Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

Ta cất ngọc bội trong n.g.ự.c: “Người cần biết trong phủ có người muốn bảo vệ người, có người muốn hại người.”

“Tối nay Thế t.ử đã bắt đầu điều tra thời gian người khỏi phủ, người tự mình cân nhắc.”

phu nhân c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, mày nhíu , hồi lâu mới khàn giọng : “ muốn ta làm gì?”

, mỗi khi người và biểu công t.ử gặp nhau, nô tỳ đốt hương trong .”

“Khói xanh bốc lên, người có thể ; khói đỏ bốc lên, phải lập tức rút lui.”

“Còn ngày mai, người tuần đêm đổi ca cuối giờ Tuất, có một khắc không người canh gác.”

“Hãy đi qua rừng trúc, đừng đi giả sơn.”

phu nhân ta, đáy dần dâng lên hơi nước: “Vì sao giúp ta?”

“Ta hận hắn.”

Lời quá giả, rõ ràng không tin lắm, ta chẳng để ý.

Ta cảnh cáo : “Phu nhân không tin nô tỳ không sao, chi bằng âm thầm thăm những người bên cạnh Thế t.ử.”

“Có biết bao nha hoàn muốn bò lên giường hắn, đương nhiên nói đủ thứ lời đồn đại liên quan phu nhân.”

Ánh dần trở nên sâu thẳm.

lập tức gọi nha hoàn bên cạnh , nghe nói Thế t.ử quả thật đã sai người thăm tình hình gần đây của .

siết c.h.ặ.t chuỗi châu: “, ta tạm thời tin .”

Ta mỉm cười nắm lấy tay : “Có nô tỳ ở đây, ba ngày phu nhân có thể gặp người trong lòng.”

là để xóa bỏ nghi ngờ của Thế t.ử, phu nhân phải trước, làm bộ làm tịch một phen.”

03

Khói xanh trong lượn lờ, nhạt tựa sương mỏng.

Như Sương quỳ trên bồ đoàn, tay lần châu, miệng niệm kinh.

Thẩm Nghiễn Chi vén rèm , gió cuốn làn khói xanh tản .

ngày ta, hắn quả thật còn những nha hoàn , biết phu nhân thường xuyên ngoài, trong lòng vẫn có chút không yên.

Hắn hồi lâu, đó xoay người ta: “Tri Ý.”

“Nô tỳ có .”

“Mấy ngày nay phu nhân thế nào?”

“Bẩm Thế t.ử, mỗi ngày phu nhân chép ba quyển kinh, niệm ngàn lần, ngay cả lão phu nhân khen ngợi.”

Ta cụp , nói: “Thế t.ử nhà ta thật có phúc.”

Thẩm Nghiễn Chi bật cười, đưa tay chén trà ta dâng lên, nét giãn : “Quả nhiên rất biết hầu hạ người , thưởng một đôi vòng tay, kho lĩnh đi.”

Ta mỉm cười lui xuống.

Tối hôm ấy, ta bưng thố t.h.u.ố.c từ thiện phòng đi , vừa hay gặp thiếp thân tùy tùng của Thẩm Nghiễn Chi là Vương Phúc đi tới.

Hắn khom lưng, đôi tam giác đảo qua ta: “Tri Ý cô nương, t.h.u.ố.c Thế t.ử sao?”

“Vâng.” Ta cụp , “Mấy ngày gần đây Thế t.ử ngủ không ngon, nô tỳ đặc biệt nấu một món d.ư.ợ.c thiện an thần.”

Vương Phúc đưa tay định lấy: “Cô nương vất vả rồi, những việc nặng nhọc cứ để người trong thiện phòng làm là .”

“Vương quản gia nói gì vậy, chuyện của Thế t.ử, có chuyện nào là việc nặng nhọc đâu?”

“Nô tỳ trước nay vẫn hầu hạ việc ăn uống của Thế t.ử, đổi thành người , nô tỳ không yên tâm.”

Vương Phúc ta một cái, không ngăn cản nữa, lúc ta mới âm thầm thở phào.

Vương Phúc là con ch.ó trung thành nhất của Thẩm Nghiễn Chi.

Kiếp trước, ngày ta bị Thẩm Nghiễn Chi đ.á.n.h c.h.ế.t, chính Vương Phúc đã hiến kế: “Tri Ý lắm miệng, gây loạn nội viện.”

Đương nhiên, ta không hận Vương Phúc.

Chó c.ắ.n người là do chủ nhân sai khiến, ta hận kẻ đang cầm dây xích mà thôi.

Khi món t.h.u.ố.c an thần đưa thư phòng, Thẩm Nghiễn Chi đang xoa huyệt thái dương xem công văn.

Ta quỳ bên án, rót t.h.u.ố.c bát, tay nâng lên khi còn nóng hổi: “Thế t.ử.”

Hắn lấy bát t.h.u.ố.c, ngửa đầu uống cạn: “Vẫn là t.h.u.ố.c nấu hợp khẩu vị.”

“Thế t.ử thích là .”

Ta chiếc bát không: “Ngày mai nô tỳ nấu tiếp.”

Hắn uống liên tục ba ngày.

Chạng vạng ngày thứ ba, Thẩm Nghiễn Chi bỗng nhíu c.h.ặ.t mày.

Mấy nha hoàn đứng hầu nhau, phu nhân ngồi đối diện khựng một thoáng khi đang lần châu.

Ta không đổi sắc , lên đỡ lưng ghế hắn: “Có lẽ Thế t.ử mệt rồi, nghỉ ngơi một lát ổn.”

Thẩm Nghiễn Chi hất tay ta , đứng dậy đi , dưới chân bỗng lảo đảo: “Mau đi mời Lý thái y!”

Vương Phúc vâng lệnh chạy ngoài, mới chạy quay về, ta quát: “, chăm sóc Thế t.ử tốt, nửa không rời đi!”

Ta cúi đầu đáp vâng.

Vương Phúc vừa đi, cả đêm không thể rảnh tay quản chuyện .

Hắn túc trực bên giường Thẩm Nghiễn Chi, bưng nước đưa t.h.u.ố.c, ngay cả việc kiểm tra đèn nến ở hậu viện giao người .

Mà điều ta chờ đợi, chính là lúc bọn họ luống cuống tay chân.

04

Đêm ấy, tuyết rơi vừa dày vừa gấp, chuông đồng dưới mái hiên bị gió thổi lay động không ngừng.

Ta khoác áo choàng, xách đèn l.ồ.ng đi về phía cửa .

bà t.ử gác đêm đang co ro trong phòng gác c.ắ.n hạt dưa, thấy ta liền vội vàng đứng dậy: “Tri Ý cô nương, muộn thế rồi…”

“Thế t.ử đã dặn, tuyết lớn trơn, con phía cần treo thêm mấy ngọn đèn.”

Ta đưa họ xâu tiền đồng: “Phiền vị ma ma đi một chuyến.”

bà t.ử tiền, cảm tạ rối rít rồi rời đi.

Trên tuyết còn dấu chân của một mình ta.

Rất nhanh, tiếng chân vang lên từ góc đông bắc.

Là người trong lòng của Như Sương, biểu công t.ử Bùi Hạ.

Hắn khoác áo choàng màu mực, trên vai phủ đầy tuyết.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.