưa có chuyện xảy ra, ông gom hết di vật trong vali của , bỏ vào túi rác rồi giấu .

Ba ra ngoài, đưa mẹ đến gặp bác sĩ trước.

Giữa đường, “đại sư” lại nhắn tin cho mẹ:

Tùy chỉnh
Danh sách chương